Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cái tên này nghe thật phong quang.
Nhưng trên đời không ai sinh ra đã biết tính kế lòng người .
Năm sáu tuổi, phụ hoàng đưa ta rời kinh.
Trước lúc đi , người ngồi xổm xuống, vươn bàn tay lớn xoa đầu ta : "Qua Hung Nô rồi cũng phải giữ khí tiết của hoàng t.ử Đại Thịnh, đừng làm mất mặt phụ hoàng."
Khi ấy ta mơ mơ hồ hồ, tạm thời chưa hiểu ý nghĩa của hai chữ "con tin".
Chỉ biết mình phải đến nơi rất xa, rất lâu không thể trở về.
Chỉ nhớ hốc mắt đỏ hoe của mẫu phi trước lúc chia ly.
Mùa đông ở Hung Nô lạnh thấu xương.
Sự khinh miệt của đám vương t.ử công chúa hiện rõ trên mặt.
Nhị vương t.ử bắt ta học tiếng ngựa hí.
Ta quỳ trên đất, hí ba tiếng.
Cả lều trướng cười vang.
Bọn chúng nói xương cốt người Trung Nguyên mềm yếu, còn hèn hơn nô bộc thấp kém nhất trên thảo nguyên.
Khí tiết là gì, có giúp ta sống sót được không ?
Đám vương t.ử hắt rượu sữa ngựa lên đầu ta .
Ta mỉm cười lau sạch.
Đêm đó, ta trốn trong lều mài d.a.o suốt một đêm.
Ta không g.i.ế.c thiền vu, g.i.ế.c ông ta thì ta cũng không sống nổi.
Kẻ ta g.i.ế.c là tiểu nhi t.ử của ông ta .
Tên vương t.ử từng bắt ta học tiếng ngựa, từng đổ rượu sữa lên đầu ta .
Ta mất ba tháng gieo rắc nghi kỵ giữa hắn và mã phu.
Bỏ t.h.u.ố.c vào rượu của hắn , khiến hắn nhìn như ngã ngựa gãy cổ mà c.h.ế.t.
Thiền vu đau đớn khóc lớn một trận, nghi kỵ lẫn nhau với trưởng t.ử, đến nay vẫn không biết chân tướng.
Khi từ Hung Nô trở về, ta mười lăm tuổi.
Phụ hoàng lại có thêm vài đệ đệ .
Mẫu phi cũng có thứ t.ử làm chỗ dựa.
Bọn họ đối xử với ta khách sáo mà xa cách, còn mang theo phòng bị .
Ta khó chịu vô cùng, chỉ đành từng bước mưu tính, đoạt lấy vị trí thái t.ử để mà trút giận.
Nàng khi ấy mới mười lăm tuổi, gầy như một cành trúc.
Ta điều tra thân phận của nàng.
Đích trưởng nữ Bình Vương phủ, thay cha làm con tin.
Con tin.
Giống ta .
Co ro nơi góc khuất, mang theo nụ cười không hợp với tuổi tác.
Kiểu cười ấy , ta từng thấy trong gương.
Nhị hoàng t.ử làm đổ chén trà của nàng, nàng nói : "Điện hạ khách khí rồi ."
Giọng rất bình thản, nhưng tay lại run.
Ta cứ nghĩ nàng sẽ khóc .
Nhưng nàng không khóc .
Ngày hôm sau , nhị hoàng t.ử ngã ngựa trong buổi săn b.ắ.n, còn bị ngựa đá thêm một cú.
Nàng đứng từ xa, trong mắt thoáng hiện vẻ đắc ý kín đáo.
Khóe môi cong lên như chú hồ ly nhỏ ranh mãnh.
Tim ta khẽ rung động.
Như cỏ lau quét qua đầu tim, ngưa ngứa.
Sau
này
trong cung yến,
ta
nói
sau
này
ta
sẽ thương nàng.
Nàng không có mẫu thân , luôn khao khát phụ thân sẽ thương mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thay-cha-lam-con-tin-muoi-lam-nam/phien-ngoai-ve-trieu-hoai-du.html.]
Nhưng nàng không đặt lời ta vào lòng.
Sau đó, nàng bị bạn đọc của nhị công chúa đẩy xuống hồ.
Ta nhảy xuống vớt nàng lên.
Nàng lạnh đến run lẩy bẩy nhưng không nói một lời.
Ta nói , lời ta nói có tác dụng.
Lần sau nàng gọi ta , ta nhất định sẽ đến.
Nàng hít hít mũi, có vẻ đã nghe lọt tai.
Một đêm nọ, ta chuẩn bị ngủ.
Ám vệ đến báo, bên ngoài tường Đông cung có người gọi ta .
Ta trèo qua tường đi ra .
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Y phục chưa mặc chỉnh tề, còn rơi mất một chiếc giày.
Ta sờ mũi, khẽ ho một tiếng.
Trong lòng không khỏi não nề.
Sao có thể chật vật thế này mà đi gặp nàng chứ!
"Nàng không thể chọn ban ngày rồi gọi sao ?"
Nàng lại như không nhìn thấy vẻ chật vật của ta , mắt sáng lấp lánh.
Khi ấy .
Ta có phần đắc ý.
Lời hứa do bản thái t.ử nói ra đương nhiên hữu dụng.
Trước lúc rời đi ta nói với nàng: "Lần sau học theo ta , trèo tường vào đây, đừng đứng trong ngõ nữa, lạnh."
Nàng gật đầu lia lịa.
Lần về Thái Thương thấy nàng rơi xuống nước, ta suýt phát điên.
Lý Thừa Yến đúng là đồ ngu xuẩn, bỏ mặc tỷ tỷ ruột không cứu mà đi cứu người ngoài.
Khi đó ta nghĩ, nếu nàng xảy ra chuyện, phụ thân đệ đệ gì đó, tất cả đều phải c.h.ế.t đi cho ta .
Sau khi đưa nàng hồi kinh, các đại thần dâng tấu bắt ta cưới vợ.
Ta chỉ đích danh muốn cưới nàng.
Phụ hoàng còn kiêng dè đám ngu xuẩn không có não ở Bình Vương phủ, bị ta chọc tức đến mức thổi râu trừng mắt, sống c.h.ế.t không đồng ý.
Nàng có phần thấp thỏm.
Ta hôn nàng, rồi không chút do dự chạy đến Bắc Cương.
Đánh với Hung Nô hơn mười trận.
Khi ta ném đầu thiền vu Hung Nô đến trước mặt phụ hoàng.
Người đành mang vẻ không cam lòng mà viết thánh chỉ ban hôn.
Loại người gì cũng dám ngăn cản cô cưới vợ sao ?
Sau đại hôn, ta dứt khoát bắt phụ hoàng thoái vị làm thái thượng hoàng.
Mẫu phi thành thái hậu, trong hậu cung gây khó dễ cho Thường Hoa.
Sau khi biết chuyện, ta ở tiền triều gây khó dễ cho tiểu nhi t.ử của bà ấy .
Tới tới lui lui, bà ấy cũng ngoan ngoãn hẳn.
Trong cung ngoài cung đều đồn rằng Thường Hoa là yêu hậu, mê hoặc ta đến thần hồn điên đảo.
Ta cho người đ.á.n.h đám nhiều chuyện đó một trận.
Thần hồn điên đảo là thật.
Nhưng không phải vì nàng là yêu.
Mà là ta điên.
Ta vốn chưa từng là người tốt .
Sự điên cuồng và sát ý bị đè nén tận sâu trong xương cốt.
Chỉ khi ở cạnh nàng mới được xoa dịu trong chốc lát.
Ta muốn tựa vào nàng, điên cùng nàng cả đời.
Chaporia
Bình Luận (0)