Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tai nạn t.h.ả.m khốc ấy đã cướp đi đôi vợ chồng trẻ rồi bỏ lại đứa con trai bé bỏng ở ghế sau .
Chử Văn Lan cũng từng gặp cậu bé này . Khi đầy tháng, đôi vợ chồng già hàng xóm đã mang đến một giỏ trứng gà nhuộm đỏ và bánh hỷ, Chử Văn Lan còn đến thăm chị hàng xóm và bế đứa bé con chơi một lúc.
Chỉ là sau này Chử Văn Lan chuyển công tác xa nhà, nhà họ Chử cũng chuyển đi khỏi khu tập thể nên hai nhà dần ít liên lạc, sau đó thì nghe được tin dữ này , vì con gái và con rể mất sớm, đôi vợ chồng già cũng lần lượt đổ bệnh rồi qua đời.
Giờ nhắc lại chuyện cũ khiến Chử Văn Lan nghẹn ngào hồi lâu, lại nghĩ đến cuộc sống giàu có thuận lợi của mình rồi nhớ đến cậu bé kia , bà nảy ra ý định đi thăm cậu .
Sau khi bố mẹ qua đời, quyền nuôi dưỡng đứa trẻ được giao cho nhà bác cả, đến nay cũng đã bảy tám năm, không biết đứa trẻ giờ đã lớn thành bộ dạng gì.
Tính ra chắc cũng là một thiếu niên đang tuổi mới lớn.
Đến khi bà nhìn thấy Văn Luyện.
Trong một góc trường học ngày mưa âm u, cậu thiếu niên mười ba mười bốn tuổi mặc bộ đồng phục đã bạc màu và đôi giày vải đứng trước mặt bà một cách yên tĩnh và rụt rè, giữa đôi mày và ánh mắt vẫn còn nét giống chị hàng xóm, bờ vai cậu thẳng đứng nhưng lại gầy gò yếu ớt, vẻ thư sinh trầm mặc không giấu nổi sự u uất.
Chử Văn Lan giới thiệu bản thân với cậu , cậu ngượng ngùng cười và gọi bà là "dì Văn Lan", nói mới biết , trong album ảnh gia đình có một tấm ảnh cũ chụp mẹ và dì Văn Lan bế cậu khi đầy tháng, mặt sau ảnh có ghi ngày tháng và tên người nên cậu đã ghi nhớ.
Chử Văn Lan vốn định đưa cậu đi ăn cơm, thấy cậu ăn mặc không được tươm tất nên trong lòng nghĩ sẽ mua cho cậu mấy bộ quần áo rồi nhét thêm chút tiền cho Văn Luyện hoặc đến nhà cậu xem sao , không ngờ Văn Luyện lại lắc đầu, cậu đến cửa hàng tạp hóa mua cho Chử Văn Lan một chai nước rồi khéo léo từ chối ý tốt của bà, chỉ nói rất cảm kích dì Văn Lan đã đến thăm cậu .
Sau này Chử Văn Lan hơi dò hỏi một chút mới biết . Văn Luyện sống cùng nhà bác cả trong căn nhà bố mẹ để lại cho cậu . Ban đầu cuộc sống cũng ổn nhưng sau này bác cả bị mất việc ở cơ quan, đã vậy còn phải nuôi mấy đứa con, kinh tế eo hẹp, anh họ Văn Luyện lấy vợ sinh con, nhà không đủ ở nên chiếm hết cả phòng của cậu , thỉnh thoảng viện cớ tiện đi học rồi để cậu đến nhà cô ở một thời gian. Nhà cô lại cảm thấy nhà anh cả chỉ biết chiếm lợi không đóng góp, tính toán chi li, người thân trong nhà không ít lần vì chuyện này mà cãi nhau đỏ mặt tía tai. Mấy năm nay Văn Luyện sống như quả bóng bị đá qua đá lại giữa mấy gia đình, nhà nào cũng lo thân mình nên càng không nói đến việc chăm sóc tốt cho đứa trẻ.
Chử Văn Lan tức giận không chịu nổi, nghĩ bụng mấy người thân keo kiệt này nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu tiền đâu chứ. Lại nghĩ đến hai đứa trẻ cùng tuổi, Triệu Tinh Hồi nhà mình thì ngang ngược khiến người ta đau đầu còn đứa trẻ này lại hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa. Nhớ lại tình nghĩa xưa với mẹ Văn Luyện, bà muốn đưa Văn Luyện đi .
Chuyện này đã bàn trước với Triệu Khôn Tắc.
Thứ nhất là Chử Văn Lan động lòng trắc ẩn, không thể khoanh tay đứng nhìn .
Thứ hai, với tài sản của nhà họ Triệu, nuôi thêm một đứa trẻ hoàn toàn không thành vấn đề, hơn nữa người làm ăn buôn bán rất tin vào phúc báo, tiền hương dầu Triệu Khôn Tắc cúng cho chùa mỗi năm không ít, làm việc thiện ắt sẽ gặp điều tốt lành, nhìn thế nào cũng là một chuyện tốt .
Hơn nữa bình thường hai vợ chồng đều bận rộn công việc, trong nhà căn bản là tài xế và người giúp việc chăm sóc. Văn Luyện sinh sớm hơn Tinh Hồi một chút, thành tích học tập xuất sắc, hiểu chuyện lại lễ phép, tính cách cũng dễ mến nên nếu có một người bạn cùng tuổi, Tinh Hồi có thể học hỏi được điều tốt và cũng bớt cô đơn.
Triệu Khôn Tắc nghe Chử Văn Lan nói vậy thì không cần nhiều lời, lúc đó ông lập tức gật đầu đồng ý.
Chỉ là cả hai đều quên
nói
trước
với Triệu Tinh Hồi một tiếng,
có
lẽ căn bản
đã
lường
trước
được
phản ứng của cô bé.
Chử Văn Lan lái chiếc Porsche bóng loáng, ăn mặc sang trọng, tiêu tiền rộng rãi, người thân nhà Văn Luyện chỉ mong có người tiếp nhận nên không hề bàn bạc gì đã giúp Văn Luyện đưa ra quyết định rồi dứt khoát tiễn cậu ra khỏi cửa.
Phòng khách ở tầng một nằm ngay góc cầu thang, cửa sổ nhìn ra khu vườn riêng. Mỗi sáng, chim ch.óc trong vườn và mèo trên ban công tầng hai lại cãi nhau ầm ĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/agrippa-va-nu-tac-cong-chua/quyen-1-chuong-3.html.]
Văn Luyện vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng, biệt thự vẫn tĩnh lặng. Dì Yến đang chuẩn bị bữa sáng, thấy cậu dậy sớm thì hỏi có muốn ăn trước một chút không .
Văn Luyện lắc đầu: "Cảm ơn dì Yến, cháu sẽ ăn cùng mọi người sau ạ."
Một số việc đã quen làm từ nhỏ, bây giờ cậu cũng quen giúp một tay, giúp dì Yến nấu trà sâm, ép nước trái cây, tiện tay thay nước cho bình hoa trên bàn ăn.
Dì Yến luôn bảo cậu cứ để đó, dì cười nói : "Lát nữa phu nhân thấy thì không hay đâu ."
"Trước đây ở nhà cháu cũng thường làm những việc này ." Văn Luyện động tác thuần thục tự nhiên, đôi mày rủ xuống dịu dàng: "Chỉ là tiện tay thôi ạ."
Dì Yến biết câu chuyện của cậu từ Chử Văn Lan, dù sao cũng không phải đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa nên những việc nhỏ này dì cũng tùy cậu , không quá ngăn cản.
Có so sánh mới có đối chiếu, có đối chiếu mới phân biệt được ưu nhược.
Triệu Tinh Hồi được nuông chiều từ bé nên không quen làm việc nhà. Văn Luyện thì chăm chỉ cẩn thận, dù nhà có dì giúp việc, cậu vẫn cố gắng tự mình làm , tuyệt đối không gây phiền phức cho người khác.
Dì Yến cũng khen Văn Luyện trước mặt Chử Văn Lan, nói đứa trẻ này ngoan ngoãn không cần phải lo lắng gì, phòng của cậu luôn sạch sẽ gọn gàng không bao giờ cần dọn dẹp, nói chuyện cũng dễ nghe , đối xử với ai cũng lễ phép khách sáo, nhìn thấy cậu là trong lòng thấy thoải mái. Bao nhiêu việc không biết từ lúc nào đã được cậu tiện tay làm giúp, muốn ngăn cũng không được còn khuyên thì không nói lại .
Rồi khẽ nói thêm: "Ôi chao, so với Tiểu Hồi nhà mình ấy ... Đứa trẻ này thật sự rất tốt , phu nhân lòng thiện, mắt nhìn người cũng giỏi, sau này chắc chắn sẽ có phúc khí."
(Đứa nào ăn cắp truyện của bà dà này thì xứng bị ẻ chảy suốt đời he)
Chosker
Chỉ trong thời gian ngắn, Văn Luyện dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người lớn trong nhà.
Chử Văn Lan trong lòng vui mừng, bà dặn dò dì Yến: "Tuy A Luyện hiểu chuyện nhưng dì cũng chăm sóc thằng bé nhiều hơn một chút, đừng để thằng bé chịu thiệt thòi, những gì Tinh Hồi có thì thằng bé cũng phải có , thằng bé thích ăn gì dì cứ mua cho, trong nhà có chuyện gì thì báo kịp thời cho tôi ."
"Đương nhiên rồi ạ, phu nhân cứ yên tâm."
Có lời dặn dò của Chử Văn Lan, dù chỉ là sống nhờ ở nhà họ Triệu, Văn Luyện cũng không hề bị đối xử lạnh nhạt. Dì Yến ở cùng tầng một với cậu , bình thường tiếp xúc nhiều nhất nên thái độ đối với cậu cũng rất niềm nở.
Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh ch.óng, còn đủ thời gian để Văn Luyện ôn bài và học thuộc một trang từ vựng tiếng Anh. Một lúc sau trần nhà đột nhiên rung lên tiếng nhạc sôi động, tiếp đó là tiếng dép lào lười biếng lạch bạch vang lên.
Triệu Tinh Hồi tay cầm bàn chải còn miệng đầy bọt kem đ.á.n.h răng xách con Bạo Bạo đang đối đầu với chim ch.óc xuống, trước tiên mắng mèo hai tiếng rồi ném vài hạt ngô cho chim ăn, cuối cùng đóng sập cửa sổ lại "ầm" một tiếng.
Cùng lúc đó, Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc ở tầng ba bị tiếng nhạc trong nhà làm tỉnh giấc. Chử Văn Lan xoa thái dương hỏi chồng bao giờ mới có thể khuyên con gái tắt cái loa inh ỏi như tiếng quỷ khóc kia , bà có chứng đau nửa đầu nên thật sự không chịu nổi.
Vị Triệu tổng vốn dĩ tung hoành như cá gặp nước ngoài xã hội cũng không khỏi xoa mày thở dài.
Chớ nói Triệu Tinh Hồi và Chử Văn Lan không thân thiết, đến cả ông bố ruột này đến gần cũng chẳng được cái sắc mặt tốt lành gì. Rõ ràng hồi bé là cái áo bông nhỏ đáng yêu biết bao, không biết là "lớn lệch" chỗ nào hay hội chứng tuổi dậy thì quá mạnh nên giờ đây còn khó đối phó hơn cả con nhím có gai.
Cả nhà lần lượt xuống lầu, Văn Luyện đã ngồi ở bàn ăn, cậu chào buổi sáng Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan. Ba người vừa ăn sáng vừa trò chuyện dăm ba câu, cuối cùng mới thấy Triệu Tinh Hồi xách chiếc cặp sách sặc sỡ lề mề đi xuống lầu.
Hết chương 3.
Chaporia
Bình Luận (0)