Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thấy vậy , Lý Thừa Yến dịch bước chân, như đang đề phòng ta , chắn trước mặt đôi mẹ con kia .

Tim ta như bị kim đ.â.m một nhát, đau âm ỉ.

Năm sáu tuổi, hắn là củ cải nhỏ khóc lóc đòi tìm tỷ tỷ.

Năm chín tuổi, hắn là hỗn thế tiểu ma vương, chỉ nghe lời mình ta .

Năm mười hai tuổi, hắn bệnh nên không đến thăm.

Năm mười lăm tuổi, hắn còn chưa hết vẻ non nớt, vỗ n.g.ự.c nói sẽ bảo vệ ta .

Đệ đệ mà phụ thân viết thư bảo rằng người ghét ch.ó chê nay đã trưởng thành, trở nên chững chạc đáng tin, nhưng lại đi bảo vệ người khác.

Hắn lên tiếng, giọng khàn đặc: "Trưởng tỷ, hôm nay là sinh thần của Bảo Dung, tỷ đừng gây chuyện."

Gây chuyện?

Mười lăm năm.

Hơn năm ngàn ngày đêm.

Hàng trăm hàng ngàn lá thư từ Thái Thương là niềm an ủi duy nhất của ta .

Hóa ra chỉ có ta sống trong lời hứa giả dối của phụ vương trước lúc rời đi .

Cẩn trọng dè dặt, đấu đá tranh giành là cuộc sống của ta .

Gia đình hòa thuận, viên mãn thuận lợi là của người khác.

Ta hỏi bọn họ, giọng bình tĩnh ngoài dự liệu: "Nàng bao nhiêu tuổi rồi ?"

Phụ vương chột dạ đến mức không dám mở miệng.

A Yến chật vật cúi đầu.

Một lúc lâu sau .

Lý Bảo Dung dè dặt nói : "Trưởng tỷ, năm nay muội mười lăm tuổi."

Mười lăm.

Ta khép mắt lại .

Dù đã chuẩn bị tâm lý.

Nhưng vẫn bị đáp án này đ.á.n.h đến đau nhói trong lòng.

Ta hít sâu một hơi rồi xoay người bỏ đi .

Không biết từ lúc nào trong phủ có nuôi một con ch.ó nhỏ, lúc này đang lè lưỡi thở hổn hển với ta .

Ta giơ tay, tiện tay ném gói điểm tâm trong n.g.ự.c cho nó.

"Trưởng tỷ... là mang cho đệ sao ?"

Người phía sau lên tiếng, giọng khó nhọc.

"Như đệ thấy đấy, mang cho ch.ó."

Ta đi rất dứt khoát.

Nhưng có người chạy đến chắn trước mặt ta .

Hắn cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: "Trưởng tỷ..."

"Cẩm Nguyệt các... giờ Bảo Dung đang ở."

04

Bàn tay buông bên người siết c.h.ặ.t: "Thanh Vu viện thì sao ?"

"Thanh Vu viện mọi thứ vẫn như cũ!"

Phụ vương vội vàng lên tiếng.

Ta quay lưng về phía ông, giọng bình thản: "Ta vì Bình Vương phủ làm con tin suốt mười lăm năm, nay trở về, đến cả tư cách lấy lại viện của mình cũng không có sao ?"

Trước khi rời đi , ta quay đầu nhìn phụ vương, cười châm chọc: "Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao lời trăng trối của mẫu thân không liên quan gì đến người rồi ."

Sắc mặt phụ vương lập tức trắng bệch, lảo đảo lùi lại : "Mẫu thân con... có để lại di ngôn sao ?"

"Người không cần biết , dù sao cũng chẳng liên quan gì đến người ."

Thanh Vu viện vẫn giống hệt trong ký ức.

Khóm trúc xanh mẫu thân yêu thích vẫn lay động theo gió, phát ra tiếng xào xạc.

Ta mệt lắm rồi .

Nằm trên giường trong Thanh Vu viện, ta co người lại , c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới .

Nước mắt thấm vào tóc mai.

Trong lòng dần nảy sinh hận ý.

Dựa vào đâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/chuong-2.html.]

Dựa vào đâu mười lăm năm nay ta phải sống cẩn trọng đến thế.

Còn bọn họ lại yên tâm thoải mái yêu thương người khác?

Dựa vào đâu !

Mơ mơ màng màng, ta ngủ thiếp đi .

Trong mộng, ta quay về năm năm tuổi.

Giọng mẫu thân vẫn như còn bên tai.

Bà nói : "Hy vọng Thường Hoa của mẫu thân cả đời vui vẻ bình an, thuận lợi vô ưu."

Ta khóc òa lên, đưa tay muốn nắm lấy tay bà.

Mẫu thân , đêm trong cung vừa lạnh vừa dài.

Ta không vui vẻ, cũng chẳng thuận lợi.

Nửa đêm tỉnh lại , ngoài cửa sổ là màn đêm thanh lãnh.

Ta chậm rãi ngồi dậy, đẩy chiếc gối đã ướt đẫm sang một bên.

Khóc xong rồi .

Cũng nên tỉnh lại thôi.

Khi làm con tin, điều đầu tiên ta hiểu không phải nhẫn nhịn.

Mà là không ai sẽ thương hại ngươi.

Nếu nước mắt hữu dụng, ta đâu cần nghiến nát răng mà gắng gượng suốt mười lăm năm.

Lời hứa của phụ vương, nếu ông không làm được , không giữ nổi, vậy thì ta tự mình thực hiện.

Dùng món nợ ông nợ ta , đổi lấy thứ ta muốn .

5

Sáng hôm sau thức dậy, phụ vương mang gương mặt tái nhợt nói với ta .

Cẩm Nguyệt các, ông đã cho người thu dọn xong rồi .

Khi ta đến nơi, Lý Bảo Dung vẫn chưa đi .

Mắt nàng đỏ hoe như vừa khóc .

A Yến và mẫu thân nàng đứng bên cạnh dịu giọng dỗ dành.

Thấy ta đến, nàng c.ắ.n môi: "Trưởng tỷ, có phải muội làm tỷ không vui không ?"

"Phải."

Ta đáp dứt khoát.

Nàng ngẩn người , khóc càng dữ hơn.

A Yến có phần bất bình: "Trưởng tỷ, đệ biết tỷ có oán khí trong lòng."

" Nhưng bao năm nay, là mẫu thân ... là Chu di nương chăm sóc đệ và phụ vương. Giấu tỷ cũng chỉ sợ tỷ đau lòng."

"Trưởng tỷ, Bảo Dung và Chu di nương vô tội."

Ta "ồ" một tiếng rồi hỏi ngược lại : "Vậy đệ có biết , bệ hạ chọn con tin, điều đầu tiên cân nhắc chính là đích trưởng t.ử của vương phủ không ?"

Sắc mặt Lý Thừa Yến mất sạch sắc m.á.u.

Năm ấy , ta không chỉ thay cha làm con tin.

Mà còn thay đệ làm con tin.

Lý Bảo Dung vẫn khẽ nức nở.

Chu di nương bước lên, dịu dàng hành lễ với ta : "Cô nương đừng oán trách điện hạ và thế t.ử, muốn trách thì cứ trách ta đi . Ta và Bảo Dung cũng chưa từng nghĩ đến việc thay thế vị trí của tiên vương phi và cô nương, điện hạ cùng thế t.ử chỉ là thương xót mẹ con ta thôi."

Ta bật cười .

Nụ cười rất khẽ.

Quả là chiêu lùi một bước tiến ba bước.

Phụ vương thở dài: "Cẩm Nguyệt các đã trả lại chủ cũ, con cứ an tâm ở đi ."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Ai nói ta muốn ở?"

"Vậy con bảo Bảo Dung dọn ra ..."

Ta ngắt lời Lý Thừa Yến: "Ta ích kỷ lại nhỏ nhen, không muốn người khác dùng đồ của mình , không được sao ?"

Lý Thừa Yến nghẹn lời, quay mặt sang chỗ khác.

Trái lại phụ vương có phần sốt ruột: "Vậy con định ở đâu ?"

"Thanh Vu viện."

Phụ vương im lặng.

Trong mắt Lý Thừa Yến thoáng hiện vẻ gian nan.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...