Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nhìn người trước mặt áo quần xộc xệch.
Trời vừa mới sáng.
Người này lại phát điên cái gì nữa đây?
Lý Tiện nhìn ta .
Vành tai đỏ bừng.
“Cô… ý cô là…”
“Dù sao chúng ta cũng từng là phu thê.”
“Nếu để nàng miễn cưỡng gả cho người khác, chi bằng… gả cho cô.”
“Gả?”
Lần này ta thật sự kinh ngạc.
“Ta gả cho điện hạ, vậy Chân Tam nương phải làm sao ?”
“Nàng ấy …”
Lý Tiện nhắm mắt lại .
Không dám nhìn ta .
“Ta biết .”
“Ta nói như vậy , nhất định nàng lại muốn mắng ta .”
“ Nhưng … ta thật sự không còn tình cảm nam nữ với nàng ấy nữa.”
Hắn chán nản ngồi xuống bậc thềm.
Ta nghiêng đầu ra hiệu cho nha hoàn .
Bảo nàng dẫn người xung quanh đi nơi khác.
Nếu để người ta nhìn thấy Thái t.ử ngồi bệt trong hành lang phía sau cửa nhị môn thì còn ra thể thống gì nữa.
Lý Tiện cúi đầu ủ rũ.
“Nàng nghĩ mà xem.”
“Ta với nàng ấy đã hơn nửa năm không gặp mặt.”
“Lúc mới trở về, ta nghe cung nhân nói hôm ấy là xuân yến.”
“Ta vừa nghe liền nghĩ… chẳng phải mọi chuyện lại sắp lặp lại như kiếp trước sao ?”
“Cho nên mới vội vàng chạy đi ngăn mẫu hậu ban ngọc như ý cho nàng.”
“ Nhưng những người khác ta đều không quen.”
“Suy đi tính lại , vẫn là Chân Tam nương.”
“Kiếp trước nếu không phải vì ta , nàng ấy vốn có thể gả cho một gia đình tốt ở Thượng Kinh.”
“Nàng ấy là cô nữ đến nương nhờ họ hàng, lại bị gả xa tới Giang Nam, không có ai chống lưng, cuộc sống chắc chắn chẳng dễ dàng…”
Hắn dừng lại .
“ Nhưng mấy ngày nay ở cạnh nàng ấy , ta mới phát hiện…”
Hắn ngẩng đầu.
Trong mắt tràn đầy vẻ phức tạp.
“Ta sớm đã không còn tình cảm nam nữ với nàng ấy nữa.”
Ta kéo khóe môi.
“Vậy lòng ngươi thay đổi cũng thật nhanh.”
“… Nàng muốn mắng thế nào thì mắng.”
Lý Tiện che nửa khuôn mặt.
Giọng nói đầy chán nản.
“Tạ Uynh.”
“Ta… ta mơ thấy những chuyện xảy ra về sau .”
“Sau khi thành thân nửa năm, thật ra chúng ta đã hòa thuận rồi .”
“Chúng ta không phải oán ngẫu.”
“Cho nên nàng… hay là nàng vẫn…”
“Không cần đâu .”
Ta ngắt lời hắn .
“Ta rất hài lòng với mối hôn sự này .”
Lý Tiện lập tức ngẩng đầu.
“Đó là vì nàng không biết sau này chúng ta …”
“Ta biết .”
Ta thản nhiên nói .
“Ta biết .”
“Hơn nữa còn biết nhiều hơn ngươi.”
Hắn hoàn toàn ngây người .
“Vậy tại sao nàng…”
“Bởi vì có những duyên phận, ngay từ đầu đã là nghiệt duyên.”
Ta nhìn hắn .
Dung mạo của Lý Tiện thật sự rất đẹp .
Ai cũng có lòng yêu cái đẹp .
Ta cũng không ngoại lệ.
Chỉ cần nhìn gương mặt ấy , cơn giận trong lòng ta đã vơi đi ba phần.
Ta nghĩ.
Đó đại khái cũng là lý do vì sao nửa năm đầu sau khi thành thân , ta không bị uất ức đến c.h.ế.t.
“Về sau ngươi quả thật không còn tình cảm nam nữ với Chân Vân Yểu.”
“ Nhưng ngươi vẫn luôn cảm thấy có lỗi với nàng ấy .”
“Vẫn luôn có những điều bất đắc dĩ.”
“Lòng mềm yếu và nhân từ của ngươi dùng cho lê dân bách tính là chuyện tốt .”
“ Nhưng dùng lên người Chân Vân Yểu…”
“Lại khiến ta thấy ghê tởm.”
“Lý Tiện.”
“Kiếp này ta không muốn tiếp tục dây dưa với ngươi nữa.”
Hắn há miệng.
Nhưng không nói được lời nào.
Rất lâu sau .
Vành mắt hắn dần đỏ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-5.html.]
“Vậy là…”
“Sau này ta đối xử với nàng không tốt sao ?”
“Ngươi đối xử với ta rất tốt .”
Ta đáp.
Đó là sự thật.
Năm ấy bị lưu đày đến Tái Bắc.
Đường sá xa xôi, xe ngựa xóc nảy.
Ta ăn không ngon, ngủ không yên.
Là Lý Tiện bất chấp ánh mắt người khác.
Mỗi lần dừng chân nghỉ ngơi đều đi hỏi thăm xem nơi đó có loại quả chua nào, có món ăn khai vị nào không .
Rồi hớn hở mang về cho ta .
Nhìn ta ăn hết.
Sau đó để ta gối đầu lên đùi hắn .
Hắn xoa nhẹ thái dương, dỗ dành ta ngủ.
Về sau tới Tái Bắc.
Nhà cũ đơn sơ, gió lùa khắp nơi.
Hắn để ta ngủ phía trong.
Còn mình nằm phía ngoài chắn gió.
Ngay cả khi trở lại Thượng Kinh, đăng cơ làm đế.
Bên cạnh hắn vẫn chỉ có một mình ta là Hoàng hậu.
Ta cũng không phải hiền hậu gì cho cam.
Chúng ta vẫn cãi nhau .
Vẫn làm loạn.
Lúc nghiêm trọng nhất.
Bất kể là trước triều hay sau triều.
Đều nháo đến mức gà ch.ó không yên.
Tấu chương đàn hặc ta thất đức, khuyên hắn phế hậu chất đầy cả bàn.
Lý Tiện đọc từng bản một rồi mắng trả lại .
“Chuyện riêng của phu thê ta .”
“Can hệ gì tới các ngươi!”
…
Ta nhắm mắt lại .
“Nếu không thích nàng ấy , vậy đừng cưới nàng ấy .”
“Đó không phải bù đắp.”
“Mà là làm lỡ dở cả đời người ta .”
Ta xoay người đi về hậu viện.
Đi đến cuối hành lang, ta vẫn dừng chân lại , quay đầu bổ sung một câu:
“Cẩn thận với Duyện Vương.”
“Nếu sau này loạn phỉ ở Duyện Châu nổi lên, bệ hạ phái ngươi làm giám quân, nhất định phải cẩn thận gấp bội.”
Lý Tiện vừa đi không lâu, Vệ Tễ đã tới.
Hắn không nói một lời, cứ ngồi xổm ngoài cửa nhị môn.
Dọa đám nha hoàn , bà t.ử trong phủ đi qua đi lại đều phải vòng đường khác.
Ta hỏi hắn đang làm gì.
“Thái t.ử đã tới đây.”
Hắn cúi đầu không nhìn ta .
Trong tay cầm một cành cây không biết nhặt từ đâu , không ngừng chọc xuống phiến đá xanh dưới đất.
“Ta canh ở đây.”
“Ai còn dám tới nữa, ta c.ắ.n người đó.”
“Đông cung cũng c.ắ.n?”
“Chuyên c.ắ.n Đông cung.”
Ta bật cười .
“Ngươi là ch.ó à ?”
“… Nàng không thể nói ta là sói sao ? Nghe oai phong hơn một chút.”
Hắn buồn bực đáp.
“Ta thích ch.ó.”
“Vậy ta là ch.ó.”
Ta bị hắn chọc cười .
Hắn ngẩng mắt nhìn nụ cười của ta .
Đột nhiên ghé đầu lại gần.
“Nàng sờ ta một cái đi .”
Ta: “?”
“Chó đều như vậy mà.”
“Phải được xoa đầu.”
Hắn nói đầy lý lẽ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta ngẩn người một lúc.
“Vệ Ngũ lang, sao trước đây ta không phát hiện ngươi lại …”
Ta còn chưa nghĩ ra từ thích hợp.
Hắn đã ghé sát thêm một chút.
“Bởi vì trước đây nàng chưa phải vị hôn thê của ta .”
“Ta còn phải giữ thể diện.”
“Bây giờ không cần nữa?”
“Trước mặt vị hôn thê còn cần thể diện làm gì?”
“Phụ thân ta nói rồi , chỉ có những nam nhân không giữ được thể diện bên ngoài mới thích tìm thể diện trên người nội quyến.”
“Đây gọi là gia học uyên thâm.”
Ta bị một tràng lý lẽ hùng hồn ấy chặn đến cứng họng.
Hắn vẫn ngẩng mặt nhìn ta .
Chaporia
Bình Luận (0)