Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong lúc giãy giụa, miếng vải trong miệng Lý Bảo Dung rơi xuống, nàng hướng về phía Lý Thừa Yến mà khóc to: "Ca ca cứu mẫu thân đi ! Là mẫu thân nắm tay huynh dạy huynh đi đứng , nuôi huynh lớn lên mà! Là mẫu thân thức trắng chăm sóc huynh khi huynh ngã bệnh mà!"
Thanh Dao vẫn tiếp tục đ.á.n.h.
Mười gậy qua đi , tiếng c.h.ử.i của Chu di nương dần yếu xuống.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Bên dưới đã thấm ra từng mảng m.á.u.
Nghĩ đến gương mặt tiều tụy của mẫu thân trước lúc c.h.ế.t, ta lạnh giọng nói : "Tiếp tục."
Đánh đến gậy thứ mười lăm, Chu di nương không còn động tĩnh.
Đúng lúc này , Lý Bảo Dung đỏ mắt gào lên: "Nếu mẫu thân ta c.h.ế.t, cả đời này ta sẽ không tha thứ cho ngươi!"
Lý Thừa Yến hành động rồi .
Hai tay hắn siết c.h.ặ.t, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, m.á.u tươi chảy xuống theo kẽ ngón.
Hắn quỳ bò từng chút từng chút đến trước mặt ta .
"Trưởng tỷ, xin tỷ..."
18
Ta chậm rãi cong khóe môi.
Không phải cười .
Mà là sự lạnh lẽo sau khi thất vọng đến tận cùng.
Ta lên tiếng, rõ ràng từng chữ: "Toại nguyện cho đệ ."
Ta bảo Thanh Dao dừng hành hình.
Giữa tiếng trúc xào xạc.
Ta mở gia phả Bình Vương phủ trước mặt mọi người .
"Dừng tay! Thường Hoa, đủ rồi !"
Phụ vương tái mặt lên tiếng ngăn cản ta : "Cha không can thiệp việc con dùng hình với bà ta , nhưng chuyện truyền thừa của Bình Vương phủ không đến lượt con vì tư tâm mà làm bậy!"
Vừa dứt lời, bên ngoài viện truyền đến động tĩnh.
Hai hàng Cẩm Y Vệ mở đường, ở giữa là một người mặc mãng bào đen, đeo đai ngọc trắng bên hông, mày kiếm mắt sáng, khí độ ung dung.
Là Triệu Hoài Du.
"Thái t.ử điện hạ đến ——!"
Giọng the thé của thái giám x.é to.ạc bầu không khí đang đông cứng.
"Bình Vương Lý Sùng, tiếp chỉ."
Phụ vương run rẩy quỳ xuống.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết . Bình Vương đích trưởng nữ Lý Thường Hoa, thay cha làm con tin mười lăm năm, khắc kỷ phụng công, thâm minh đại nghĩa, đặc biệt ban ngàn lượng hoàng kim, trăm xấp gấm vóc, phong làm 'Chiêu Hoa quận chúa', thực ấp ba trăm hộ. Ngoài ra Bình Vương Lý Sùng trị gia không nghiêm, dung túng thiếp thất hại thê, phạt bổng bốn năm để răn đe."
Triệu Hoài Du đặt thánh chỉ vào tay ta : "Quận chúa, tiếp chỉ đi ."
Ta nâng thánh chỉ, không biểu cảm nhìn phụ vương: "Bây giờ ta có tư cách chưa ?"
19
Mở đến trang của mẫu thân .
Chu Uyển Ninh.
Trưởng nữ, Lý Thường Hoa.
Trưởng t.ử, Lý Thừa Yến.
Ta cầm b.út, xóa ba chữ "Lý Thừa Yến".
Viết sang dưới tên Chu Uyển Thanh.
Từng nét từng nét ngay ngắn chỉnh tề.
Đứng ngang hàng với Lý Bảo Dung.
Viết xong chữ cuối cùng, ta ném gia phả trước mặt Lý Thừa Yến.
"Cầm cho kỹ."
"Con cái đích xuất của Bình Vương phi Chu Uyển Ninh, chỉ có mình ta , Lý Thường Hoa."
Khi
đi
ngang qua Lý Thừa Yến,
hắn
khom
người
xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/chuong-7-xong-chinh-van.html.]
Một lúc sau , hắn "phụt" một tiếng phun ra ngụm m.á.u.
Máu tí tách rơi xuống nét mực còn chưa khô.
Đỏ đến ch.ói mắt.
20
Ta nhìn vệt m.á.u ấy một lát rồi dời mắt đi .
Không đau lòng, cũng không hả hê, chẳng còn cảm giác gì.
Giống như một đóa hoa nở sai mùa, rơi xuống đất thì cũng chỉ là rơi xuống đất mà thôi.
Phụ vương khom lưng, trong thoáng chốc như già đi mười tuổi.
Khi đi ngang qua ông, ta khẽ nói : "Kẻ đầu sỏ thật ra là người ."
" Nhưng ai bảo người có một phụ thân tốt chứ?"
Lúc theo Triệu Hoài Du rời đi , giọng phụ vương từ phía sau vọng lại .
"Con đi đâu ?"
Ta dừng chân nơi ngưỡng cửa một thoáng, chỉ một thoáng: "Được thánh thượng thân phong quận chúa, hồi kinh tạ ân là chuyện đương nhiên."
Khi bước ra khỏi cổng lớn vương phủ, một cơn gió thổi đến.
Ngọn đèn cháy trong lòng suốt mười lăm năm ấy , cuối cùng cũng tắt hẳn.
Ta không quay đầu lại .
"Gió lớn."
Triệu Hoài Du nắm lấy tay ta , từng bước từng bước đi thật vững vàng.
Trên xe ngựa, Triệu Hoài Du hỏi ta : "Nàng không tò mò vì sao ta là thái t.ử mà có thể ở Thái Thương lâu như vậy sao ?"
Thấy vẻ nghi hoặc trong mắt ta , hắn cong môi cười , có chút đắc ý: "Giả bệnh, thái y viện giúp ta giấu."
Ngoài rèm xe, cây cối hai bên quan đạo lùi lại rất nhanh, màn đêm dần buông xuống.
Triệu Hoài Du kéo tay ta , giọng thấp mà nghiêm túc: "Ngày thứ ba sau khi nàng rời kinh, ta đã nhận được tin Bình Vương có một thứ nữ giấu kín, năm nay mười lăm tuổi."
"Ta ngồi không yên nữa."
Ánh chiều tà phủ lên vai hắn , khiến hàng mày vừa anh khí vừa dịu dàng: "Sau khi từ Hung Nô trở về, phụ hoàng lại có thêm rất nhiều nhi t.ử, mẫu phi cũng có thứ t.ử làm chỗ dựa, đối xử với ta khách sáo mà xa cách. Ta vừa tức vừa tủi thân , chỉ đành đoạt lấy ngôi vị trữ quân để trút giận."
Hắn đưa tay chỉnh lại lọn tóc mai bên tai ta : "Ta có cha có mẹ mà còn như vậy . Ta nghĩ, nàng nhất định còn tủi thân hơn ta ."
Hốc mắt ta chua xót vô cùng.
Ta nhìn vào sườn mặt hắn rất lâu.
Cất tiếng hỏi: "Triệu Hoài Du."
"Hửm?"
Hắn quay đầu, ánh mắt dừng trên người ta , trong mắt có ánh sáng dịu dàng lưu chuyển.
Hắn nói .
"Có hiệu lực."
"Cả đời đều có hiệu lực."
21
Sau khi hồi kinh, ta ở trong Bình Vương phủ tại kinh thành.
Tin tức từ Thái Thương truyền về từng chút một.
Chu Uyển Thanh bị đưa đến trang viện của vương phủ, chỉ có một ma ma đi theo hầu hạ.
Lý Thừa Yến ngày ngày sa sút tinh thần, giữa hắn và Lý Bảo Dung cũng sinh ra khoảng cách.
Dù chưa đến mức đối đầu gay gắt, nhưng cũng không thể quay lại thân thiết như xưa.
Từng phong thư từ Thái Thương gửi đến.
Ta chưa từng mở ra .
Thuận tay ném hết vào chậu than sưởi, đốt thành tro bụi.
Ta không trách bọn họ.
Cũng không hận bọn họ nữa.
Lãng quên mới là sự cứu rỗi lớn nhất ta dành cho chính mình .
Chaporia
Bình Luận (0)