TÁI ĐỘ/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Hôm nay hắn mặc bộ cầu y màu đỏ son, dáng người cao ráo như ngọc.

 

Đứng bên cạnh hắn là Chân Vân Yểu cũng đang mặc kỵ trang.

 

Ta khẽ khom gối hành lễ, sau đó tiếp tục đi vào trong, định tới bái kiến Thái An Công chúa.

 

Lý Tiện lại ghé sát nói gì đó với Chân Vân Yểu bằng giọng dịu dàng, rồi cất bước đi về phía ta .

 

“Tạ Uynh.”

 

Chỉ một ánh mắt của hắn đã khiến nha hoàn bên cạnh ta lui xuống.

 

Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta trong chốc lát.

 

Sau đó đi thẳng vào vấn đề:

 

“Nàng cũng sống lại rồi , phải không ?”

 

Ta sững người .

 

Hắn nhìn thấy vẻ sững sờ thoáng qua trên mặt ta , khóe môi khẽ cong lên, trong mắt lại hiện ra vài phần ranh mãnh của thiếu niên.

 

“Ta biết ngay mà!”

 

“Nàng không đến dự xuân yến, hại ta trở thành trò cười lớn.”

 

“ Nhưng từ lúc đó ta đã đoán được rồi — nàng cũng đã trọng sinh.”

 

Hắn dừng một lát, ánh mắt lướt qua gương mặt ta .

 

“Như vậy cũng tốt .”

 

“Kiếp trước , nàng và ta vốn là một đôi oán ngẫu, ngày nào cũng làm Đông cung náo loạn đến gà ch.ó không yên.”

 

“Bây giờ chính là lúc sửa sai về đúng quỹ đạo.”

 

Oán ngẫu.

 

Đông cung.

 

Hai từ ấy như ném một viên đá xuống mặt hồ trong lòng ta , gợn lên một vòng sóng nhỏ.

 

Ta còn chưa kịp nắm bắt cảm xúc ấy , Lý Tiện đã đổi đề tài.

 

“Tuy nàng và ta là oán ngẫu, nhưng dù sao cũng từng làm phu thê nửa năm.”

 

“Ta đã muốn cưới người mình thật lòng yêu thương, thì cũng mong nàng có thể tìm được một mối lương duyên.”

 

… Nửa năm?

 

Ta khựng lại .

 

Không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Người trước mắt mắt sáng như sao , nào còn bóng dáng của vị quân vương từng chịu ba năm khổ cực nơi Tái Bắc, rồi lại ngồi trên ngôi cửu ngũ suốt chín năm.

 

Không.

 

Không nên như vậy .

 

Dù có trở lại thân thể tuổi trẻ này , những gì đã trải qua ở kiếp trước vẫn sẽ lưu lại dấu vết trong ánh mắt, trong thần thái, không thể nào xóa nhòa.

 

Ví như ta .

 

Khoảng thời gian này , a gia, a nương, huynh trưởng, đường muội , thậm chí cả mấy vị khuê mật đều lo lắng hỏi ta vì sao gần đây trầm tĩnh hơn trước nhiều như vậy , có phải đang có tâm sự gì không .

 

Nhưng Lý Tiện lúc này …

 

Đây tuyệt đối không phải ánh mắt của một người từng đứng trên đỉnh cao thiên hạ.

 

Trừ phi…

 

Ta còn chưa kịp xác nhận suy đoán trong lòng.

 

Lý Tiện đã giơ tay chỉ về phía một thiếu niên áo xanh đang phi ngựa trên sân.

 

“Thấy người kia không ?”

 

“Đó là đệ đệ của phu quân a tỷ ta , Thái An Công chúa.”

 

“Vệ Ngũ lang, tên một chữ là Tễ.”

 

“Thiếu niên anh tài, trụ cột quốc gia, nàng…”

 

Hắn dừng lại , nhìn ta một cái.

 

Một lúc sau mới tiếp lời:

 

“… miễn cưỡng cũng coi như xứng đôi với hắn .”

 

Lý Tiện nhíu mày, dường như chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại chần chừ như vậy .

 

Ngay sau đó hàng mày giãn ra , hắn lại nở nụ cười thoải mái.

 

Mang theo vài phần trêu chọc.

 

“Thế nào?”

 

“Có cần ta giúp nàng nói vài lời tốt đẹp trước mặt hắn không ?”

 

“Không cần.”

 

Ta đáp.

 

Lý Tiện ngẩn người .

 

Sắc mặt có phần phức tạp.

 

“Chẳng lẽ… nàng vẫn còn nghĩ đến ta ?”

 

“Tạ Uynh, nàng và ta không thể nào.”

 

“Đời này dù thế nào ta cũng sẽ không cưới nàng. Chúng ta bát tự không hợp, nàng vẫn nên…”

 

“Điện hạ hiểu lầm rồi .

 

Ta khẽ ngắt lời hắn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-2.html.]

Sau đó quay người , hướng về phía người trên lưng ngựa cất cao giọng:

 

“Vệ Ngũ!”

 

Thiếu niên nghe tiếng liền quay đầu lại .

 

Ánh mắt vừa chạm đến ta , đôi phượng mâu lập tức sáng bừng.

 

Mặc cho bằng hữu bên cạnh cười đùa trêu chọc.

 

Hắn thúc ngựa lao thẳng về phía ta .

 

“Cửu nương!”

 

Ánh mắt Lý Tiện qua lại giữa hai người chúng ta .

 

“Các người quen nhau ?”

 

“Từ nhỏ đã quen biết .”

 

“Ta… sao ta chưa từng nghe nàng nhắc tới?”

 

Ta liếc nhìn hắn một cái.

 

Trong lòng thầm nghĩ.

 

Những chuyện ta chưa từng nói còn nhiều lắm.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ví như kiếp trước , khi hắn thất thế.

 

Vệ Tễ từng muốn đưa ta bỏ trốn.

 

Ta đã từ chối.

 

Giờ nghĩ lại .

 

Làm người quả nhiên không nên quá mức cao khiết.

 

Lúc đ.á.n.h mã cầu, ta không xuống sân.

 

Lý do có sẵn rồi .

 

Bệnh nặng mới khỏi.

 

Thái An Công chúa cũng không miễn cưỡng, chỉ giữ ta lại cùng nàng xem trận đấu.

 

Trên sân có hai đội.

 

Đội cờ xanh do Lý Tiện dẫn đầu.

 

Đội cờ đỏ do Vệ Tễ dẫn đầu.

 

Thái An Công chúa cười hỏi ta :

 

“Cửu nương, ngươi thấy đội nào sẽ đoạt hạng nhất?”

 

Ta nhìn tình hình trên sân.

 

Đương nhiên là đội cờ đỏ.

 

Vệ Tễ xuất thân tướng môn, từ nhỏ đã theo phụ huynh trấn thủ biên cương.

 

Đám con cháu huân quý ở Thượng Kinh, luận công phu trên lưng ngựa, không ai sánh bằng hắn .

 

Nhưng trước mặt Thái An Công chúa, ta chỉ có thể trả lời nước đôi.

 

“Cửu nương mắt vụng, hai đội đều có sở trường riêng, thật khó phân cao thấp.”

 

Thái An Công chúa mỉm cười nhìn ta .

 

“Ngươi từ khi nào cũng giống các quý nữ ở Thượng Kinh, nói chuyện bắt đầu vòng vo như vậy ?”

 

Ta thoáng ngẩn người .

 

Thật ra ta không lớn lên ở Thượng Kinh.

 

Khi ta vừa chào đời, từng có một vị cao tăng luận mệnh.

 

Nói rằng đất kinh kỳ xung khắc với mệnh cách của ta .

 

Phải rời xa mười ba năm mới có thể tránh dữ gặp lành, phúc thọ lâu dài.

 

Vì thế khi ta lên hai tuổi đã được đưa đến Lương Châu, sống cùng nhà ngoại.

 

Ta quen biết Vệ Tễ ở nơi đó.

 

Cũng ở nơi đó mà nuôi thành tính tình phóng khoáng, không chịu gò bó.

 

Kiếp trước , sau khi thành thân với Lý Tiện.

 

Bản tính thật của ta dần lộ ra .

 

Mỗi lần bị ta châm chọc, hắn đều tức đến nhảy dựng.

 

Chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng:

 

“Tạ Cửu nương, ba phần kiêu sa giả vờ đoan trang, bảy phần ngông nghênh còn lại đều là cái tính ngang ngược khó thuần!”

 

Ta khi đó đã đáp lại thế nào nhỉ?

 

À, ta nói :

 

“Thơ của ngươi viết cũng không tệ.”

 

“Có thời gian thì đi viết thơ tình cho vị khanh khanh của ngươi đi , đừng đến làm phiền ta !”

 

Nhưng cái tính ngang ngạnh ấy của ta …

 

Đã sớm bị mài mòn trong ba năm ở Tái Bắc và chín năm nơi thâm cung rồi .

 

“Thái An tỷ tỷ.”

 

Ta mềm giọng gọi, dùng lại cách xưng hô của ngày trước .

 

Năm xưa, Thái An Công chúa từng theo phò mã đến Lương Châu ở một thời gian.

 

Khi ấy nàng cũng chỉ mới mười tám tuổi.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...