Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Ninh Hoán, cậu ổn không ? Có phải đang rất đau lòng, rất khó chịu không ?

“Ôn Kha Nhiên đúng là chẳng phải con người mà. Cậu hận anh ta lắm đúng không ? Ninh Hoán, quên sạch anh ta đi , anh ta chỉ đem tới cho cậu toàn ký ức đau khổ thôi, đừng nhớ tới nữa.”

Sự quan tâm của bạn thân khiến sống mũi tôi cay xè, càng thêm tủi thân .

“Hà Chi Dao, cậu biết mà, tớ không phải loại người như thế. Tớ chỉ bị muỗi c.ắ.n, rồi tự bôi nhầm t.h.u.ố.c nên mới tới bệnh viện thôi. Hu hu hu… cậu đều biết hết mà, cậu vào nhóm làm chứng cho tớ được không ? Nói giúp tớ một câu công bằng đi ?”

Tôi như kẻ c.h.ế.t đuối vớ được cọc cứu mạng, van xin Hà Chi Dao, đem toàn bộ hy vọng đặt lên người duy nhất biết hết sự thật là cô ấy .

“Thôi đi Ninh Hoán, mọi người đều biết tớ thân với cậu , lời tớ nói chẳng ai tin đâu .”

Một lúc lâu sau , đầu dây bên kia mới truyền tới giọng nói bất lực của Hà Chi Dao.

6

Tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng, chẳng còn nghe nổi đối phương nói gì nữa, tê dại cúp máy.

Thật kỳ lạ.

Cơ thể con người dường như là cơ quan cảm xúc.

Rõ ràng bệnh đã gần khỏi hẳn, vậy mà chỉ sau một đêm tôi lại sốt cao.

Cảm giác nóng lạnh giày vò quấn lấy tôi , xung quanh toàn là quái vật từ vực sâu. Tôi muốn chạy trốn nhưng đôi chân nặng như đeo chì, không bước nổi cũng không thoát ra được .

Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa dồn dập kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng.

Kim đồng hồ chỉ đúng số mười một.

Muộn thế rồi sao ?

Tôi vậy mà đã mê man ngủ lâu đến vậy .

“Ninh Hoán? Cậu có ở nhà không ? Ninh Hoán, mở cửa đi .”

Chắc chắn là tôi sốt đến mê sảng rồi mới sinh ra ảo giác.

Giọng ngoài cửa sao lại giống Ôn Kha Nhiên như thế?

Tôi bước chân loạng choạng tới cửa, nhỏ giọng dò hỏi:

“Ôn Kha Nhiên?”

Nghe thấy giọng tôi , người ngoài cửa rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

“Ừm, là tôi . Ninh Hoán, mở cửa đi .”

Cái đầu đang sốt tới mơ màng bỗng khôi phục ký ức, nhớ lại chuyện xảy ra buổi chiều.

“Anh tới làm gì? Tới xem tôi cười nhạo sao ? Vậy tôi nói cho anh biết , anh thành công rồi đấy, đủ chưa ? Hài lòng chưa ? Giờ có thể đi được chưa ?”

“Ninh Hoán, cậu mở cửa trước đi . Không phải như cậu nghĩ đâu , tôi không làm chuyện đó. Tôi tới đây… là để trả lại trong sạch cho cậu .”

Bốn chữ “trả lại trong sạch” nặng nề đập vào tim tôi .

Tôi bĩu môi mở cửa, cố chấp ngẩng cao đầu, cố khiến bản thân trông đỡ yếu đuối t.h.ả.m hại hơn một chút.

“Cậu sốt rồi à ?”

Sự nhạy bén nghề nghiệp khiến Ôn Kha Nhiên chỉ liếc mắt đã nhận ra bất thường của tôi .

Anh lo lắng đưa tay thử nhiệt độ trên trán tôi , đôi mày đẹp lập tức nhíu lại . Nhìn chiếc váy ngủ mỏng manh trên người tôi , anh cởi áo khoác của mình phủ lên vai tôi rồi nhanh ch.óng nói :

“Ngồi xuống trước đi . Trong nhà có t.h.u.ố.

c hạ sốt không ? Nếu không thì có cồn không ?”

Tôi nghĩ một lúc rồi chỉ vào hộp t.h.u.ố.c dưới kệ tivi.

Trong nhà không có t.h.u.ố.c hạ sốt, may mà vẫn còn nửa chai cồn. Ôn Kha Nhiên vo một cục gạc nhỏ, động tác thành thạo lau lên lòng bàn tay, lòng bàn chân và sau gáy tôi .

“Phần trước n.g.ự.c thì cậu tự lau đi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/deu-do-thoi-quen-ngu-khoa-than-gay-hoa/chuong-4.html.]

Nói xong, anh hơi lúng túng quay lưng lại rồi đi vào bếp đun nước.

Sau khi lau xong trước n.g.ự.c, tôi lại bắt chước động tác ban nãy của anh , tự lau thêm một lượt ở mấy chỗ kia .

Ôn Kha Nhiên bưng một cốc nước quay lại .

“Uống chút nước ấm đi , tôi thử rồi , không quá nóng đâu .”

Bận rộn hơn nửa tiếng, cuối cùng cơn sốt của tôi cũng hạ xuống.

Rùa

“Cảm ơn anh nhé.”

Dù thế nào đi nữa, hôm nay nếu không có anh ở đây, tôi còn chẳng biết mình sẽ sốt tới lúc nào.

“Ninh Hoán, thông tin bệnh án của cậu không phải do tôi tiết lộ.”

Ôn Kha Nhiên xác nhận lại nhiệt độ của tôi lần nữa. Sau khi chắc chắn tôi đã hạ sốt hoàn toàn , anh mới chậm rãi lên tiếng.

“Sau khi nhận được cuộc gọi của cậu , tôi mới nhìn thấy tin nhắn trong nhóm.”

“Ngay lập tức tôi đã vào giải thích giúp cậu , còn dùng góc độ chuyên môn để phổ cập về mấy thuật ngữ và loại t.h.u.ố.c xuất hiện trong ảnh.”

“Ninh Hoán, cậu nghĩ thử xem… ngoài cậu và tôi ra , còn ai từng nhìn thấy cuốn bệnh án đó không ?”

Ý anh là gì?

7

Tôi vẫn luôn coi lần đi khám này là nỗi nhục lớn nhất đời mình , sao có thể kể cho người khác được chứ.

Tôi kiên quyết lắc đầu.

Ôn Kha Nhiên dường như hơi do dự. Anh im lặng vài giây, giọng nói mang theo chút không đành lòng:

“Bạn thân của cậu , Hà Chi Dao… cũng chưa từng nhìn thấy sao ?”

“Không thể nào là cô ấy được .”

Tôi gần như phản bác theo bản năng.

Nhưng ngay sau đó, đầu óc tôi như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang, ù đặc cả lên.

Hà Chi Dao đã nhìn thấy.

Sau khi tôi từ bệnh viện về, cô ấy tới thăm tôi , đã từng xem qua bệnh án.

Nhưng sao có thể là cô ấy được chứ?

Đó là người bạn thân nhất của tôi từ thời cấp ba mà.

Tôi đột nhiên rùng mình .

Những điều tốt đẹp mà Hà Chi Dao từng làm cho tôi lúc này xâu chuỗi lại , giống như một tấm lưới khổng lồ.

Cô ấy giúp tôi tạo cơ hội gặp Ôn Kha Nhiên.

Cô ấy giúp tôi giành vai diễn trong buổi tiệc năm mới.

Cô ấy nói tôi mập lên một chút cũng rất đẹp , thường xuyên mua bánh ngọt cho tôi ăn.

Cô ấy nói thôi bỏ đi , chẳng ai tin đâu , rồi không chịu vào nhóm giải thích giúp tôi .

……

Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn Ôn Kha Nhiên đang đầy vẻ đau lòng trước mặt, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cả người mềm nhũn ngã ngửa ra sau .

“Ninh Hoán? Ninh Hoán, cậu sao rồi ?”

Ôn Kha Nhiên vội vàng đỡ lấy tôi , vẻ mặt đầy lo lắng.

Nước mắt thi nhau lăn dài xuống má:

“Tại sao chứ? Tại sao cô ấy lại đối xử với tôi như vậy ? Tôi thật lòng coi cô ấy là bạn thân nhất mà…”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...