Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Rõ ràng mang vẻ mặt:
“Ta nói có lý như vậy rồi , sao nàng còn chưa mau xoa đầu ta ?”
Ta đành đưa tay lên.
Khẽ vỗ nhẹ lên đỉnh đầu hắn .
Đôi mắt hắn lập tức sáng rực.
Ta còn chưa kịp rút tay về.
Hắn đã câu lấy đầu ngón tay ta .
Ta khựng lại .
Cúi đầu nhìn hắn .
Hắn vẫn ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu nhìn ta .
Vành tai đỏ bừng.
Nhưng lời nói ra lại càng được voi đòi tiên.
“… Vậy hôm nay chủ nhân định dẫn ta đi ăn gì?”
“Vệ Ngũ lang!”
Ta giật mình .
Mặt cũng đỏ theo.
Người này … người này sao lại …
Lòng bàn tay hắn cũng nóng bỏng.
Lại vẫn không chịu buông tha.
Cả bàn tay phủ lên, nắm lấy đầu ngón tay ta .
“Hôm nay nàng phải bồi thường cho ta .”
“Ta bị dọa rồi .”
“ Đúng vậy , bị dọa vì có người vô liêm sỉ muốn quyến rũ vị hôn thê của ta .”
“Cho nên nàng dẫn ta đi ăn sáng một bữa, không quá đáng chứ?”
Từ sau ngày được ban hôn rồi cùng nhau đi ăn hoành thánh Tiêu gia.
Mấy ngày nay Vệ Tễ luôn nghĩ đủ cách dẫn ta đi ăn món ngon.
Hôm nay vốn cũng định tới.
Chỉ là tới sớm hơn một chút.
Vừa đúng giờ ăn sáng.
Ta nghĩ ngợi rồi hỏi:
“Có muốn đi ăn bánh Hồ không ?”
“Ta biết một quán, hương vị khá giống ở Lương Châu.”
Má lúm đồng tiền của hắn hiện ra .
“Được chứ!”
Ta thay y phục ra ngoài rồi quay lại cửa nhị môn.
Hắn không còn ngồi xổm nữa.
Mà dựa vào tường đứng chờ.
Tâm trạng cực kỳ tốt , gặp người hầu đi ngang còn gật đầu chào hỏi.
Kết quả lại dọa mọi người đi nhanh hơn.
Chúng ta cùng đi về phía Tây thị.
Quán bán bánh Hồ là một tiệm ăn nhỏ.
Chủ quán là một đôi phu thê đến từ Lương Châu.
Không ngờ bọn họ lại nhận ra Vệ Tễ.
Vừa mở miệng đã gọi:
“Vệ tướng quân.”
“Ta vẫn chưa phải tướng quân đâu .”
Vệ Tễ cười rất tự nhiên.
Thuận tay lau mặt bàn trước mặt ta .
“Hôm nay là vị phu nhân tương lai dẫn ta tới.”
“Nàng trước đây cũng sống ở Lương Châu.”
“Nói bánh ở chỗ các vị có hương vị quê nhà.”
“… Vệ Tễ.”
Ta không nhịn được lên tiếng.
“Không nhất thiết phải nói bốn chữ ‘phu nhân tương lai’ đâu .”
“Gọi Tạ Cửu nương là được rồi .”
“Ngươi không thấy ngượng miệng sao ?”
“Không thấy.”
“Nếu ta không nói , làm sao họ biết nàng là phu nhân tương lai của ta ?”
“Hoặc nàng thêu cho ta một chiếc mạt ngạch cũng được .”
“Trên đó thêu: ‘Lang quân tương lai của Tạ Cửu nương.’”
“Còn nàng cầm một chiếc quạt tròn.”
“Trên quạt viết : ‘Tạ Cửu nương.’”
“Thế nào?”
“Ngươi có biết ngượng không vậy !”
Ta bị hắn chọc cười .
Hắn nhìn ta .
Không nói gì.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Sao thế?”
“Cửu nương, nàng lại cười rồi .”
Má lúm đồng tiền trên mặt hắn càng hiện rõ.
“Lần này trở về Thượng Kinh gặp nàng, ta luôn cảm thấy nàng không thích cười nữa.”
“ Nhưng hôm nay nàng đã cười mấy lần rồi .”
“Thật tốt .”
Ta ngẩn
người
.
Biết nói với hắn thế nào đây?
Không phải ta không thích cười nữa.
Mà Tạ Uynh năm xưa luôn vui buồn giận mắng tùy ý ấy …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-6.html.]
Đã c.h.ế.t rồi .
“… Con người rồi sẽ thay đổi.”
“Không sao .”
Hắn cong mắt cười .
“Nàng biến thành thế nào cũng được .”
“Nàng biết mà.”
“Ta luôn có thể chọc nàng cười .”
Ta lại ngẩn ra rất lâu.
May mà Vệ Tễ không hề muốn ta phải đáp lại điều gì.
Dường như chỉ cần nói cho ta biết chuyện ấy là hắn đã mãn nguyện rồi .
Nhìn thấy bên kia đường có người bán nước nho.
Hắn lập tức hào hứng chạy đi mua.
Nhìn bóng lưng hắn .
Ta khẽ đáp:
“Được.”
Những ngày tiếp theo.
Lý Tiện không tới tìm ta nữa.
Bên phía Hoàng hậu cũng không có động tĩnh gì.
Bất kể là tiểu thư Vương gia hay Chân Vân Yểu.
Chuyện tuyển phi cho Thái t.ử dường như đột nhiên bị gác lại .
Chớp mắt đã sang hè.
Giữa tháng năm.
Duyện Vương dâng tấu, nói vùng Tư Sơn phỉ hoạn hoành hành, dân chúng khổ không thể tả, mong triều đình xuất binh tiễu phỉ.
Thánh thượng quả nhiên chuẩn tấu.
Giống hệt kiếp trước .
Người chỉ định Chiêu Vũ Hiệu úy đang chờ lệnh tại kinh thành dẫn binh xuất chinh.
Đồng thời lệnh cho Thái t.ử làm giám quân.
Vốn dĩ đây là chuyện tốt .
Ai ai cũng biết Vệ Tễ mười ba tuổi đã theo phụ thân và huynh trưởng ra chiến trường.
Mười bảy tuổi dẫn ba mươi khinh kỵ tập kích doanh trại địch trong đêm.
Chém hơn trăm thủ cấp, đốt sạch lương thảo rồi toàn thân trở về.
Nhờ đó được phong làm Chiêu Vũ Hiệu úy.
Một đám thổ phỉ nhỏ bé, chẳng đáng nhắc tới.
Người sáng mắt đều hiểu.
Đây là tấm lòng yêu thương con trai của Thánh thượng.
Đang trải đường cho Thái t.ử.
Thế nhưng chính chuyến đi này …
Nửa năm sau lại trở thành mồi lửa thiêu rụi Đông cung.
Cho dù không phải vì Lý Tiện.
Cho dù chỉ vì Thái An tỷ tỷ và Vệ gia.
Suy đi tính lại .
Ta vẫn quyết định gặp Lý Tiện một lần .
Bái thiếp được đưa đi .
Đông cung rất nhanh đã có hồi âm.
Ta vốn cho rằng hắn sẽ lại đến Tạ phủ.
Không ngờ lần này hắn lại rất giữ quy củ, mời ta tới chùa Tiến Phúc.
Tri khách tăng dẫn ta lên Từ Thị các rồi lui xuống.
Ta đẩy cửa bước vào .
Lý Tiện đang ngồi xếp bằng bên cửa sổ.
Sau lưng hắn là núi xanh thấp thoáng.
Trong viện cổ thụ xanh um.
Hắn gầy đi rồi .
“Cửu nương t.ử.”
Lý Tiện nhìn ta thật lâu.
Rồi ép mình dời mắt đi .
“Mời ngồi .”
Ta ngồi xuống đối diện hắn .
“Chuyến đi Duyện Châu…”
Không hề khách sáo.
Ta trực tiếp đi thẳng vào chuyện chính.
Kiếp trước .
Việc tiễu phỉ ở Duyện Châu vô cùng thuận lợi.
Vệ Tễ chỉ mất nửa ngày đã phá được sơn trại.
Nhưng vấn đề lại xuất hiện sau khi quan binh tiến vào trong trại.
Dưới một cây cổ thụ khổng lồ.
Bọn họ phát hiện một tấm bia tàn khuyết.
Trên bia khắc mười hai chữ sấm:
“Thanh cung xuất, thiên hạ đồ. Long phệ long, cốt mãn đồ.”
Người binh sĩ đọc lên những chữ ấy lập tức phủ phục xuống đất.
Run rẩy không dám ngẩng đầu.
Thanh cung…
Khắp thiên hạ này .
Ngoài Thái t.ử ra còn ai có thể được gọi là Thanh cung?
Duyện Vương lập tức nhìn về phía Lý Tiện.
Vị thân vương nhìn qua béo trắng vô hại kia sợ đến mồ hôi đầy đầu.
Vội vàng hạ lệnh cho người đập bỏ tấm bia.
Lại nhìn về phía Vệ Tễ đang áp giải thổ phỉ, kiểm kê tang vật ở xa xa.
Chaporia
Bình Luận (0)