Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa tới được hai ngày đã hoàn toàn buông bỏ khuôn phép, cùng chúng ta đạp thanh ngắm tuyết, dạo chợ của người Hồ, hồ nháo suốt hai tháng trời.
Bởi vậy sau khi ta trở về kinh thành, nàng vẫn luôn chiếu cố ta .
“Rõ ràng tỷ tỷ cũng nhìn ra đội nào sẽ thắng, vậy mà còn cố ý hỏi ta .”
“Một bên là bào đệ của tỷ tỷ, một bên là phu đệ của tỷ tỷ. Tỷ bảo ta nên nói ai thắng đây?”
Lần này Thái An Công chúa thật sự bật cười .
“Được, vậy ta không hỏi muội đội nào sẽ thắng nữa.”
“Ta hỏi muội … có bằng lòng gả cho Ngũ lang không ?”
Ta khựng lại .
Ánh mắt nàng vẫn đuổi theo bóng người áo xanh trên sân cầu.
“Ta nói thật với muội vậy .”
“Lý Tiện đã xin mẫu hậu hạ chỉ, ban hôn cho muội và Ngũ lang.”
“Cũng không biết đệ ấy vội cái gì. Hôm nay còn gọi cả Hà Thượng cung tới tuyên chỉ.”
Đến lúc này Thái An Công chúa mới quay đầu nhìn ta .
“Muội biết đấy, mẫu hậu từ trước đến nay luôn thiên vị đệ ấy .”
“Nếu muội không muốn , ta có thể nghĩ cách giúp muội kéo dài qua hôm nay.”
“ Nhưng về sau … ta không dám đảm bảo.”
Nàng dừng một chút.
Trên mặt bỗng hiện lên nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa vui mừng.
“Bên phía Ngũ lang, ta đã hỏi rồi .”
“Nó chỉ trả lời ta bốn chữ.”
“Cầu còn không được .”
“Nó nói mình vẫn luôn có tình ý với muội . Lần này khải hoàn trở về, được phong làm Chiêu Vũ Hiệu úy, mới cảm thấy bản thân đã có tư cách đến cầu thân .”
“Ta hỏi thêm vài câu mới biết , mẹ chồng ta đã mời Quốc công phu nhân phủ Anh Quốc công đứng ra làm mai.”
“Chỉ chờ chọn được ngày lành sẽ đến Tạ phủ ngỏ ý.”
“Chỉ vì trước đó muội ngã bệnh nên mới chậm trễ đến giờ.”
Ta chớp chớp mắt.
Bất chợt nhớ tới một chuyện cũ.
Kiếp trước , sau khi được ban hôn cho Lý Tiện, ta từng gặp Vệ Tễ một lần trong yến tiệc sinh thần của Thái An Công chúa.
Cách nhau một con mương nhỏ.
Hắn nhìn ta rất lâu.
Sau đó bỗng khàn giọng nói một câu khó hiểu.
“Ta chậm mất hai ngày.”
Dừng một chút.
Lại thấp giọng lặp lại , như đang tự hỏi chính mình :
“… Vì sao chỉ chậm có hai ngày?”
Thì ra …
Là hai ngày như vậy .
Thì ra hắn vẫn luôn muốn cưới ta .
Ta quay đầu nhìn về phía sân cầu.
Áo xanh phần phật trong gió.
Vệ Tễ cúi người ép sát yên ngựa, vung gậy đ.á.n.h mạnh.
Quả cầu lập tức bay thẳng vào lưới.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tiếng reo hò vang dậy khắp nơi.
Thế nhưng hắn lại nhìn thẳng về phía ta .
Gió như chậm lại .
Bốn mắt nhìn nhau .
Nụ cười trên môi hắn càng lúc càng rạng rỡ.
Hắn giơ tay ra hiệu với ta .
Đó là ám hiệu năm xưa khi còn học ở quan học Lương Châu.
“Không vui sao ?”
“Lát nữa ta đưa nàng đi ăn món ngon.”
Nơi sâu nhất trong lòng ta bỗng mềm xuống.
“… Ta đồng ý.”
Ta khẽ nói .
“Thái An tỷ tỷ, ta đồng ý.”
…
Quả nhiên trận mã cầu ấy là đội cờ đỏ giành chiến thắng.
Lý Tiện vốn không phải người lòng dạ hẹp hòi.
Nhưng
sau
khi rời sân cầu, ánh mắt
hắn
vẫn luôn dừng
trên
người
Vệ Tễ và
ta
.
Đến cả khăn tay Chân Vân Yểu đưa tới, hắn cũng quên nhận lấy.
Vệ Tễ lại chẳng có tâm trí để ý đến ánh mắt của hắn .
Hắn căng thẳng nhìn ta , rồi lại nhìn Thái An Công chúa.
Công chúa cố ý nghiêm mặt nhìn hắn .
Dưới ánh mắt ấy , sống lưng Vệ Tễ càng lúc càng cứng đờ.
Vẻ mặt từ căng thẳng mong đợi dần biến thành thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-3.html.]
Sự hăng hái và khí phách trên sân cầu lúc nãy hoàn toàn biến mất.
Trông hắn cô đơn chẳng khác nào một con ch.ó nhỏ bị mưa xối ướt sũng.
Cuối cùng Thái An Công chúa không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
“Hà Thượng cung, tuyên đọc ý chỉ của mẫu hậu đi .”
Hà Thượng cung bước ra khỏi rèm trướng, mở tấm gấm vàng trong tay.
“Phụng thiên khôn cực, Hoàng hậu nương nương ban ý chỉ.”
“Tạ thị danh môn có nữ nhi khuê danh là Uynh…”
“Xin khoan.”
Có người lên tiếng ngắt lời.
Là Lý Tiện.
Mọi người đang quỳ nghe ý chỉ đều kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn .
Chân Vân Yểu càng c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới .
Nàng đưa tay muốn kéo tay áo hắn , nhưng lại không dám.
Lý Tiện im lặng một lát.
“Cô chỉ cảm thấy, chưa từng hỏi qua tâm ý của Tạ Cửu nương và Vệ Ngũ lang mà đã tự ý định đoạt hôn sự, e là không thỏa đáng.”
Hắn nhìn sang.
Ánh mắt chậm rãi lướt qua ta , rồi dừng trên người Vệ Tễ.
“Vệ Hiệu úy, ngươi là phu đệ của hoàng tỷ cô, cũng coi như huynh đệ của cô.”
“Nếu ngươi không muốn cưới Tạ Cửu nương…”
“Điện hạ.”
Vệ Tễ cắt ngang lời hắn .
Từng chữ từng chữ rõ ràng vang lên.
“Thần nguyện cầu cưới Tạ Cửu nương.”
“Nếu nàng nguyện ý hạ giá gả cho thần, đó là phúc phận ba đời của thần.”
Lý Tiện khẽ “ồ” một tiếng.
Lại quay sang nhìn ta .
“Tạ Cửu nương, vậy ý nàng thế nào?”
“Thiếp nguyện ý.”
Ta chỉ đáp ba chữ.
“Nàng thật sự nguyện ý?”
“Nguyện ý.”
Lý Tiện lại trầm mặc.
Cuối cùng vẫn là Thái An Công chúa lên tiếng.
“Thái t.ử, nếu Tạ Cửu nương và Vệ Ngũ lang đều có tình với nhau , vậy đây chính là một mối lương duyên.”
“Để Hà Thượng cung tiếp tục tuyên chỉ đi .”
“… Tuyên đi .”
Lý Tiện xoay người .
“Cô có chút mệt, xin phép thất lễ trước hoàng tỷ.”
Nói xong hắn phất tay áo rời đi .
Chỉ còn lại Chân Vân Yểu mặt đầy bất an.
Nàng muốn đuổi theo.
Nhưng lại không dám giống hắn , mặc kệ ý chỉ của Hoàng hậu mà bỏ đi .
Đành thấp thỏm quỳ nguyên tại chỗ.
Ta thu hồi ánh mắt.
Lại bắt gặp ánh nhìn của Vệ Tễ.
Hắn làm khẩu hình với ta :
“Hoành thánh Tiêu gia—”
Ta bật cười .
Phía trên đầu, Hà Thượng cung lại lần nữa mở tấm gấm vàng.
“… Tạ thị danh môn có nữ t.ử tên Uynh, ôn nhu đoan thục, hiền đức hữu lễ…”
…
Lý Tiện thúc ngựa trở về cung.
Dường như chỉ cần ngựa chạy đủ nhanh, cơn gió sẽ cuốn đi sự bực bội vô cớ trong lòng hắn .
… Rốt cuộc sự bực bội ấy từ đâu mà có ?
Hắn và Tạ Uynh đúng là một đôi oán ngẫu danh xứng với thực.
Ngày thành hôn ấy .
Vốn phải là đêm động phòng hoa chúc.
Chỉ vì hắn thở dài một câu:
“Vì nàng, Thôi thị phải gả Tam nương đến Giang Nam.”
Mà Tạ Uynh như phát điên.
Những lời châm chọc liên tiếp tuôn ra .
Nào là:
“Vô năng nhu nhược.”
“Nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.”
“Không dám chống lại phụ hoàng, lại chỉ biết trút giận lên một nữ t.ử không thể tự quyết hôn sự như ta .”
Chaporia
Bình Luận (0)