TÁI ĐỘ/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Từ khi sinh ra đến giờ.

 

Lý Tiện chưa từng bị ai mắng như vậy .

 

Hai người từ cãi vã bằng miệng.

 

Dần dần biến thành cầm chén trà , đèn nến ném vào nhau .

 

Nháo đến mức người ngã ngựa đổ.

 

Cả Đông cung đều biết .

 

Về sau lại trở thành trò cười khắp kinh thành.

 

Nhưng dù vậy .

 

Hắn cũng chưa từng bạc đãi Tạ Uynh.

 

Không trách phạt nàng.

 

Không lạnh nhạt nàng.

 

Những thể diện nên có , hắn đều cho nàng.

 

Những cung nhân vô lễ với nàng.

 

Những lão thái giám ỷ mình hầu hạ Thái t.ử lâu năm mà làm khó Thái t.ử phi.

 

Kẻ nào nên phạt, hắn đều xử trí không sót một ai.

 

Ngoại trừ tình cảm.

 

Hắn căn bản không thể yêu Tạ Uynh.

 

Người này tính tình ngang tàng.

 

Không hề có sự dịu dàng hiền thục mà một quý nữ thế gia nên có .

 

Ngoài dung mạo nổi bật hơn một chút.

 

Tài vẽ tranh tốt hơn một chút.

 

Tính tình kiên cường hơn một chút.

 

Khả năng xử lý sự vụ giỏi hơn một chút.

 

 

Nàng còn có ưu điểm gì nữa?

 

Lẽ nào chỉ vì nàng từng là Thái t.ử phi của hắn .

 

Nên hắn không thể chấp nhận nàng gả cho người khác?

 

Không.

 

Lý Tiện tự nhận mình không phải loại người ích kỷ cố chấp như vậy .

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Vậy là vì sao ?

 

 

Rốt cuộc là vì sao ?

 

Hắn uống cạn một chén trà lạnh.

 

Rồi gọi nội thị thân cận tới.

 

“Mở bảo khố của cô.”

 

“Chọn Nam Hải giao châu, vòng ngọc liên chi bằng dương chi bạch ngọc, trâm Đông Châu kết hoa, gấm Thục Lưu Vân.”

 

“Còn cả khế đất của biệt viện ngoài thành nữa.”

 

“Đem tất cả đến Tạ phủ, thêm hồi môn cho Tạ Cửu nương.”

 

Nội thị kinh ngạc ngẩng đầu.

 

Một vị Thái t.ử Đông cung cao quý.

 

Tự dưng đi thêm hồi môn cho một tiểu nương t.ử họ Tạ chẳng thân chẳng thích làm gì?

 

Lý Tiện mất kiên nhẫn nói :

 

“Mau đi !”

 

Nội thị vội vàng lĩnh mệnh rời đi .

 

Lý Tiện nghĩ.

 

Đây là bồi thường.

 

Dù sao cũng từng làm phu thê một thời gian.

 

Lại thêm việc ở xuân yến, hắn đã hạ thấp Tạ Uynh, nâng Chân Vân Yểu lên.

 

Hoàn toàn không liên quan gì đến việc trước kia Tạ Cửu nương rất thích những món đồ ấy .

 

Thế nhưng mấy ngày sau đó.

 

Lý Tiện liên tục thất thần.

 

Bất kể là theo Hoàng đế lên triều.

 

Nghe giảng ở Hoằng Văn quán.

 

Hay cùng Chân Vân Yểu dạo phố.

 

Hắn đều sẽ nhớ tới Tạ Uynh.

 

Nhớ đôi môi hồng nhuận của nàng khi châm chọc hắn .

 

Nhớ gương mặt nghiêng lúc nàng ngồi dưới hành lang vẽ tranh.

 

Nhớ đôi mắt hạnh còn ngái ngủ khi nàng vừa tỉnh giấc giữa trưa.

 

Lý Tiện!

 

Hắn quát khẽ trong lòng.

 

Tỉnh táo lại đi !

 

“Tạ Cửu nương giờ đã là vị hôn thê của Vệ Ngũ lang.”

 

“Chính ngươi đích thân cầu xin mẫu hậu ban hôn.”

 

“Nếu lúc này đổi ý, đó là hành vi hèn hạ đến mức nào?”

 

“Tạ Uynh mà biết được , chẳng phải sẽ viết cả vạn chữ hịch văn để mắng ngươi sao ?”

 

Hắn quyết định không nghĩ nữa.

 

Nhưng đêm đó, Lý Tiện lại nằm mơ.

 

Trong mộng là chuyện xảy ra ba tháng sau ngày thành thân .

 

Tề Vương và Trịnh Vương, hai vị huynh trưởng của hắn lại kẻ tung người hứng trước mặt phụ hoàng.

 

Bọn họ nói hắn mềm lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-4.html.]

Cùng lắm chỉ là một vị quân vương giữ thành.

 

Bọn họ nói hắn không có chí lớn, không muốn hưng binh chinh phạt, bình định tứ phương, hoàn toàn không có khí phách mở mang bờ cõi, uy chấn thiên hạ của một bậc đế vương.

 

Thấy sắc mặt phụ hoàng dần trở nên nặng nề.

 

Tạ Uynh lên tiếng.

 

Nàng mỉm cười đứng dậy, thần sắc bình thản, hỏi ngược lại hai vị Vương gia.

 

“Thiếp từng nghe nói .”

 

“Người nhân đức không vì yếu mà bị coi thường, kẻ tàn bạo cũng không vì mạnh mà được ca tụng.”

 

“Năm xưa Thái Tông Hoàng đế bình định thiên hạ, cũng từng nói : ‘Lập ra binh giáp là để dẹp binh đao.’”

 

“Thiếp xin hỏi hai vị Vương huynh .”

 

“Nếu chỉ một mực gây chiến nơi biên cương, phô trương võ lực, đẩy lê dân bách tính vào cảnh gươm giáo khói lửa, vậy đó rốt cuộc là chí lớn của bậc đế vương, hay chỉ là dũng khí của kẻ thất phu?”

 

Nói xong, nàng lại dịu dàng khom người .

 

Dáng vẻ vô cùng nhu thuận.

 

“Lời của nữ t.ử, mong bệ hạ và hai vị Vương huynh đừng trách tội.”

 

Một phen đối đáp.

 

Tiến lùi đều đúng mực.

 

Hai vị Vương gia á khẩu không trả lời được .

 

Trên đường trở về Đông cung.

 

Tạ Uynh vẫn như thường lệ, bỏ lại hắn rồi đi trước một mình .

 

Lý Tiện lại đuổi theo.

 

“Hóa ra nàng nói chuyện với người khác cũng sắc bén như vậy .”

 

Tạ Uynh liếc xéo hắn .

 

“Không thì sao ?”

 

“Chẳng lẽ đối với người khác ta lại thành người câm?”

 

Lý Tiện “ồ” một tiếng.

 

Qua thật lâu.

 

Hắn mới thấp giọng nói :

 

“… Đa tạ.”

 

Tạ Uynh đáp:

 

“Ừ.”

 

Sau ngày đó.

 

Dường như chẳng có gì thay đổi.

 

Nhưng cũng dường như…

 

Đã thay đổi.

 

Hắn không còn gửi thư đến Giang Nam nữa.

 

Thật ra sau khi thành thân , những bức thư ấy cũng chỉ là lời hỏi thăm thông thường, chưa từng có lời lẽ vượt quá giới hạn.

 

Hắn luôn cảm thấy có lỗi với Chân Vân Yểu.

 

Cho rằng chính mình đã hại nàng bị gả xa đến Giang Nam.

 

Nàng vốn là cô nữ không nơi nương tựa.

 

Nếu không có ai chăm sóc, cuộc sống hẳn sẽ rất đáng thương.

 

Những lá thư Chân Vân Yểu gửi tới, hắn cũng không hồi âm nữa.

 

Nhưng vẫn âm thầm dặn nội thị theo dõi tình hình nhà chồng nàng.

 

Nếu nàng gặp chuyện gì bất trắc, nhất định phải dốc sức giúp đỡ.

 

Không biết Tạ Uynh nghe được chuyện này từ đâu .

 

Nàng vẫn như thường lệ châm chọc hắn .

 

“Sao vậy ?”

 

“Thái t.ử điện hạ không tiếp tục đóng vai si tình nữa à ?”

 

Lý Tiện mặt dày ở lì trong cung điện của nàng.

 

Vừa bóc quýt vừa đưa sang.

 

“Cô giờ đã là người có thê thất.”

 

“Nếu còn qua lại với nữ t.ử bên ngoài, e là không thích hợp.”

 

Tạ Uynh cầm múi quýt, cười khẩy.

 

Giấc mộng cũng kết thúc ngay trong tiếng cười ấy .

 

Lý Tiện bật dậy.

 

Thì ra …

 

Thì ra là vậy .

 

Hóa ra bọn họ không chỉ là một đôi oán ngẫu.

 

Bọn họ…

 

Về sau cũng từng có những tháng ngày tốt đẹp .

 

Vậy nên…

 

“Tạ Uynh!”

 

Lý Tiện luống cuống mang giày tất, khoác áo choàng rồi lao ra ngoài.

 

Dọc đường làm kinh động không ít cung nhân.

 

Nhưng hắn hoàn toàn không nhận ra .

 

Khó khăn lắm mới đợi được lúc cổng cung mở.

 

Hắn lập tức phi ngựa tới Tạ phủ.

 

Cũng chẳng quan tâm giờ này đến thăm có thích hợp hay không .

 

Hắn chỉ muốn nói với Tạ Uynh:

 

“Nàng… nàng hãy suy nghĩ lại chuyện hôn sự với Vệ Ngũ lang.”

 

“Nếu nàng không muốn gả.”

 

“Cô… bên cạnh cô… cũng không phải không thể có chỗ cho nàng…”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...