Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lý Bảo Dung kéo góc áo Chu di nương, có phần luống cuống.

Còn Chu di nương cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

06

Mặt trời lặn rất nhanh.

Sau khi hồi phủ, Lưu quản sự đến báo, nói phụ vương mở tiệc tẩy trần cho ta ở chính sảnh.

Trong chính sảnh đèn đuốc sáng trưng.

Thấy ta đến, phụ vương phất tay: "Hoa Nhi, lại đây, ngồi cạnh phụ vương."

Ta không khách sáo, bước đến ngồi xuống.

Lý Bảo Dung vẫn mang dáng vẻ yếu đuối ấy , nâng chén trà kính ta , ta nhận lấy.

Ánh mắt Lý Thừa Yến né tránh, không dám nhìn ta .

Chu di nương đứng dậy gắp thức ăn cho ta , động tác dịu dàng thành thạo, nghiễm nhiên mang phong thái chủ mẫu: "Cô nương nếm thử món cá vược hấp này đi , là điện hạ cho người ra bờ sông mua về đấy."

Ta nhìn bà ta rồi cười : "Bà lớn tuổi hơn ta , ân cần như vậy thật khiến ta được yêu mà sợ."

Nụ cười của Chu di nương cứng lại trong thoáng chốc, rồi nhanh ch.óng trở lại bình thường: "Đây là bổn phận của thiếp ."

"Bổn phận?"

Ta đặt chén trà xuống, giọng không lớn nhưng đủ để mọi người trong sảnh nghe rõ: "Ta chưa từng nghe nhà huân quý nào để thiếp thất quản gia, cũng chưa từng nghe vị thế t.ử nào gọi thiếp thất là mẫu thân cả."

Không khí trong sảnh lập tức căng cứng.

Lý Thừa Yến cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Trưởng tỷ, Chu di nương dù sao cũng là trưởng bối..."

Phụ vương cau mày, vẻ mặt khó xử: "Hoa Nhi, Chu di nương là người tốt , bao năm nay chăm sóc Thừa Yến, không có công lao cũng có khổ lao."

Vừa dứt lời, phụ vương chợt nhận ra mình nói sai, sắc mặt trắng bệch.

Người tốt .

Công lao.

Ta cười khẩy: "Công lao của bà ta người còn nhớ, vậy còn ta thì sao ?"

"Là ta thay người , thay Thừa Yến, thay một nhà bốn người các người chắn suốt mười lăm năm. Nay ta trở về, nhìn bà ta ngồi ở vị trí của mẫu thân , dùng của hồi môn của mẫu thân , chẳng lẽ còn phải cảm kích một thiếp thất nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của?"

"Hoa Nhi!"

Phụ vương quát lớn.

Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào ông: "Ta nói sai câu nào à ?"

Chu di nương là thứ muội của mẫu thân ta .

Ta vừa rời đi chưa được bao lâu, bà ta đã mượn danh chăm sóc Thừa Yến mà dọn vào vương phủ.

Thuận tiện chăm sóc luôn phu quân của tỷ tỷ mình , tiếp quản toàn bộ mọi thứ của tỷ tỷ.

07

Chu di nương sắc mặt khó coi, cúi đầu xuống.

Lý Bảo Dung nhìn ta , nước mắt rơi lã chã.

"Đủ rồi !"

Lý Thừa Yến đột ngột đứng dậy: "Trưởng tỷ, tỷ nhất định phải nói chuyện mỉa mai như vậy sao ?"

"Thừa Yến!"

Phụ vương nghiêm giọng quát lớn.

"Đệ thấy ta mỉa mai? Vậy đệ muốn ta thế nào?"

Ta từng bước đi về phía hắn : "Cười tươi ôm Bảo Dung gọi muội muội ? Nhìn một nhà bốn người các người vui vẻ hòa thuận rồi rộng lượng nói rằng: 'Không sao , ta hoàn toàn không để ý?'"

"Hoa Nhi..."

Giọng phụ vương run run.

Ta dừng bước, quay đầu nhìn ông.

"Phụ vương, người còn nhớ ngày ta rời đi , người đã nói gì với ta không ?"

Sắc mặt ông trắng dần từng chút một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/chuong-3.html.]

"Người nói đời này chỉ có một nữ nhi là ta ."

"Người nói người nợ ta ."

"Thì ra lời hứa của người , hiệu lực chỉ bằng khoảng cách một cái quay lưng."

Cả phòng lặng ngắt như tờ.

Lý Bảo Dung cuối cùng bật khóc thành tiếng, Chu di nương ôm nàng, cũng theo đó mà rơi lệ.

Môi phụ vương run lên, cuối cùng không nói được lời nào.

Hai tay Lý Thừa Yến siết c.h.ặ.t, vành mắt đỏ lên, nhìn chằm chằm xuống đất.

Ta cầm chén trà đã nguội lạnh trên bàn, uống cạn một hơi .

"Ta ăn xong rồi , các người dùng tiếp đi ."

Bước ra khỏi chính sảnh, gió đêm thổi đến trước mặt.

Ta hít sâu một hơi , ép sự ướt át nơi hốc mắt trở về.

Không đáng.

Nhưng ...

Quyền quản gia, ta nhất định phải có .

Đây chỉ mới là bắt đầu.

08

Trong phủ ngột ngạt, ta ra ngoài dạo phố.

Trên đường Sa Khê vẫn náo nhiệt như xưa, tiếng rao của các cửa hàng hai bên đường vang lên không dứt.

Ta tìm một quán mì, ăn xong một bát mì thịt dê Song Phượng, cả người lẫn lòng đều ấm lên.

Hắn cầm xâu kẹo hồ lô ta thích ăn, dịu giọng nói : "Ta đến chống lưng cho nàng rồi ."

Ta c.ắ.n một quả, vị chua ngọt lan nơi đầu lưỡi.

"Không cần đâu , đối phó với bọn họ, tạm thời chưa cần ngài ra mặt."

Người đối diện cũng không vội, một tay chống cằm, mỉm cười nhìn ta ăn hết cả xâu.

"Mùi vị thế nào?"

"Không bằng Trương Ký ở kinh thành, nhưng thắng ở độ tươi."

Hắn khẽ cười , trong nụ cười mang theo vài phần dung túng: "Mười lăm năm không về, vậy mà vẫn nhớ ăn một bát mì thịt Song Phượng."

"Có vài hương vị khắc sâu trong ký ức, không quên được ."

Ta rũ mắt, trong lòng dâng lên chút chua xót: " Nhưng có vài thứ nhìn giống nhà, thật ra đã không còn là nhà nữa."

Là ta quá ngây thơ.

Đặt lời hứa hư vô ấy trong lòng.

Hắn không tiếp lời, lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay: "Lau đi ."

Ta lau qua loa vài cái rồi đứng dậy đi trả tiền.

Khi quay lại , người đã không còn nữa.

Không hiểu sao trong lòng ta lại thở phào nhẹ nhõm.

Đi đến cửa quán mì, lại thấy hắn tựa vào khung cửa, trong tay có thêm một chiếc ô giấy dầu.

"Mưa bụi Thái Thương cũng là một cảnh đẹp ."

Ta cúi đầu nhìn mặt đất sạch sẽ, bất giác cảm thấy hắn đang kiếm cớ.

"Ngài định lấy thân phận gì vào Bình Vương phủ đây?"

Hắn nhìn ta , cười như không cười : "Nàng muốn ta lấy thân phận gì?"

"Đương nhiên là..."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ta ngừng một chút rồi cong môi cười : "Thân phận tiểu cha của ta ."

Hắn đưa tay gõ nhẹ lên trán ta , không nặng không nhẹ: "Không biết lớn nhỏ."

Ta không né, dù sao cũng chẳng đau.

Nhiều năm trước , trong yến tiệc Trung Thu nơi cung đình, hắn hỏi vì sao ta luôn mang dáng vẻ già dặn, giống hệt lão học giả vuốt râu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...