Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta thuận miệng đáp: "Vì không có cha thương chứ sao !"
Mẫu thân mất rồi .
Cha còn sống lại ở xa ngàn dặm.
Nghe lời ta nói , hắn im lặng một thoáng rồi bảo: "Vậy sau này ta thương nàng."
Khi ấy ta không biết trời cao đất dày, cười hì hì gọi một tiếng "tiểu cha".
Không ngờ hắn cũng đáp lại .
Từ đó, phía sau con tin như ta có thêm một cái bóng.
Một cái bóng khiến không ai dám xem thường.
Sau này ta từng hỏi hắn , vì sao lại đối xử tốt với ta như vậy .
Hắn tựa trên ghế, thần sắc lười nhác: "Tổ phụ nàng là chiến thần Đại Thịnh, vậy mà nàng làm con tin còn ngốc như vậy , bị người đẩy xuống hồ bắt nạt, chỉ dám bỏ bọ ngựa vào sách người ta để trả thù. Khi ta làm con tin ở Hung Nô, ta âm thầm xử sạch đám từng bắt nạt mình ."
Hắn dừng lại , ghé sát ta , trong mắt mang theo vẻ giảo hoạt cùng trêu chọc: "Thiền vu Hung Nô đến giờ vẫn không biết tiểu nhi t.ử của mình c.h.ế.t thế nào, còn đang nghi kỵ phụ t.ử với trưởng t.ử đấy!"
Sau khi tổ phụ qua đời, Đại Thịnh liên tiếp bại trận trong các cuộc giao chiến với Hung Nô.
Hoàng đế bất đắc dĩ đồng ý đề nghị của Hung Nô, đưa con sang làm con tin.
Ta chớp mắt.
Quên mất người trước mặt là vị hoàng t.ử duy nhất từng làm con tin của Đại Thịnh.
Sau đó nhỏ giọng phản bác: "Sau này ta còn rắc phấn hoa đào kép vào thức ăn của nàng ta , khiến nàng ta đau bụng mấy ngày liền mà!"
09
Ngày hôm sau , Lưu quản sự nâng chìa khóa quản gia và thẻ đối bài, cung kính đưa đến trước mặt ta .
Sau khi người từ kinh thành theo hầu ta đến Thái Thương, ta bắt đầu kiểm tra sổ sách.
Vừa tra, quả nhiên tra ra vấn đề.
Chu di nương không dám động vào của hồi môn của mẫu thân ta .
Nên chỉ có thể từ sản nghiệp của vương phủ, bớt một ít bên này , rút một ít bên kia , như kiến tha lâu đầy tổ, từng chút một chuyển vào tư khố của Lý Bảo Dung.
Cha mẹ thương con thì lo cho con đường lâu dài.
Bà ta không thỏa mãn với sự che chở và yêu thương của phụ vương cùng Thừa Yến dành cho mẹ con mình , bởi thứ đó bất cứ lúc nào cũng có thể bị thu lại .
Chỉ có thứ nắm trong tay mới là của mình .
Điểm này , bà ta tỉnh táo hơn mẫu thân năm xưa rất nhiều.
Ta không đem chuyện sổ sách có vấn đề nói với phụ vương.
Có lẽ ông đã biết từ lâu nhưng nhắm một mắt mở một mắt.
Cũng có lẽ ông không biết , nhưng dù nói ra , ông cũng chẳng bận tâm.
Suy cho cùng, đống vàng bạc ấy cũng chỉ chảy vào túi người trong nhà.
Tính toán quá rõ ràng ngược lại còn tổn thương tình cảm.
Một khoản hồ đồ không đáng nhắc đến, nào quan trọng bằng nhà cửa yên ổn .
Ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm .
Ta dặn Thanh Dao
đi
tìm những
người
cũ từng hầu hạ mẫu
thân
trong vương phủ.
Thanh Dao hầu hạ ta từ nhỏ, theo ta từ Thái Thương đến kinh thành rồi lại từ kinh thành về Thái Thương, là người ta tin tưởng nhất.
Nhưng người trong Thanh Vu viện bị thay quá sạch sẽ, không bình thường.
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/chuong-4.html.]
Trong thời gian tìm người , vương phủ bình yên vô sự.
Sau khi chính thức lập viện, Lý Thừa Yến đến tìm ta .
Hắn đứng trước cổng viện, ủ rũ cúi đầu.
Do dự không dám tiến lên.
Cho đến khi ta mở lời, hắn mới ôm một chiếc hộp sơn tiến đến.
Dưới ánh mắt khó hiểu của ta , hắn chậm rãi mở hộp ra .
Bên trong hộp là các tấm bài gỗ đỏ lớn nhỏ khác nhau .
Kích thước không đồng đều, đường khắc cũng từ vụng về dần trở nên thuần thục.
Hắn mấp máy môi, biểu cảm sa sút: "Thợ sửa phủ từng nói , trong lòng nghĩ gì thì tay sẽ khắc ra thứ đó."
"Từ ngày tỷ rời phủ, mỗi năm sinh thần của tỷ, đệ đều khắc một cái, cung phụng trong Sùng Hóa quán, cầu phúc cho tỷ."
Ta rũ mắt, tim khẽ run lên.
Tấm bài dưới đầu ngón tay mịn màng ấm áp, giống như niềm mong nhớ và chờ đợi suốt mười lăm năm của ta , lần đầu tiên chạm được vào thực thể.
Ta "ừ" một tiếng.
Mắt Lý Thừa Yến sáng lên, giống hệt đứa trẻ được cho kẹo.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Có Lý Thừa Yến mở đầu, những người khác cũng bắt chước theo.
Chu di nương tặng một bộ trang sức vàng đỏ điểm thúy.
Lý Bảo Dung tặng đồ thêu do chính tay nàng làm .
Phụ vương tặng nhiều nhất, t.ửu lâu và điền trang kiếm lời nhất dưới danh nghĩa ông, đủ loại lụa là gấm vóc, từng hòm vàng bạc châu báu.
Khi đang ghi chép vào sổ, phụ vương đến.
Ông xoa tay, dè dặt nói : "Mấy ngày nữa có lễ hội, phụ vương cho người làm du thuyền trên sông Thất Phố, đến lúc đó hai bờ sẽ có hội chùa, cả nhà chúng ta ra ngoài náo nhiệt một phen."
Ông cố ý nhấn mạnh hai chữ "cả nhà".
Trong mắt còn thấp thoáng vẻ mong chờ.
Ta nhìn kho hàng gần như bị lấp đầy.
"Được."
11
Ngày hội chùa, hai bờ sông Thất Phố treo đầy đèn l.ồ.ng.
Người người đông đúc, hương thơm ngọt béo của hạt dẻ rang quyện cùng gió sông thổi đến.
Ta dường như đã hiểu vì sao năm đó tổ phụ chọn Thái Thương làm đất phong.
Bao lâu rồi ta chưa được hòa vào cảnh náo nhiệt thế này ?
Không đúng, hội chùa ở kinh thành cũng rất náo nhiệt.
Là ta giở chút tâm cơ, cùng lục công chúa trốn khỏi cung.
Dù giả làm nha hoàn , ta vẫn thỏa mãn với cảm giác được hơi thở nhân gian bao quanh.
Giờ đây có người vén rèm cho ta , có người đưa bánh quế nóng hổi cho ta .
Phụ vương quay đầu gọi: "Hoa Nhi, lại đây cạnh phụ vương."
Lý Bảo Dung khoác tay ta , cười rụt rè: "Trưởng tỷ, nhìn chiếc đèn hình mèo kia đi , đẹp quá."
Theo hướng nàng chỉ nhìn sang, biển đèn rực rỡ, muôn màu muôn vẻ.
Khóe môi ta vô thức cong lên.
Như vậy ... hình như cũng không tệ.
Chaporia
Bình Luận (0)