20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hôm nay tôi đến tìm hắn vào tiết cuối cùng của ngày thứ sáu, định bụng sẽ cùng đi ăn món gì đó thật ngon.

Tôi còn đặc biệt sửa soạn, diện một đôi giày cao gót có tính sát thương cực cao.

Gần như ngay giây tiếp theo, Tần Thời đã hét toáng lên vì đau đớn.

Lúc này tôi mới thỏa mãn quay người bỏ đi .

Tần Thời dường như mới bừng tỉnh, vừa nhảy lò cò vừa chạy đuổi theo bên cạnh tôi .

"Thư Vãn, Vãn Vãn, anh sai rồi , anh thật sự biết sai rồi ."

Tôi dừng bước nhìn Tần Thời, nở một nụ cười thản nhiên, giơ tay ra hiệu bảo hắn cúi đầu lại gần.

Tần Thời mang theo nụ cười lấy lòng ghé đầu xuống, tôi liền túm c.h.ặ.t lấy tai hắn .

Mặc kệ hắn mồm năm miệng mười kêu đau, tôi gằn giọng bên tai anh :

"Anh không xử lý cho sạch sẽ mấy cái chuyện rác rưởi này của anh thì đừng bao giờ đến gặp tôi nữa."

Vẫn chưa hả giận, tôi lại bồi thêm cho hắn một giẫm nữa, rồi hùng hổ quay lưng bước đi .

05

Tần Thời vinh dự nhận được combo hủy kết bạn và chặn số toàn tập từ tôi .

Nhân dịp cuối tuần cộng thêm một ngày nghỉ lễ, tôi liền bay về nhà một chuyến, còn lý do á...

Tống Thanh sắp ra nước ngoài học chuyên sâu rồi . Tuy miệng cô ấy không nói ra , nhưng là bạn thân , tôi chắc chắn phải âm thầm về để tạo cho cô ấy một bất ngờ lớn.

Chỉ là không ngờ lúc đến trước cửa nhà Tống Thanh, tôi lại đụng mặt Trần Trì.

Trông anh ta khác một trời một vực so với trước đây, cả người suy sụp, sa sút tinh thần, chẳng còn chút sức sống nào.

"Trần Trì?"

Tôi thử gọi một tiếng. Trần Trì nhìn thấy tôi liền vội vàng đứng bật dậy.

Anh ta nói năng có chút lộn xộn: "Thư Vãn, cậu có thể... có thể giúp tôi mang cái này vào trong được không ? Tôi không vào được , Tống Thanh cô ấy không chịu gặp tôi , cô ấy nhất quyết không chịu gặp tôi ."

Thứ anh ta đưa qua là một hộp quà được đóng gói vô cùng tinh xảo, nhưng tôi không nhận.

"Trần Trì, Tống Thanh sắp đi rồi ." Tôi bình thản thuật lại sự thật này .

Tay Trần Trì khựng lại , một lúc lâu sau mới thốt ra được ba chữ: " Tôi biết rồi ."

Tôi nói tiếp: "Trần Trì, rốt cuộc cậu thích Tống Thanh hay là cô gái kia ?"

Nếu không thích, sao khi nghe tin cô ấy sắp đi , mắt anh ta lại đỏ hoe lên như thế?

Còn nếu thích, sao anh ta có thể đường hoàng vì một cô gái khác mà làm ầm ĩ lên đến mức ấy ?

Hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của Tống Thanh.

Trần Trì nhìn sâu vào ngôi nhà đang sáng đèn phía sau , buông một câu: "Cô ấy không giống những người khác, cô ấy đối với tôi rất khác biệt.

"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-khong-sanh-bang-thien-giang/3.html.]

Trần Trì bỏ đi , hộp quà bị bỏ lại ở góc cửa, tôi cũng không thèm cầm vào .

06

Tôi và Tống Thanh ríu rít ầm ĩ với nhau , cuối cùng kéo nhau vào phòng nhạc hát hò ầm trời.

Hai đứa dồn hết sức bình sinh ra mà hét, trút bỏ hết mọi cảm xúc dồn nén trong lòng.

Đến cuối cùng, chỉ biết nhìn nhau mà cười như hai đứa ngốc.

Tôi kể cho Tống Thanh nghe những chuyện xảy ra mấy ngày trước .

Khi nói đến đoạn cô gái đưa thư tình kia , Tống Thanh cứ nhìn tôi chằm chằm.

Tôi hỏi cô ấy có chuyện gì.

Cô ấy bảo tôi : "Vãn Vãn, nếu có một ngày Tần Thời thay lòng đổi dạ , hãy gọi cho tớ. Dù ở góc biển chân trời nào tớ cũng sẽ bay về."

Vẻ mặt cô ấy vô cùng nghiêm túc, tôi cảm động ôm chầm lấy cô ấy .

Lúc đó, tôi đang cất cao tiếng ca cho tình bạn của chúng tôi , và tôi kiên định tin rằng Tần Thời sẽ không bao giờ thay đổi.

Hai đứa bày trò ầm ĩ đến tận đêm muộn. Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy thì Tống Thanh đã đi rồi , chỉ để lại cho tôi một bức thư.

Trong lòng tôi dâng lên chút bùi ngùi, thầm chúc cho người bạn thân của mình vạn sự như ý.

Hôm đó tôi ở lại nhà một ngày, nhìn những món đồ quen thuộc mà sống mũi cứ cay cay.

Người đi rồi , ký ức lại tái hiện trong tâm trí, tua đi tua lại mồn một.

Ngày tôi quay lại trường, Tần Thời chẳng biết nghe ngóng tin tức từ đâu mà đã lặn lội đường xa chạy đến sân bay đón tôi .

Dáng vẻ nhận lỗi vô cùng thành khẩn.

Vừa xoay người một cái, tôi liền nhìn thấy trên áo hắn in mấy chữ lớn vô cùng nổi bật: Thư Vãn là chủ của tôi .

"Thư Vãn, anh sai rồi . Tần Thời anh sống là người của em, c.h.ế.t cũng là ma của em."

Thái độ nhận lỗi của Tần Thời rất tốt , nhìn bó hoa xinh đẹp trên tay hắn , cơn giận trong lòng tôi cũng tan biến quá nửa.

Tôi miễn cưỡng tha thứ cho hắn .

07

Tần Thời là một người bạn trai cực kỳ chuẩn mực, ít nhất là theo góc nhìn của tôi khi ấy .

Những bất ngờ nho nhỏ xuất hiện không ngớt, sự chăm sóc chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc, chiếc bánh nướng lá hẹ những ngày mưa rơi, những buổi đi dạo thư thả ngày nắng ráo... Mọi thứ diễn ra đều tự nhiên và đẹp đẽ như một lẽ đương nhiên.

Tần Thời vẫn thi thoảng mặc những chiếc áo in tên tôi .

Tôi cũng chẳng biết cái câu khẳng định chủ quyền đó được hắn đem in lên bao nhiêu cái áo nữa.

Đôi khi cùng nhau đi ra ngoài, không biết có phải do tâm lý tự suy diễn hay không mà tôi cứ thấy ngượng ngùng xấu hổ, đã nói khéo với hắn vài lần .

Nhưng Tần Thời chỉ toe toét cười : "Chẳng phải vì bạn trai của em đẹp trai quá sao ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...