Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi vùi trong lòng Ôn Kha Nhiên khóc không thành tiếng, ánh mắt mờ mịt trống rỗng.

“Không sao rồi , Ninh Hoán, đừng khóc nữa, không sao đâu .”

Ôn Kha Nhiên cứng đờ nửa người , nhẹ giọng dịu dàng dỗ dành tôi .

Dưới những cái vỗ nhẹ như có ma lực của anh , tôi dần bình tĩnh lại .

Tôi đúng là ngốc thật.

Rùa

Bị người ta bán đi rồi mà còn vui vẻ giúp người ta đếm tiền.

“Không được , tôi không thể bỏ qua chuyện này như vậy được .”

Tôi ngồi bật dậy khỏi lòng Ôn Kha Nhiên, tức giận nói .

“Ừm, chúng ta không để người khác bắt nạt.”

Bên tai truyền tới giọng nói trầm thấp dễ nghe .

Khoảng cách quá gần, hơi thở của anh phả lên làn da sau tai tôi , khiến nơi đó nổi lên một tầng da gà li ti.

Bầu không khí lập tức trở nên mập mờ đầy ám muội .

Trong lúc lúng túng, tôi chợt nhớ tới hiểu lầm trước đó với Ôn Kha Nhiên cùng cuộc điện thoại mắng anh té tát kia , mặt già lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.

“Cái đó… xin lỗi nhé bác sĩ Ôn, là tôi hiểu lầm anh rồi . Còn nữa, cảm ơn anh đã giải thích giúp tôi trong nhóm.”

“Ninh Hoán, tôi nói rồi , việc điều trị của tôi với cậu đã kết thúc ngay ở bệnh viện rồi . Tôi không phải bác sĩ của cậu .”

Hả?

Ý là sao ?

Không phải bác sĩ của tôi … thì còn có thể là gì nữa?

Đầu óc tôi nhất thời chập mạch.

Giọng Ôn Kha Nhiên vẫn bình tĩnh, chỉ có chút run nhẹ cuối câu là để lộ sự căng thẳng trong lòng anh .

“ Tôi tới đây… chỉ vì cá nhân tôi rất quan tâm cậu , rất lo cho cậu .”

Tôi càng ngơ ngác hơn.

Một suy đoán chợt lóe lên trong đầu, khiến tim tôi đập thình thịch dữ dội.

“Ôn Kha Nhiên… chẳng lẽ… chẳng lẽ là ý tôi đang nghĩ đó sao ?”

8

Ôn Kha Nhiên vốn luôn lạnh mặt, đột nhiên nở nụ cười đẹp như tuyết đầu mùa rồi b.úng nhẹ lên trán tôi .

“Xem ra chưa sốt tới mức thành đồ ngốc.”

A a a, lượng thông tin bùng nổ trong một đêm nay quá nhiều rồi , căn bản không phải thứ một phàm nhân như tôi có thể tiêu hóa nổi.

“Ninh Hoán, hồi cấp ba tôi đã thầm thích cậu rồi . Tôi muốn tỏ tình với cậu nên mới tìm bạn thân của cậu là Hà Chi Dao để hỏi thăm chuyện về cậu .”

“Cô ấy nói cậu cực kỳ ghét tôi , còn cảnh cáo tôi tránh xa cậu ra , đừng làm phiền cậu .”

“Lần cậu ngã trước mặt tôi ấy , tôi đau lòng c.h.ế.t được , vừa định đưa tay đỡ thì cậu đã đầy ghét bỏ lùi lại rồi chạy mất.”

“Sau đó, lời Hà Chi Dao nói lại được ‘xác minh’. Cậu viết cho tôi một bức thư, kín cả trang giấy đều là những lời ghét bỏ tôi .”

“Lần này tình cờ gặp lại ở bệnh viện, tôi phát hiện cậu dường như không phải ghét tôi , mà là hơi ngại ngùng, còn cố giả vờ không để ý.”

“Điều đó khiến tôi vui đến phát điên. Tôi đã nghĩ, có phải năm đó chúng ta hiểu lầm nhau không , ông trời cho tôi thêm một cơ hội gặp lại cậu , lần này tôi không thể bỏ lỡ nữa.

Trong lời kể của Ôn Kha Nhiên, quãng thời gian cấp ba mà tôi từng cô độc đơn phương ấy , lại biến thành một đoạn tình cảm hai chiều đầy tiếc nuối bỏ lỡ.

Tôi cũng thành thật nói ra tình cảm năm đó của mình dành cho Ôn Kha Nhiên, đem những rung động bé nhỏ chưa từng thốt thành lời của năm ấy , dưới ánh trăng đêm nay chậm rãi kể ra .

Màn đêm dần tan đi .

Phía chân trời bắt đầu xuất hiện ánh sáng trắng nhạt, báo hiệu một ngày mới sắp tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/deu-do-thoi-quen-ngu-khoa-than-gay-hoa/chuong-5.html.]

Tối hôm qua, sau khi xác nhận tình cảm của nhau , tôi và Ôn Kha Nhiên rơi vào khoảng lặng ngượng ngùng ngắn ngủi.

Cả hai đều có chút luống cuống trước sự thay đổi thân phận quá đột ngột này .

May mà một cuộc gọi từ phòng cấp cứu đã xua tan bầu không khí gượng gạo ấy .

“Ninh Hoán, em nghỉ ngơi cho tốt đi , tôi tới bệnh viện một chuyến. Ngày mai… không , chiều nay tôi lại tới thăm em.”

“Ờ… được . Anh thức cả đêm rồi , trên đường nhớ chú ý an toàn .”

Hai người khách sáo tới mức buồn cười .

Ôn Kha Nhiên kéo cửa, một chân vừa bước ra ngoài thì khựng lại , sau đó thu chân về rồi quay người lại .

Tôi hơi khó hiểu.

Anh bỏ quên đồ à ?

Nhưng nhà tôi đâu có đồ gì của anh .

“Ôm một cái được không , Ninh Hoán?”

Ôn Kha Nhiên nghiêm túc hỏi, giọng điệu tự nhiên như thể đang nói “Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ?”

Đối diện với câu hỏi thẳng thắn ấy , cả người tôi lập tức hoảng loạn.

Trong lòng còn âm thầm oán trách.

Hỏi làm gì chứ, trực tiếp ôm chẳng phải xong rồi sao ? Làm tôi biết trả lời thế nào đây?

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, đầu óc tôi đã xoay như điên, đủ thứ lung tung loạn cả lên.

Đúng rồi .

Mình phải giữ ý một chút.

Mình là con gái mà.

Không thể để Ôn Kha Nhiên nghĩ mình quá dễ dãi được .

Lỡ tôi đồng ý quá nhanh, anh được voi đòi tiên thì sao ?

Nhất định phải nói rõ, chỉ được ôm một cái thôi.

Sau khi hạ quyết tâm, tôi cố làm bộ lên tiếng:

“Chỉ ôm một cái thôi sao ?”

Ôn Kha Nhiên khựng lại một chút.

Sau đó anh cúi người ôm trọn tôi vào lòng, vòng tay dần siết c.h.ặ.t.

Hai trái tim đập thình thịch, chậm rãi hòa cùng một nhịp.

“Anh muốn ôm bao nhiêu lần … cũng được .”

9

Khoan đã …

Hình như tôi không có ý đó mà.

Thôi kệ, ôm cũng ôm rồi , vậy thì ôm thêm vài cái nữa vậy .

Tôi tự lừa mình tựa sâu hơn vào vòng tay ấm áp ấy .

Điện thoại trong túi quần Ôn Kha Nhiên vang lên. Bác sĩ Ôn luôn tận tâm với công việc, lần đầu tiên trong đời lại nảy sinh cảm giác chống đối với nghề nghiệp của mình .

Nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt anh lại trở nên tỉnh táo.

Môi anh khẽ chạm lên má tôi trong thoáng chốc cực ngắn.

“Ngoan nào, nghỉ ngơi cho tốt . Ngủ dậy muốn ăn gì thì nhắn cho tôi , tôi mang tới cho em, hoặc tự làm cũng được .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...