20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mặc dù anh ta ngụy trang, che chắn rất kỹ, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.

Chẳng vì gì khác, cái áo khoác anh ta đang mặc là do tôi và Tống Thanh đã chạy khắp các cửa hàng lớn nhỏ để tìm người tự tay may cho anh ta , có thể nói là độc nhất vô nhị.

"Trần Trì, cậu đang làm cái gì lén lút ở đây thế?" Tôi thử hỏi.

Trần Trì nhìn thấy tôi liền cởi mũ ra , bước vội về phía tôi , giọng điệu vô cùng kích động: "Thư Vãn, cậu có tiền không , có thể cho tôi mượn một ít được không ? Tôi đang có việc gấp cần dùng."

Tôi ngập ngừng một chút, trong lòng có chút hoang mang.

Nhà Trần Trì thực sự rất giàu, từ nhỏ đến lớn anh ta chưa bao giờ là kiểu người thiếu tiền cả.

"À... cậu cần làm gì? Cần bao nhiêu?"

"Mười vạn. Mẹ của Sơ Sơ bị bệnh nặng, đang cần tiền gấp để chạy chữa. Bố mẹ tôi cắt tiền sinh hoạt của tôi rồi , vốn dĩ tôi định lẻn về nhà lấy tiền, nhưng họ lại đổi hết mật mã két sắt với thẻ rồi . Tôi hết cách rồi !"

Trần Trì nói năng vô cùng gấp gáp.

Nghĩ đến chuyện liên quan đến mạng người , tôi không hề do dự: "Được rồi , tôi chuyển khoản qua WeChat cho cậu mười vạn."

"Cảm ơn cậu , Thư Vãn, tôi nhất định sẽ trả lại ."

Trần Trì nói một câu trịnh trọng rồi vội vàng chạy biến mất vào màn đêm.

03

"Hào phóng thế cơ à ? Chú Trần đã đ.á.n.h tiếng rồi đấy, không ai được phép cho Trần Trì một xu nào đâu ."

Tần Thời chẳng biết đã xuất hiện bên cạnh tôi từ lúc nào, lên tiếng trêu chọc.

Tôi hơi ngơ ngác: "Thật á? Em không biết luôn, với lại có phải cho Trần Trì đâu , là để chữa bệnh cho mẹ người khác mà."

Tần Thời cười khẽ một tiếng, túm lấy chiếc mũ áo khoác sau lưng kéo tôi lại , tôi xoay người nhìn hắn .

"Đối với anh thì mồm năm miệng mười, đối với người ngoài thì vung tiền như rác, thật đáng buồn đáng than mà."

Tôi hơi bực mình , không chịu nổi cái điệu bộ mỉa mai châm chọc này của hắn , cộng thêm mấy lời Tống Thanh nói lúc nãy cứ văng vẳng bên tai.

"Được rồi , đều là lỗi của em hết, Tần đại thiếu gia anh mới là thanh cao, rộng lượng."

Tôi hậm hực bỏ đi , Tần Thời kêu mấy tiếng " này này này " rồi nhanh chân đuổi theo.

Hắn vượt lên trước tôi vài bước, xoay người lại rồi đi giật lùi.

"Kìa, Thư Vãn, sao thế?"

Nói rồi , hắn giơ tay lên tự tát vào miệng mình một cái rõ đau.

"Tại cái mồm anh thối, nói sai lời rồi . Thư Vãn đại nhân rộng lượng, tha lỗi cho anh có được không ?"

Nhìn cái bộ dạng chịu đòn này của hắn , tôi cũng không chấp nhặt nữa, thử dò hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/thanh-mai-khong-sanh-bang-thien-giang/2.html.]

"Tần Thời, em biết bố mẹ hai nhà có ý vun vén cho chúng ta . Nhưng anh yên tâm, em không phải kiểu người vô lý, nếu anh không thích thì cứ nói ra , em sẽ tự đi nói chuyện với bố mẹ ."

Tần Thời bỗng dừng bước, không đi tiếp nữa.

Thấy khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, tôi né sang bên trái, hắn cũng bước sang trái.

Tôi né sang bên phải , hắn cũng chặn sang phải .

Sau vài lượt như thế, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, không biết hắn muốn giở trò gì.

"Anh bị làm sao thế, Tần Thời?"

Vẻ mặt Tần Thời trở nên nghiêm túc, hắn nói bằng giọng điệu gần như là thành kính: "Thư Vãn, kiếp này anh chỉ chung thủy với một mình em thôi."

"Anh thích em, và anh biết em cũng thích anh . Cho nên đừng nói mấy lời như vậy nữa, anh sẽ đau lòng lắm."

Trong lòng tôi bỗng thấy hơi áy náy, sao mình lại vì mấy câu nói của Tống Thanh mà trút giận lên Tần Thời cơ chứ.

Thế là tôi chìa tay ra , ngón út bị Tần Thời ngoắc lấy, hai đứa ăn ý chạm ngón cái vào nhau như đóng một con dấu.

Đây là sự ngầm hiểu suốt hơn mười năm qua, chuyện này coi như lật sang trang.

04

Lúc đó tôi thật sự không ngờ hiệu ứng boomerang lại ập đến nhanh đến mức không kịp trở tay như thế.

Vậy nên, khi cô bạn cùng lớp của Tần Thời một lần nữa hiên ngang đưa thư tình cho hắn ngay trước mặt tôi ...

Cơn thịnh nộ hiếm hoi của tôi lập tức bùng lên. Tôi hất văng bức thư tình màu hồng kia xuống đất, giọng điệu đanh thép:

"Bạn học này , Tần Thời là bạn trai tôi . Cậu hết lần này đến lần khác đưa thư tình trước mặt tôi , là nghĩ tính tình tôi tốt lắm sao ?"

Tần Thời nắm lấy tay tôi , tôi cảm nhận được lực tay hắn đột ngột siết c.h.ặ.t.

Tôi quay đầu lại nhìn hắn , thấy hắn cụp mi mắt, không biết đang nghĩ ngợi điều gì, cũng không có ý định mở miệng giải thích.

Cô gái kia khẽ sụt sịt, nước mắt lã chã rơi từng giọt lớn, ánh mắt trông vô cùng đáng thương và vô tội.

Trông cứ như thể tôi mới là kẻ ác không bằng.

"Khóc khóc khóc , bao nhiêu phúc đức bị cậu khóc cho bay sạch rồi đấy."

"Cậu thích bạn trai tôi , uốn éo đến tận mặt tôi rồi mà còn có mặt mũi để khóc à ?"

Cô gái kia vừa nấc nghẹn vừa trả lời: " Nhưng mà... mọi người bảo chỉ cần tặng đủ chín mươi chín bức thư tình là bạn học Tần sẽ đồng ý với tôi ..."

Xung quanh lúc này cũng có không ít bạn học vây xem, xì xầm bàn tán không biết đang nói cái gì.

Tôi liếc nhìn Tần Thời, hắn vẫn đang thẫn thờ, tâm trí treo ngược cành cây.

Tôi thầm nghĩ trong lòng: Đàn ông đúng là chẳng có một ai đáng tin cả.

Tôi dồn hết sức bình sinh, giẫm thật mạnh lên giày của Tần Thời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...