Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dưới ánh mắt cưng chiều của Ôn Kha Nhiên, tôi ngoài gật đầu ra thì chẳng làm nổi gì khác.
Tôi đặt báo thức vào buổi trưa. Sau khi ngủ một mạch hết cả buổi sáng, tôi tinh thần phơi phới ra khỏi nhà.
Trong tòa nhà văn phòng, Hà Chi Dao vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của tôi .
Nhất là khi tôi còn tràn đầy sức sống, trang điểm tinh xảo.
“Sao thế, bất ngờ lắm à ? Tôi ổn lắm, cậu thất vọng lắm đúng không ?”
“Cậu đang nói cái gì vậy ? Ninh Hoán, nghe cứ như tôi không muốn cậu sống tốt ấy .”
Âm lượng của Hà Chi Dao đột nhiên cao vọt.
Nếu là trước kia , tôi nhất định sẽ cho rằng cô ấy tức giận vì tôi vô lý nên mới phản ứng dữ dội như vậy .
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy đó là biểu hiện của sự chột dạ .
Dùng vẻ hung hăng để che giấu nỗi bất an sắp bị bóc trần.
“Hà Chi Dao, diễn suốt bao nhiêu năm như vậy , cậu không mệt sao ?”
“ Tôi vẫn luôn nghĩ người ghét tôi nhất là Ngô Văn Hy. Giờ tôi mới nhận ra , người ghét tôi nhất… lại là cậu .”
“Để có thể âm thầm hại tôi mà không để lộ dấu vết, cậu vậy mà có thể núp bên cạnh tôi suốt nhiều năm như thế. Không thể không nói , cậu đúng là một kẻ đáng sợ.”
“Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu mình đã đắc tội gì với cậu , để cậu không tiếc dùng cả 10 năm thanh xuân chỉ để tận mắt chứng kiến tôi bất hạnh.”
“ Nhưng giờ những điều đó không còn quan trọng nữa. Cậu đã ‘hy sinh’ vì tôi nhiều như vậy , cũng đến lúc tôi ‘báo đáp’ lại rồi .”
Dưới ánh mắt hiếu kỳ của đồng nghiệp Hà Chi Dao, tôi dùng sức ném xấp giấy đã in sẵn vào mặt cô ấy .
Giấy tờ bay tán loạn.
Có người nhặt lên, lập tức kinh hô.
Những bản thiết kế mà Hà Chi Dao luôn tự hào, giúp cô ấy đứng vững trong công ty… hóa ra đều xuất phát từ tôi .
Từng trang lịch sử trò chuyện đều ghi lại cảnh cô ấy cạn kiệt ý tưởng, năng lực không đủ nên cầu cứu tôi , còn tôi thì không hề giữ lại gì mà tận tình giúp đỡ.
Có người chuyền những tờ giấy ấy tới tay sếp đứng phía sau đám đông. Mặt Hà Chi Dao trắng bệch, bất an nhìn sếp, định giải thích.
“Sếp, tôi …”
Cô ấy còn chưa kịp mở miệng chống chế thì đã bị cái phẩy tay đầy chán ghét của sếp cắt ngang.
“Ninh Hoán, cậu giúp tôi giải thích đi . Chúng ta cùng nghĩ ra ý tưởng mà đúng không ? Cậu nói gì đi chứ? Chẳng lẽ cậu muốn trơ mắt nhìn tôi ngã c.h.ế.t khỏi vị trí mà tôi đã cố gắng biết bao mới leo lên được sao ? Chúng ta là bạn bao nhiêu năm như vậy … bao nhiêu năm như vậy rồi , cậu thật sự nhẫn tâm thế à ?”
“Ha, cậu còn biết chúng ta là bạn bao nhiêu năm cơ đấy!”
Giọng điệu châm chọc của tôi hoàn toàn kích thích Hà Chi Dao.
Cô ấy đột nhiên như phát điên mà lao tới túm lấy tôi , hai mắt đỏ ngầu, vẻ mặt điên loạn.
“Ninh Hoán. Tôi ở bên cậu 10 năm, vậy mà còn không bằng một lần gặp lại của Ôn Kha Nhiên sao ?
“Cậu sai
rồi
,
tôi
không
phải
không
muốn
cậu
sống
tốt
.
Tôi
chỉ là
không
muốn
cậu
đối xử
tốt
với
người
khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/deu-do-thoi-quen-ngu-khoa-than-gay-hoa/chuong-6.html.]
“ Tôi yêu cậu đến thế, sao có thể chịu nổi việc cậu ở bên người khác?
“Sao hả? Biểu cảm đó là g.h.ê t.ở.m tôi à ? Đàn ông có gì tốt chứ? Họ đối xử với cậu tốt bằng tôi sao ?”
“ Tôi không chê cậu béo, cũng chẳng ghét cậu lười. Cậu biến thành thế nào tôi cũng thích. Tại sao ? Tại sao cậu mãi không nhìn thấy tôi ?”
Tôi sợ hãi lùi về sau , Hà Chi Dao lại điên cuồng đuổi theo.
“ Đúng vậy . Bệnh án là do tôi chụp lại rồi gửi cho Ngô Văn Hy đấy. Cậu biết vì sao không ?”
“Bởi vì sau khi gặp Ôn Kha Nhiên ở bệnh viện trở về, cả con người cậu đều khác đi .Mỗi lần nhắc tới anh ta , mắt cậu đều phát sáng.”
“Nếu tôi còn không làm gì, thì hai người sớm muộn cũng lăn lên cùng một cái giường rồi .”
“Hôm nay cậu tới đây là có ý gì? Muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao ?”
“ Tôi nói cho cậu biết Ninh Hoán, không thể nào! Không ai được phép cướp cậu khỏi bên cạnh tôi .”
“Mất việc cũng chẳng sao , chỉ cần cậu còn ở cạnh tôi là đủ rồi .”
Không biết Hà Chi Dao lấy đâu ra một con d.a.o ngắn, trực tiếp kề lên cổ tôi .
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng bất ngờ này dọa tới hoảng loạn.
“Đừng qua đây. Tránh ra hết… Tất cả tránh ra …”
“Tối qua cậu ở cùng anh ta đúng không ? Ninh Hoán, anh ta chạm vào cậu rồi à ?”
“Trên người cậu dính hơi thở của anh ta , bẩn c.h.ế.t đi được . Tôi phải rửa sạch cậu từ trong ra ngoài mới được .”
Tôi giãy giụa đẩy tay Hà Chi Dao ra . Trong lúc giằng co, lưỡi d.a.o sượt qua cổ, rất nhanh đã xuất hiện một đường m.á.u dài chảy xuống.
Vừa thấy m.á.u, tính chất sự việc lập tức thay đổi.
Mọi người sợ kích thích Hà Chi Dao đang hoàn toàn phát điên nên đều chậm rãi lùi ra theo yêu cầu của cô ấy .
Đúng lúc cô ấy kéo tôi đi tới cửa, cánh cửa đột nhiên bị đẩy mạnh từ bên ngoài vào .
Tôi chưa từng thấy Ôn Kha Nhiên hoảng loạn như vậy .
Anh dường như ép bản thân nhanh ch.óng bình tĩnh lại . Chỉ liếc nhìn vết thương đang chảy m.á.u trên cổ tôi một cái để xác định mức độ nghiêm trọng, rồi lập tức dời mắt đi , bình tĩnh nhìn thẳng Hà Chi Dao.
“Hà Chi Dao, cô hận nhầm người rồi . Có hận thì hận tôi đi , đừng làm tổn thương Ninh Hoán.”
“ Tôi đổi với Ninh Hoán. Muốn xử lý tôi thế nào cũng được .”
“Không.”
Nghe tiếng tôi buột miệng phản đối, sắc mặt Hà Chi Dao lập tức tối sầm. Theo phản xạ cô ấy dùng lực mạnh hơn, đường m.á.u mảnh nơi cổ tôi lập tức rộng ra .
Rùa
“Ha… Hai người đúng là kẻ đau lòng cho tôi , tôi đau lòng cho kẻ kia . Thế ai mẹ nó đau lòng cho tôi đây?
“ Tôi đã làm sai cái gì?”
“Chẳng lẽ chỉ vì tôi là phụ nữ, lại thích phụ nữ… nên nhất định phải có kết cục bi kịch sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)