Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Tính tình Tinh Hồi là vậy đó, cái tính cách kiêu ngạo hống hách của nó đối với ai cũng thái độ đó thôi. Cháu đừng để lời nó nói vào lòng, nó nói gì cũng không cần đáp lại , vài ngày nữa nó sẽ yên tĩnh lại thôi."
"..."
Thiếu niên mười bốn tuổi chưa có khả năng làm chủ cuộc sống của mình .
Văn Luyện chỉ có thể im lặng, sau đó cậu mím môi: "Cảm ơn dì Lan."
Khi cậu tĩnh lặng trông có vẻ hơi lạnh lùng xa cách, nhưng lúc này khóe môi khẽ cong, là một nụ cười rất khẽ và còn mang theo sự biết ơn.
Động tác này kéo căng gương mặt cậu , má phải lộ ra một lúm đồng tiền khiến vẻ mặt thiếu niên vốn rụt rè và dịu dàng xuất hiện một nụ cười mềm mại đầy mê hoặc.
"Cháu cười rất giống mẹ cháu."
Chử Văn Lan vẫn còn nhớ dáng vẻ mẹ Văn Luyện cách đây nhiều năm, bà tiếc nuối nói : "Dì nhớ mẹ cháu có một đôi lúm đồng tiền, cười lên ngọt ngào lắm, cháu cũng được thừa hưởng một cái."
Văn Luyện đưa tay vuốt nhẹ má, cậu không nói gì.
Thật ra đây không phải là lúm đồng tiền.
Đó là vết sẹo do mảnh kính vỡ b.ắ.n vào trong vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi năm đó, sau này vết sẹo mờ đi để lại một vết lõm nông, dù nói chuyện, cười hay giận dữ đều hiện rõ trên má khiến vẻ mặt cậu luôn hiền lành mềm mại.
...
Nói là cấm túc để kiểm điểm nhưng Triệu Tinh Hồi chẳng rảnh rỗi chút nào.
Liên tục mấy lượt shipper bấm chuông cửa, đều là gà rán, khoai tây chiên, trà sữa, đồ ăn vặt do Triệu Tinh Hồi đặt.
Buổi chiều Văn Luyện đi ngang qua vườn, cậu vô tình ngẩng đầu, trên ban công tầng hai, cô thiếu nữ ngậm kẹo mút, dáng vẻ lười biếng ôm con mèo lông trắng muốt ngồi bên cửa sổ ngắm hoàng hôn. Ánh hoàng hôn lung linh và nắng chiều cam đỏ chiếu lên má cô, gió nhẹ thổi qua mái tóc đen nhánh, sống động như cảnh cô giành một sợi thịt bò từ miệng mèo, một người một mèo cùng nhau giành giật làm ồn ào.
Phát giác ánh mắt của cậu , cằm cô nhanh ch.óng hếch lên, ánh mắt lại trở nên khiêu khích.
Văn Luyện bình tĩnh bước qua, vứt túi đồ ăn giao tận nơi vào thùng rác.
Sáng hôm sau đi học, Triệu Tinh Hồi đã ngồi đợi trong xe. Văn Luyện bất thường, cúi người loay hoay ở kệ giày ngoài cửa. Chậm thêm năm phút nữa là đường sẽ tắc, tài xế thấy cậu mãi không ra nên bấm còi "tít" một tiếng nhắc nhở.
Văn Luyện tạm thời đổi một đôi giày khác, trên tay thoang thoảng mùi nước rửa tay, đầu ngón tay vẫn còn cảm giác dính dính của kẹo cao su.
Xe rời khỏi khu dân cư, trên đường đã có dòng xe cộ tập trung. Triệu Tinh Hồi giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, miệng vẫn còn ngậm thứ gì đó, giọng điệu cô nhàn nhã lại đầy mỉa mai: "Hôm nay đường thi công nên chắc chắn tắc đường lớn. Trường bắt đầu kiểm tra "Tuần lễ văn minh", lại còn có lãnh đạo đến thị sát nữa, lúc nào muộn không muộn, thật biết chọn ngày mà."
Thiếu niên ngồi ghế phụ im lặng một lát, giọng điệu cậu mang vẻ hiền lành mặc cho người khác muốn làm gì thì làm : "Xin lỗi ."
Cô không thèm đáp lời, ung dung ngồi ở ghế sau , đẩy viên kẹo cao su đang dính ở kẽ răng lên đầu lưỡi, "tách" một tiếng thổi ra một bong bóng kẹo cao su đầy tự tin và quang minh chính đại.
Cổng trường có kiểm soát giao thông nên xe dừng ở ngã tư gần đó. Triệu Tinh Hồi bước chân nhẹ nhàng, thoắt cái đã biến mất không còn bóng dáng.
Tiếng chuông vào lớp đã vang lên từ lâu nên sân trường còn ít học sinh. Đến khi Văn Luyện nhìn thấy Triệu Tinh Hồi lần nữa, cô không biết từ góc nào đột nhiên xuất hiện xách cặp sách leng keng chạy lên lầu, còn Văn Luyện đương nhiên bị thầy giám thị đang tuần tra tóm gọn ở sảnh tầng một.
Không khí của lớp cuối cấp ba không quá căng thẳng nhưng quy tắc kỷ luật của trường luôn được siết c.h.ặ.t, đặc biệt là vào những ngày có hoạt động công khai của trường như hôm nay, tuyệt đối cấm đến muộn, về sớm hoặc vi phạm nội quy trường học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/agrippa-va-nu-tac-cong-chua/quyen-1-chuong-5.html.]
Văn Luyện nhận lỗi với thầy giám thị, vui vẻ nhận hình phạt đầu tiên trong đời học sinh: Một bản kiểm điểm và quét dọn bồn hoa nhỏ trong một tuần.
Cậu nhìn bóng dáng mảnh khảnh lướt qua hành lang một lớp học trên lầu, đuôi tóc đuôi ngựa vung lên trông thật xảo quyệt.
Mấy ngày tan học đó, không ít cô gái nhìn chằm chằm vào bồn hoa nhỏ dưới lầu, người ra người vào . Gương mặt thanh tú của Văn Luyện thu hút sự chú ý, cậu vén tay áo lên lộ ra cánh tay trắng nõn gầy gò, nửa ngồi xổm nhặt lá rụng dưới đất.
Tâm trạng Triệu Tinh Hồi không khỏi bay bổng.
Một là cảnh lao động cưỡng bức ở bồn hoa quả thật rất vừa mắt, hai là Văn Luyện đã nói với tài xế rằng sau này cậu sẽ tự bắt xe buýt về nhà nên không cần đợi cậu nữa.
Cô vui vẻ khôn xiết, thậm chí không đi học vẽ sơn dầu mà liên tục hẹn Phương Hâm mấy ngày liền để đi mua sắm, xem phim, gắp thú bông.
"Hôm nay qua nhà tớ tìm Bạo Bạo chơi nhé?"
(Đứa nào ăn cắp truyện của bà dà này thì xứng bị ẻ chảy suốt đời he)
Chosker
Phương Hâm ừ hử: "Nhà cậu cuối cùng cũng giải cấm với tớ rồi à ?"
"Chứ sao nữa, cậu cứ lén lút mà vui đi ." Triệu Tinh Hồi hếch chiếc cằm thanh tú, ánh mắt đảo tròn: "Đi không ?"
"Đi đi đi , lâu lắm rồi tớ không gặp Bạo Bạo."
Hai người vừa đi vừa luyên thuyên, về đến nhà ôm Bạo Bạo xoa nắn một hồi, còn mở mấy hộp đồ ăn cho nó.
Bạo Bạo là do cả hai cùng moi ra từ thùng rác ven đường, lúc đó nó bẩn như một miếng giẻ lau, mắt còn có một lớp màng xanh mờ của t.h.a.i nhi, yếu ớt nằm bò trên đất tìm đồ ăn. Nhà Phương Hâm không cho nuôi thú cưng, thế là Triệu Tinh Hồi đã ôm chú mèo con về nhà và đặt tên là Bạo Bạo. Sau này vì Chử Văn Lan bị dị ứng lông mèo và Bạo Bạo quậy phá khắp nơi nên Triệu Tinh Hồi dứt khoát nhốt nó ở tầng hai không cho nó chạy lung tung.
"Cậu đừng cho nó ăn nữa, nó béo đến mức nào rồi kia ."
"Nó làm nũng tớ mà." Phương Hâm mềm lòng: "Nằm ngửa bụng cho tớ sờ, không cho ăn thì lương tâm không yên."
"Cậu đừng có mà bị lừa, cái con này nịnh bợ muốn c.h.ế.t, nhà có ai đến là muốn cọ, nếu không phải tớ ngăn lại thì nó đã chui vào lòng người ta rồi ." Triệu Tinh Hồi tỏ vẻ ghét bỏ: "Chẳng có chút tinh ý nào cả."
"Nhà cậu còn ai để nó cọ nữa? Không phải ai cũng ghét nó sao ?"
Triệu Tinh Hồi ngậm miệng lại , mũi nhăn lên: "Không ai cả."
Phương Hâm ở nhà họ Triệu đến lúc tối nhà gọi điện bảo cô bé về. Phương Hâm rẽ từ cổng sau khu biệt thự ra ngoài, đi qua hai con đường là đến khu chung cư của mình . Đi chưa được bao xa thì chiếc xe buýt chậm rãi dừng lại ở bến xe buýt phía trước . Trong màn đêm chưa tối hẳn, ánh đèn đường bật sáng chiếu rọi lên chàng trai vừa bước xuống xe, trên người mặc đồng phục của trường Trung học Thượng Văn.
Mắt Phương Hâm đột nhiên sáng lên, cô ấy nhảy bổ đến trước mặt cậu chào hỏi: "Bạn học Văn Luyện?"
Tiếp đó là một cuộc gặp gỡ trùng hợp đến bất ngờ: "Ồ, hóa ra cậu cũng sống ở đây? Tớ là Phương Hâm, học lớp trên của cậu . Cậu có biết Triệu Tinh Hồi không ? Cậu và Tinh Hồi sống cùng khu chung cư luôn đấy à ?"
Văn Luyện có tính cách tốt , hiền lành vô hại, cậu nhẹ nhàng gật đầu: "Bạn học Phương Hâm, chào cậu ."
Những câu hỏi khác, cậu đều trả lời lảng tránh: "Xin hỏi cậu có biết gần đây có siêu thị nào không ? Tớ muốn mua chút đồ."
"Khu này tớ khá quen."
Phương Hâm dẫn cậu đi về phía khu thương mại. Văn Luyện dù nói chuyện hay mỉm cười đều có vẻ mềm mại sống động. Phương Hâm lại nói nhiều, chủ đề của hai người từ địa chỉ siêu thị nói đến trường học, rất tự nhiên có thể kéo dài một tràng.
Đến khi hai người chia tay, Phương Hâm vẫn còn tiếc nuối nghĩ Văn Luyện thật sự rất tốt , lại nghĩ vừa nãy quên hỏi cậu có phải sống ở khu biệt thự bên cạnh không , cuối cùng còn chưa kịp hỏi rốt cuộc cậu có quen Triệu Tinh Hồi không .
Hết chương 5.
Chaporia
Bình Luận (0)