Agrippa và Nữ Tặc Công Chúa/Chương 6: Quyển 1 - Chương 6C. 6: Quyển 1 - Chương 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phương Hâm và Triệu Tinh Hồi học cùng lớp từ năm lớp sáu.

 

Hai đứa có tính cách trái ngược tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau , điểm chung duy nhất là Phương Hâm ngày xưa rất thích than phiền về Triệu Tinh Hồi.

 

Trường tư thục có không ít học sinh con nhà giàu nhưng cô lúc nào cũng ăn mặc lòe loẹt hơn ai hết, lại còn cậy xinh đẹp nên cả lớp có một nửa số nam sinh vây quanh cô, người cũng đỏng đảnh, cái dáng vác thùng rác còn khó coi hơn cả vác mìn.

 

Sau này có một lần , Phương Hâm bị mấy nữ sinh đầu gấu bắt nạt trong nhà vệ sinh. Triệu Tinh Hồi đứng chắn trước mặt cô ấy rồi vung tay cào thẳng "xoẹt" một cái vào mặt cô nữ sinh đang lải nhải. Hai đứa khẩu chiến kịch liệt, kẹp giữa là một Phương Hâm ngơ ngác không biết làm gì.

 

Sau đó Phương Hâm lắp bắp hỏi Triệu Tinh Hồi tại sao lại ra mặt giúp mình .

 

Triệu Tinh Hồi lười biếng "ồ" một tiếng, đôi mắt đẹp liếc nhìn bầu trời xanh, nói không phải vì cô ấy mà chủ yếu là tâm trạng không tốt nên muốn tìm người trút giận, ai bảo cô gái kia tự đ.â.m vào họng s.ú.n.g của cô.

 

Giọng điệu rất thật, Triệu Tinh Hồi nói gì cũng là cái giọng điệu kiêu căng chẳng hề che giấu.

 

Phương Hâm cạn lời.

 

Triệu Tinh Hồi liếc cô ấy một cái, bổ sung thêm một câu chẳng mấy dễ nghe : "Con nhỏ đó mắng cậu mặt to. Mặt tụi mình cùng kiểu mà, đó là mặt bầu bĩnh đầy collagen, nó mắng cậu chính là mắng tớ."

 

"Cảm ơn nhé..." Phương Hâm véo véo cái má bầu bĩnh hơn mình một vòng, chịu thua hoàn toàn .

 

Mượn cớ "mặt cùng kiểu" này , sau đó hai người mới dần xây dựng tình bạn, càng ngày càng thân thiết rồi không rời nhau nửa bước.

 

Nói thật, tuy Triệu Tinh Hồi có chút bệnh công chúa nhưng cũng không phải là người khó chiều, ít nhất lời nói và hành động nhất quán, không có những suy nghĩ nhỏ nhặt quanh co, hoạt động tập thể cũng khá hợp tác nên không khiến người khác ghét.

 

Hai người cùng đi ăn trưa ở căng tin, Phương Hâm hứng thú kể chuyện gặp Văn Luyện. Triệu Tinh Hồi thờ ơ nói không quen, không biết , chưa từng gặp rồi chỉ lo nhét salad trái cây vào miệng.

 

"Này, cậu ấy thật sự rất dịu dàng và dễ nói chuyện, cười lên cũng rất tươi tắn."

 

Phương Hâm nghiêm túc phân tích: "Tinh Hồi, cậu ấy rất có thể sống ở khu của chúng ta đấy, biết đâu lại là hàng xóm của cậu . Hay là chúng ta hỏi thử xem, biết đâu còn kết bạn được ..."

 

Triệu Tinh Hồi sống c.h.ế.t không chịu.

 

Vài nữ sinh trong lớp bưng khay cơm đến, thấy Phương Hâm và Triệu Tinh Hồi thì chào hỏi rồi xúm xít ngồi xuống cạnh họ líu lo: "Các cậu nghe gì chưa ?"

 

"Chuyện gì thế?"

 

"Còn nhớ ngày xưa lớp trưởng từng nói có một bạn nam sắp chuyển đến không ? Cô chủ nhiệm bảo lớp trưởng đầu năm đi phòng giáo vụ xin sách giáo khoa và bàn ghế nhưng ai ngờ sau đó cậu ấy không đến nữa."

 

Có người chen vào : "Đó chính là Văn Luyện, cậu ấy vốn dĩ là học sinh chuyển lớp của lớp mình đấy."

(Đứa nào ăn cắp truyện của bà dà này thì xứng bị ẻ chảy suốt đời he)
Chosker

 

Phương Hâm suýt chút nữa bật dậy: "Hả!"

 

"Lúc lớp phó học tập đi đến phòng giáo viên chủ nhiệm lấy tài liệu thì lén nghe được cô chủ nhiệm nói chuyện phiếm với giáo viên lớp dưới , bảo lớp mình mất một học sinh giỏi, nói là ban đầu danh sách chuyển trường của phòng giáo vụ đã xếp vào lớp mình rồi nhưng không ngờ trước khi khai giảng đột nhiên lại chuyển sang lớp khác. Cô giáo chủ nhiệm nhận lớp tạm thời ban đầu còn không vui lắm, cứ tưởng là con ông cháu cha được nhét tiền vào , ai dè lại là một hạt giống tốt nhất nhì, đúng là từ trên trời rơi xuống, nhặt được của hời."

 

"Đó vốn là trai đẹp của lớp mình mà." Một nữ sinh nào đó ngửa mặt lên trời than thở: " Đúng là từ trên trời rơi xuống, để lớp dưới nhặt được của hời."

 

"Nếu cậu ấy ở lớp mình thì với thành tích đó, lớp xuất sắc này còn cần tranh cử sao ? Chắc chắn sẽ về tay chúng ta rồi ."

 

Phương Hâm há hốc mồm: "Sao Văn Luyện lại chuyển xuống lớp dưới ?"

 

"Cô chủ nhiệm cũng không nói rõ, hình như bảo là không hợp lắm khi xếp vào lớp mình ."

 

"Cô chủ nhiệm đúng là có mắt không tròng mà, không biết giữ lại sao ?"

 

"Kẻ nào trời đ.á.n.h thánh vật đã đuổi người ta đi vậy ?"

 

Kẻ đầu têu đang ở một bên "rột rột" c.ắ.n miếng táo, ban đầu là mặt lạnh, sau đó là mặt đen, cuối cùng suýt nữa thì trở mặt.

 

Chuyện chuyển trường là do Triệu Khôn Tắc sắp xếp cho Văn Luyện.

 

Ban đầu nhờ phúc của Triệu Tinh Hồi, Triệu Khôn Tắc đã uống không ít trà ở trường nên cũng quen biết một vị lãnh đạo nào đó ở phòng giáo vụ. Triệu Khôn Tắc nghĩ hai đứa trẻ cùng lớp thì có thể trông nom lẫn nhau , cũng tiện hơn nên đã cố ý nhờ người sắp xếp. Ai ngờ sau này Triệu Tinh Hồi ở nhà làm loạn tưng bừng, tuy đồng ý cho Văn Luyện ở lại nhà nhưng nhất quyết không chịu học cùng lớp với Văn Luyện. Triệu Khôn Tắc không lay chuyển được cô bé nên mới tạm thời chào hỏi, tốn không ít nhân tình chuyển Văn Luyện sang lớp khác.

 

Các nữ sinh trong lớp vì chuyện này mà phẫn nộ và vô cùng tiếc nuối, Phương Hâm hận không thể đ.ấ.m bàn: "Tớ đi hỏi Văn Luyện xem tại sao cậu ấy không sang lớp mình ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/agrippa-va-nu-tac-cong-chua/quyen-1-chuong-6.html.]

...

 

Sau giờ học, Văn Luyện sẽ ở lại trường thêm một tiếng đồng hồ, đọc sách làm bài tập hoặc chơi thể thao sau đó mới bắt xe buýt về nhà. Thời gian về nhà được kiểm soát rất tốt , không về quá sớm làm người khác khó chịu, cũng không quá muộn khiến dì Yến lo lắng gọi điện hỏi han.

 

Khi thấy Phương Hâm ở trạm xe buýt, Văn Luyện chào hỏi rất tự nhiên.

 

Nhưng khi nhìn thấy Triệu Tinh Hồi phía sau Phương Hâm, nét mặt Văn Luyện từ bình thản chuyển sang một vẻ bình thản tinh tế khác.

 

Triệu Tinh Hồi liếc nhìn trời, vẻ mặt vô sự nhưng lại vô cùng cạn lời, cô không muốn vì chuyện này mà bị nữ sinh cả lớp chọc tức, cũng không muốn đôi co với Phương Hâm nên đành phải bỏ lại tài xế rồi miễn cưỡng bị Phương Hâm kéo đến.

 

Phương Hâm cười vẫy tay: "Chào cậu , Văn Luyện. Hôm nay cậu cũng đi xe buýt à ?"

 

Văn Luyện nói phải .

 

"Trùng hợp thật, tớ và Tinh Hồi cũng vậy , hôm nay tiết thể d.ụ.c của lớp tớ bị kéo dài nên tan học muộn. À đúng rồi , đây là bạn thân của tớ, Triệu Tinh Hồi, bọn tớ cùng lớp."

 

Ngoài ánh mắt thoáng qua thì không ai tiếp lời, Phương Hâm không để ý tư thế của hai người này cứng nhắc giống hệt nhau .

 

Ba người lên cùng một chuyến xe buýt.

 

Đúng vào giờ tan tầm nên học sinh và nhân viên văn phòng cùng lúc ùa vào , trong xe không còn chỗ trống, giữa xe chen chúc đầy người .

 

Triệu Tinh Hồi bị đám đông bao vây khiến sắc mặt cô rất tệ.

 

Văn Luyện tìm một góc gần cửa sổ, mặt cậu nghiêng về phía hai cô gái. Phương Hâm hiểu ý cậu nên kéo Triệu Tinh Hồi chen qua đám đông.

 

Cậu nhường chỗ: "Hai cậu đứng đây đi ."

 

Xe buýt rung lắc khiến hành khách xung quanh xô đẩy. Triệu Tinh Hồi chưa bao giờ phải chen chúc xe buýt lại bị Phương Hâm đẩy tới trước : "Tinh Hồi, cậu lùi vào trong chút đi ."

 

Triệu Tinh Hồi bực bội đi về phía góc, Văn Luyện thấy cô đi tới thì nghiêng người né tránh. Rõ ràng là đang tránh mặt nên cô chỉ kịp vịn vào cửa sổ đứng vững. Xung quanh đông người chen chúc thật phiền phức nhưng bờ vai thanh mảnh đó lại ở khoảng cách gần chưa từng có , đứng ngay trước mặt cô, hơi thở trong lành của thiếu niên phả vào mặt. Triệu Tinh Hồi liếc mắt lên, hàng mi dài của Văn Luyện cụp xuống, ánh mắt hai người lóe lên trong tích tắc.

 

Đôi mắt đen của cậu bình tĩnh và dịu dàng.

 

Đôi mắt của cô cũng trong veo, tròn xoe nhưng tỏ vẻ khó chịu như thể đang làm loạn.

 

Văn Luyện quay mặt đi rồi lùi lại hai bước trong im lặng đứng cạnh Phương Hâm, động tác đó nhìn thế nào cũng có vẻ như đang cố gắng tránh né.

 

Triệu Tinh Hồi vô cớ khó chịu.

 

Khó chịu. "Cậu ta có ý gì? Hai lần hành động rõ ràng như vậy , như thể cô là thứ gì đó bẩn thỉu, cậu ta khinh thường cô sao ?" Hay là "Cậu ta dám làm vậy sao ? Thái độ gì thế?" Hay là "Cậu ta dựa vào đâu mà dám "cướp" hành động của cô?"

 

Không ai để ý đến cô.

 

Phương Hâm và Văn Luyện vừa đủ khoảng cách nên trò chuyện, cả hai đã bỏ qua Triệu Tinh Hồi mà nói chuyện.

 

"Trong xe hơi đông nhỉ, haha."

 

"Muộn hơn mười phút nữa thì chuyến xe này sẽ vắng hơn." Văn Luyện nói : "Lần sau đi xe buýt, cậu có thể lên xe muộn hơn một chút."

 

"Ngày nào cậu cũng đi xe buýt về nhà à ?"

 

"Ừm."

 

"Nghe nói cậu chuyển trường từ thành phố bên cạnh sang, là theo gia đình chuyển nhà đến đây sao ?"

 

"Không phải ."

 

"Cậu sống một mình à ?"

 

"Ừm."

 

Văn Luyện nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cậu nói ít đến lạ.

 

Hết chương 6.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...