Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Du thuyền chậm rãi tiến vào giữa sông.
Họa phường chạm trổ tinh xảo, tiếng đàn sáo du dương.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Biến cố ập đến không báo trước .
Thân thuyền chấn động dữ dội như va phải vật lớn.
Chén đĩa đổ vỡ, tiếng hét vang lên khắp nơi.
Ngay sau đó, thuyền nghiêng mạnh...
Có người rơi xuống nước.
Nước sông lạnh buốt lập tức tràn vào miệng mũi.
Ta liều mạng vùng vẫy, nhưng y phục quấn lấy thân thể kéo ta chìm xuống.
Tầm mắt mờ đi , bên tai chỉ còn tiếng khóc thét và tiếng "tõm" của người rơi xuống nước.
Ta gắng gượng ngoi lên mặt nước, thấy thuyền đã nghiêng hơn nửa, phụ vương đứng ở mũi thuyền lớn tiếng gọi cứu người .
Chu di nương ôm cột thuyền run rẩy.
Sau đó, ta nhìn thấy Thừa Yến.
Hắn ở gần ta nhất, chỉ cách khoảng hai trượng.
Hắn biết bơi, đang nhanh ch.óng bơi về phía ta .
Tim ta bỗng thả lỏng, theo bản năng vươn tay ra ...
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm vào nhau , Thừa Yến đột ngột đổi hướng, lướt qua bên người ta .
Sự sốt ruột và đau lòng trong mắt hắn , là vẻ mặt ta chưa từng thấy.
Dòng nước cuộn lên, góc áo hắn lướt qua đầu ngón tay ta .
Ta cứng ngắc xoay người lại , ở phía sau cách đó không xa, Lý Bảo Dung đang chìm dần xuống nước, mặt tái nhợt, hoảng loạn sặc nước vùng vẫy.
"Bảo Dung đừng sợ, ca ca đến rồi ."
Giọng nói truyền vào tai, rõ ràng như một nhát d.a.o.
Ta chìm nổi trong nước.
Nhìn Lý Thừa Yến ôm lấy Lý Bảo Dung rồi bơi về phía bờ.
Hắn không quay đầu lại .
Một lần cũng không .
Nước sông rất lạnh.
Lạnh đến mức ta không còn cảm nhận được tứ chi.
Nhưng ta vẫn nhớ rõ năm năm tuổi rời phủ, ta ghé bên cửa xe nhìn A Yến nhỏ bé chạy theo xe ngựa rất xa, khóc gọi "tỷ tỷ đừng đi ".
Ta từng nghĩ, mình cũng là người được nhớ mong.
Hóa ra không phải .
Nước sông tràn qua miệng mũi, ta đã không còn sức vùng vẫy nữa.
Trước khi mất ý thức, dường như ta rơi vào một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.
Bên tai là giọng nói gấp gáp, mang theo cơn giận và đau lòng quen thuộc: "Lý Thường Hoa, nàng dám nhắm mắt thử xem!"
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Hòa lẫn với nước sông, lặng lẽ không tiếng động.
12
Lúc tỉnh lại , trước mắt là màn giường quen thuộc.
Ngoài cửa sổ đang mưa, tí tách không ngừng, xen lẫn tiếng cãi vã và khóc nức nở mơ hồ.
Ta quay đầu.
Triệu Hoài Du đang xoa bóp cánh tay cho ta , động tác rất nhẹ nhàng.
Thấy ta tỉnh, hắn đỏ mắt cười với ta : "Nàng mà còn không tỉnh, ta sẽ ném bọn họ ra ngoài cho cá ăn."
Cách đó không xa, Lý Thừa Yến đang quỳ gối trên đất.
Lý Bảo Dung quỳ bên cạnh, cúi đầu khóc .
"Bảo bọn họ cút đi ."
Ta lên tiếng, giọng khàn đặc.
Lý Thừa Yến đột ngột ngẩng đầu, mắt đầy tơ m.á.u, môi hắn run run, mấy lần muốn nói gì đó.
Cuối cùng
lại
phủ phục xuống đất, trán đập mạnh xuống nền, phát
ra
tiếng "cộp".
Ta đọc hiểu lời chưa nói ra của hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/chuong-5.html.]
Là áy náy.
Bởi ngoài áy náy ra , hắn không còn cảm xúc nào khác có thể cho ta nữa.
Tỳ nữ nhận lệnh.
Vừa cứng rắn vừa cung kính mời bọn họ ra ngoài.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta , Triệu Hoài Du xụ mặt quay đầu sang chỗ khác, không nhìn ta nữa.
Hắn tức giận rồi .
Ta hiểu hắn quá rõ.
Mười lăm năm ở kinh thành, hắn từng thấy dáng vẻ chật vật nhất của ta , chỉ khi ta lấy thân làm mồi hoặc tự đặt mình vào hiểm cảnh, hắn mới tức giận như vậy .
"A Du."
Ta khàn giọng gọi hắn .
Hắn không đáp.
"Triệu Hoài Du."
Vẫn không đáp.
"Nàng có biết không ?"
Cuối cùng hắn cũng mở miệng, giọng đè rất thấp: "Lúc ta đến nơi, nàng đã chìm xuống rồi ."
Tay ta khẽ siết lại .
Hắn xoay người , đôi mắt đỏ hoe nhìn ta : "Nước sông sâu như vậy , dòng nước xiết như vậy , nàng đến vùng vẫy cũng không còn sức."
"Nàng từng hứa gì với ta ?"
Ta từng hứa với hắn , tuyệt đối không làm tổn thương chính mình .
Mùa đông năm mười sáu tuổi, ta bị bạn đọc của nhị công chúa đẩy xuống hồ băng trong ngự hoa viên, là Triệu Hoài Du nhảy xuống vớt ta lên.
Hắn hỏi ta vì sao không gọi người .
Ta nói , có gọi cũng không ai đến.
Hắn nói , sau này nàng gọi ta , ta sẽ đến.
Lời nói đùa mà ta sớm quên mất, lại được hắn xem như lời hứa mà ghi nhớ trong lòng, lúc nào cũng có hiệu lực.
"Lần này ta đã gọi."
Ta gọi A Yến, nhưng hắn không nghe thấy.
Hoặc có nghe thấy, nhưng không chọn cứu ta .
Triệu Hoài Du hiểu rồi .
Nắm tay hắn siết đến mức phát ra tiếng răng rắc, im lặng rất lâu mới đi đến bên giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta : "Sau này chỉ được gọi ta ."
13
Sau khi rơi xuống nước, ta bệnh suốt bảy ngày.
Sốt cao lặp đi lặp lại , đầu óc mê man, lúc tỉnh táo thỉnh thoảng có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Có khi là phụ vương quanh quẩn ngoài cổng viện.
Có khi là Lý Thừa Yến quỳ bên ngoài, quỳ một lần là mấy canh giờ.
Có khi là giọng nói rụt rè của Lý Bảo Dung, hỏi có thể vào thăm trưởng tỷ không .
Ta đều không gặp.
Ngày thứ tám, sức khỏe ta đã hồi phục gần hết.
Thanh Dao cũng quay lại .
Còn mang về một người .
Là nữ nhi của Trương thị, nhũ mẫu của mẫu thân .
"Trương thị đã c.h.ế.t, nhưng để lại một phong thư. Bà ấy nói sau này tiểu thư và thế t.ử lớn lên nhất định sẽ đến tìm."
Ngày hôm sau , ta sai người trói Chu di nương đến.
Trói c.h.ặ.t t.a.y chân.
Vương phủ lập tức náo loạn.
Phụ t.ử ba người là những kẻ đến đầu tiên.
Trước khi bọn họ mở miệng chất vấn, ta đưa thư cho phụ vương.
Sai người nhét vải vào miệng Lý Bảo Dung.
Cho người giữ c.h.ặ.t Lý Thừa Yến, bảo đảm hắn đọc không sót một chữ nào trong thư.
Phụ vương trắng bệch mặt, không dám tin.
Chaporia
Bình Luận (0)