Người ta đều nói thanh mai không sánh bằng thiên giáng.
Lúc đó, Tần Thời nắm tay tôi , tỏ vẻ coi thường câu nói ấy : "Thật chẳng hiểu nổi cốt truyện của mấy cuốn tiểu thuyết não tàn đó viết kiểu gì nữa. Người ở bên nhau mười mấy năm trời, sao có thể không bằng một kẻ mới xuất hiện vài ba tháng chứ."
"Anh chỉ cần mỗi Thư Vãn thôi."
Lúc đó, trong lòng tôi ngọt ngào khôn tả.
Tôi và Tần Thời cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đã đi qua chặng đường mười năm.
Chỉ là sau này , cũng chính là hắn , cử chỉ xa cách, giọng điệu lạnh lùng bảo tôi : "Thư Vãn, đừng nhắm vào cô ấy nữa."
"Cô ấy đối với anh rất khác biệt."
01
Ai ai cũng nói , tôi có một anh bạn trúc mã rất tuyệt vời.
Không chỉ xuất sắc, mà còn nâng niu tôi như ngọc quý trong lòng bàn tay.
Ai mà dám bắt nạt tôi , hay nói một câu không tốt về tôi , hắn sẽ chẳng màng hậu quả mà lao vào bảo vệ ngay, tốt đến mức không có chỗ nào chê.
Khoảng thời gian sau kỳ thi đại học, tôi cùng Tần Thời đi chơi khắp nơi, sau đó quay trở lại thành phố S.
Tôi định đi tìm mấy người bạn thân chơi, Tần Thời không yên tâm nên cứ khăng khăng đòi đi theo bằng được .
Nghĩ đến việc đã lâu mọi người không tụ tập, tôi dứt khoát rủ những người chơi thân lại làm một bữa.
Bảy tám người nhóm lửa nướng thịt ngoài sân, ăn uống xong xuôi thì ngồi tụ lại một chỗ, tán dóc đủ thứ chuyện trên đời.
Đang nói chuyện vui vẻ, Tống Thanh bỗng nhiên lên tiếng:
"Mấy hôm trước tớ có đọc một cuốn tiểu thuyết, nhớ trong đó có một câu là thanh mai không sánh bằng thiên giáng. Đại khái là nam chính vì một đứa con gái mới xuất hiện vài tháng mà không thèm tin tưởng người lớn lên cùng mình từ nhỏ. Nói sao nhỉ, cốt truyện cẩu huyết não tàn kiểu Mary Sue ấy . Mà nực cười nhất là tớ lại đọc hết, rồi còn nực cười hơn nữa là chuyện đó lại đang thật sự xảy ra ngay bên cạnh tớ."
"Quả nhiên, thuật toán dữ liệu lớn không lừa người bao giờ."
Nói xong, cô ấy tựa vào ghế sofa bên cạnh, không nói thêm lời nào nữa, chỉ thấy hai má ửng hồng.
Chắc là say rồi , Tống Thanh bình thường không uống rượu.
Vì một khi cô ấy uống vào là sẽ có chuyện không bình thường.
Tôi còn đang ngơ ngác chưa hiểu gì thì có người bạn khác lên tiếng giải thích:
"Cái thằng Trần Trì không biết đang phát điên cái gì, không chịu vào công ty bố nó thực tập, lại đòi đi làm thêm hè ở chỗ nào đấy tớ quên mất rồi . Thế rồi quen một đứa con gái, hai đứa thân thiết với nhau . Tống Thanh sau đó biết chuyện, hình như có đến tìm cô ả kia . Rồi chẳng biết cãi vã thế nào, cuối cùng Trần Trì lại đứng ra bảo vệ cô ta , đại loại là như thế."
Tôi
hơi
bất ngờ.
Mấy đứa chúng tôi đều ở chung một khu viện, lớn lên cùng nhau .
Trần Trì đối với Tống Thanh, dù là việc lớn hay việc nhỏ, bình thường đều vô cùng bao dung và chiều chuộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-khong-sanh-bang-thien-giang/1.html.]
Nhớ ngày trước có người tỏ tình với Tống Thanh.
Trần Trì còn tuyên bố trước bàn dân thiên hạ là hai người có hôn ước từ bé, tính chiếm hữu cực kỳ cao.
Sao mới qua một mùa hè mà đã thay đổi ch.óng mặt thế này ?
"Tớ không tin lắm." Tôi lên tiếng với thái độ hoài nghi.
"Thật mà, tớ có ảnh chụp màn hình WeChat này . Đúng vào cái ngày Tống Thanh tìm đứa con gái đó về, Trần Trì đã đăng bài."
Nói rồi , người đó lấy điện thoại ra . Vòng bạn bè của Trần Trì trước đây không biết là bị xóa hay ẩn đi , giờ chỉ có duy nhất một bài đăng.
Đó là góc nghiêng gương mặt đang ngủ của một cô gái, nhìn một cái là biết ngay không phải Tống Thanh. Dòng trạng thái đi kèm: [Có em bên cạnh, anh thấy bình yên.]
Sự thật đã rõ rành rành.
Tôi dời ánh mắt sang gương mặt của Tần Thời.
Giây tiếp theo, hắn liền nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , tỏ vẻ khinh bỉ trước chuyện đó.
Lúc đó, Tần Thời nắm tay tôi , khịt mũi coi thường: "Thật chẳng hiểu nổi cốt truyện của mấy cuốn tiểu thuyết não tàn đó viết kiểu gì nữa. Người ở bên nhau mười mấy năm trời, sao có thể không bằng một kẻ mới xuất hiện vài ba tháng chứ."
"Anh chỉ cần mỗi Thư Vãn thôi."
Trong lòng tôi ngọt ngào vô cùng.
Tôi và Tần Thời lớn lên bên nhau từ nhỏ, đã đi qua mười năm dài đằng đẵng.
Nói hai đứa là người quan trọng nhất và tin tưởng nhất của nhau cũng không có gì là quá.
Mọi người xung quanh bắt đầu hùa vào trêu chọc:
"Thôi được rồi , ở đây có ai mà không biết anh Thời cưng chiều Thư Vãn như báu vật chứ."
"Tần Thời nhà chúng ta trước giờ đều là yêu đơn phương ra mặt, bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa rước được em gái Thư Vãn về tay à ?"
Tần Thời chuyển tầm mắt, ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi , mang lại cảm giác tê dại, ngứa ngáy.
"Cho anh một danh phận đi ."
Giọng điệu Tần Thời tỏ vẻ hờn dỗi, làm tôi có chút luống cuống không biết trốn vào đâu .
Đúng lúc này , Tống Thanh đang nằm trên sofa không biết đã tỉnh từ lúc nào.
Cô ấy níu c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi không buông, tôi đành nhìn mọi người với vẻ áy náy: "Tớ đưa Tống Thanh về trước nhé, mọi người cứ chơi tiếp đi ."
02
Trên đường về, Tống Thanh nói lảm nhảm rất nhiều chuyện.
Đến khi tôi giao cô ấy cho bảo mẫu chăm sóc rồi quay ra thì vừa vặn bắt gặp Trần Trì đang lén lút dòm ngó xung quanh.
Chaporia
Bình Luận (0)