Năm thay cha làm con tin, phụ vương từng hứa với ta rằng, đời này ông chỉ có duy nhất một nữ nhi là ta .
Ta chờ từ năm năm tuổi cho đến hai mươi tuổi.
Ngày được cho phép hồi phủ, ta chạy khắp kinh thành, mua điểm tâm đệ đệ thích ăn, chuẩn bị quà mừng sinh thần cho cha.
Suốt đêm thúc ngựa trở về phủ.
Đẩy cửa bước vào .
Trên đầu gối cha đang tựa một thiếu nữ tuổi xuân thì.
Ông nhìn nàng bằng ánh mắt đầy yêu thương, gọi một tiếng: "Nữu Nữu."
Đối diện với ánh mắt ta , đệ đệ cuống quýt lên tiếng giải thích thay cha: "Trưởng tỷ đừng làm loạn, phụ vương chỉ là quá nhớ tỷ, nên mới sinh thêm cho bọn đệ một muội muội thôi."
Ta không làm loạn.
May mà ta đã sớm tính toán trước .
Cũng tự tìm cho mình một người cha.
1
Ta tên Lý Thường Hoa, là đích trưởng nữ của Bình Vương.
Tuổi đôi mươi, ta đã làm con tin suốt mười lăm năm.
Mấy ngày trước , bệ hạ đặc biệt cho phép các con tin được hồi gia.
Mang theo niềm vui khôn xiết, ta chạy khắp kinh thành.
Chuẩn bị quà sinh thần cho phụ vương, mua điểm tâm đệ đệ thích ăn, rồi suốt đêm cưỡi ngựa quay về Thái Thương.
Năm nay, cuối cùng cũng có thể đoàn tụ cùng người thân rồi .
Bình Vương phủ không lớn, nép mình giữa cảnh tiểu kiều lưu thủy của Sa Khê.
Đứng trước cổng phủ, ta vừa thấp thỏm vừa câu nệ.
Tay siết c.h.ặ.t bọc giấy dầu ôm trong n.g.ự.c, lại vuốt phẳng vạt áo nhăn nhúm vì đi đường.
Trước khi vào kinh làm con tin năm năm tuổi, mẫu thân vừa mới qua đời.
Phụ vương ôm ta khóc lớn không thôi.
Ông dưới gối quạnh quẽ, chỉ có một trai một gái.
Nhưng hoàng mệnh khó trái, xương thịt bị chia lìa suốt mười lăm năm.
Thư từ qua lại giữa Thái Thương và kinh thành, cùng với việc Thừa Yến ba năm đến thăm ta một lần , là thứ duy nhất duy trì mối huyết thống thân tình ấy .
Ta nghĩ.
Phụ vương và A Yến gặp lại ta , nhất định sẽ vui mừng khôn xiết.
Ta điều chỉnh tâm trạng, đang định gõ cửa thì bị hạ nhân trong phủ ngăn lại .
"Ta là Lưu quản sự trong phủ, cô nương cũng đến chúc mừng sinh thần tiểu thư nhà chúng ta sao ?"
Tiểu thư?
Bước chân ta khựng lại .
Ngoài ta ra , trong vương phủ còn có tiểu thư khác sao ?
Lưu quản sự cười híp mắt, dường như không nhận ra vẻ nghi hoặc trên mặt ta , chỉ một mực dẫn đường.
Vừa bước vào cửa, ta đã bị cảnh đèn đuốc rực rỡ trong phủ làm hoa cả mắt.
Non bộ dòng nước, không chỗ nào không tinh xảo.
Dưới những chiếc đèn treo nơi hành lang quanh co, là tua đèn viết đầy lời chúc phúc.
Hai chiếc cao nhất, là do người thân cận nhất treo lên.
Gió nhẹ thổi qua, tua đèn lay động nhè nhẹ.
Ta nhìn rõ hàng chữ trên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/chuong-1.html.]
"Nguyện cho ái nữ Bảo Dung vui vẻ bình an, trường thịnh vô ưu.
"
02
Cảnh thì ấm áp, gió cũng dịu dàng.
Thế nhưng bàn tay ta lại lạnh dần từng chút một.
Trước khi vào kinh làm con tin, phụ vương đã cẩn thận sắp xếp mọi thứ cho ta .
Ông đỏ hoe mắt mà hứa: "Hoa Nhi ngoan, đời này phụ vương chỉ có một nữ nhi là con, phụ vương nợ con."
Nhưng thứ ông chuẩn bị cho ta , đều bị ngăn ngoài cánh cổng cung nặng nề.
Những ngày tháng trong cung, đến cả thở thôi cũng phải tính toán chừng mực.
Ta học hành cùng hoàng t.ử và công chúa.
Bọn họ chưa từng cố ý làm khó người khác, nhưng chỉ một ánh mắt mất kiên nhẫn cũng đủ khiến ta đứng phơi nắng suốt cả buổi chiều.
Sau này dần lớn lên, ta học được cách cười , kiểu cười nịnh nọt, cố ý, giả tạo.
Học cách cúi đầu, khom lưng, yếu thế, nghiền nát cốt khí của đích nữ vương phủ rồi nuốt xuống.
Từ nhị hoàng t.ử đổi lấy than sưởi qua đông, từ lục công chúa xin chút băng dùng ngày hè.
Khắc sâu hai chữ " không dám" vào tận xương tủy.
Không dám nói nhiều, không dám ngẩng đầu, không dám để bọn họ nhớ rằng ta còn có một vương phủ để dựa vào .
Chỉ khi co mình trong chăn, nhớ đi nhớ lại lời hứa của phụ vương, ta mới thấy ngày tháng còn có thể chịu đựng được .
Đợi ta trở về là ổn rồi , chỉ cần về đến nhà, sẽ không cần thấp thỏm lo sợ nữa.
Mong mãi, chờ mãi, ta chờ suốt mười lăm năm.
Thoát khỏi hồi ức, Lưu quản sự đã dẫn ta đến nơi.
Khung cảnh trước mắt ấm áp đến ch.ói mắt.
Phụ vương trẻ trung tuấn mỹ trong ký ức nơi khóe mắt đã thêm vài nếp nhăn, lúc này đang nhìn thiếu nữ làm nũng với mình bằng ánh mắt đầy yêu thương.
Ông gọi nàng: "Nữu Nữu."
Đệ đệ được nuông chiều từ nhỏ cũng đã trở nên chững chạc đáng tin, đôi tay đầy vết m.á.u nâng một tấm bài gỗ đỏ: "Ca ca tự tay khắc, cho muội giữ bình an."
Bên cạnh hắn là một phụ nhân dung mạo dịu dàng đang ngồi ở vị trí của mẫu thân ta .
Trên mặt mang nụ cười được hạnh phúc thấm đẫm.
Một nhà bốn người , vui vẻ hòa thuận.
Sự mong đợi nóng hổi trong lòng tan biến sạch.
Giống như gói điểm tâm trong giấy dầu nơi n.g.ự.c, lạnh dần từng chút một.
Lưu quản sự cười vỗ trán: "Xem ta vui quá hóa hồ đồ rồi , quên hỏi thiếp mời của cô nương, xin hỏi cô nương là người phủ nào?"
A Yến dường như cảm nhận được điều gì đó.
Hắn quay đầu, đối diện với đôi mắt ta .
Đôi mày đang giãn ra thoáng chốc nhuốm đầy hoảng loạn.
Phụ vương có phần mờ mịt, nhưng khi nhìn rõ nốt ruồi lệ nơi khóe mắt ta thì lập tức bật dậy.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta khẽ cong khóe môi, nói :
"Họ Lý, tên Thường Hoa."
03
Lưu quản sự mở to hai mắt.
Trong viện yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi.
Phụ vương run môi, vừa như vui mừng lại như hoảng hốt: "Hoa... Hoa Nhi, sao hồi phủ lại không báo cho phụ vương?"
Ta cười châm chọc, nhìn về phía sau ông.
Lông mi Lý Bảo Dung run nhẹ như nai con, đầy hoảng loạn và kinh sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)