TÁI ĐỘ/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Rồi hạ thấp giọng thề thốt:

 

“Điện hạ yên tâm.”

 

“Hôm nay không có ai từng nhìn thấy tấm bia này .”

 

“Không ai biết chuyện này cả.”

 

“Thần sẽ xử lý thật kín đáo.”

 

“Mấy người này …”

 

Duyện Vương cúi mắt nhìn những binh sĩ mặt cắt không còn giọt m.á.u trong hố đất.

 

Không nói tiếp nữa.

 

“Thứ đại nghịch bất đạo, hoang đường như vậy , đương nhiên phải phá hủy.”

 

Lý Tiện liếc nhìn tấm bia.

 

Sắc mặt vẫn bình thản.

 

“Còn những người này .”

 

“Họ là công thần tiễu phỉ, không phải tội nhân.”

 

“Có nhìn thấy thì đã sao ?”

 

“Cô hỏi lòng không thẹn.”

 

“Không sợ sấm ngôn.”

 

Duyện Vương lập tức cười theo.

 

“Phải, phải .”

 

“Điện hạ nhân hậu.”

 

 

Lý Tiện nhìn tấm bia bị đập nát rồi chôn xuống đất, sau đó xoay người đi an trí những bách tính và nữ quyến lương thiện bị thổ phỉ bắt lên sơn trại.

 

Mọi việc hắn đều tự mình làm lấy, không giao cho người khác.

 

Chuyện này không gây nên bao nhiêu gợn sóng trong lòng Lý Tiện.

 

Giống như sự ôn hòa và nhẫn nại của hắn khi trấn an những phụ nhân và hài t.ử đang hoảng loạn.

 

Thái t.ử Lý Tiện tính tình nhân hậu, từ lâu đã có danh hiền đức trong triều.

 

Cho dù văn bia ấy có truyền về Thượng Kinh, người ta cũng chỉ suy đoán tương lai Đông cung sẽ đổi chủ.

 

Chứ không ai liên hệ hắn với tám chữ:

 

“Long phệ long, cốt mãn đồ.”

 

Thế nhưng ngay ngày hôm sau khi Lý Tiện rời khỏi Duyện Châu.

 

Những binh sĩ từng tham gia tiễu phỉ đều bị chôn sống.

 

Ngay cả các quan viên liên quan cũng lần lượt c.h.ế.t một cách kỳ lạ.

 

“… Là Duyện Vương.”

 

Trên đường lưu đày, Lý Tiện từng cười khổ nói với ta :

 

“Ta vậy mà luôn nhìn lầm vị Vương thúc này .”

 

Nếu chuyện chỉ dừng ở việc g.i.ế.c người diệt khẩu.

 

Thì cùng lắm cũng chỉ có thể xem là Duyện Vương nhát gan sợ chuyện, hoặc đơn thuần muốn bảo vệ cháu trai mình .

 

Nhưng trong số những quan viên c.h.ế.t bất thường ấy .

 

Có một vị Lục sự tham quân họ Trần.

 

Vị tham quân này không xuất thân danh môn.

 

Ở Duyện Châu cũng chỉ là một tiểu quan không đáng chú ý.

 

Nhưng tổ phụ của hắn …

 

Lại là Trần lão đại nhân, người từng giữ chức Thái phó qua hai triều đại rồi cáo lão hồi hương.

 

Sau khi biết cháu trai bị hại.

 

Trần lão đại nhân từ di thư của cháu mình biết được toàn bộ đầu đuôi sự việc.

 

Lập tức lên đường vào kinh cáo ngự trạng.

 

Dọc đường gặp không ít lần ám sát.

 

Nhưng lần nào cũng bình an thoát khỏi nguy hiểm.

 

Cuối cùng thành công gõ vang trống Đăng Văn.

 

Đem chuyện lời sấm trên bia cùng “tội trạng” của Thái t.ử Lý Tiện dâng lên trước mặt thiên t.ử.

 

Thiên t.ử nổi trận lôi đình.

 

Đúng như Lý Tiện từng nghĩ.

 

Hắn vốn có danh tiếng tốt .

 

Nếu chỉ là tấm bia ấy truyền về Thượng Kinh, cùng lắm cũng chỉ khiến thiên t.ử sinh lòng nghi kỵ.

 

Nhưng những binh sĩ và quan viên liên quan đều đã c.h.ế.t.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Mọi chuyện lập tức khác hẳn.

 

Lòng nhân từ ngày trước biến thành giỏi ngụy trang.

 

Sự khoan hậu ngày trước biến thành ôm lòng hiểm độc.

 

Đức hiếu thuận ngày trước biến thành âm thầm chờ thời cơ.

 

Lý Tiện bị phế truất, giam lỏng trong biệt cung.

 

Hoàng hậu cầu tình cho con trai, bị quở trách.

 

Thái An Công chúa đứng ra biện giải cho đệ đệ , cũng bị quở trách.

 

 

“Ta biết .”

 

Nghe ta nói xong, Lý Tiện khẽ đáp.

 

“Ta đã mơ thấy.”

 

“Ngươi biết rồi ?”

 

“Biết rồi mà còn để ta nói lâu như vậy ?”

 

“Xin lỗi .”

 

Hắn thấp giọng nói .

 

“Ta chỉ muốn nghe nàng nói thêm vài câu.”

 

“…”

 

Ta im lặng một lát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-7.html.]

“Ngươi còn nhớ ra những gì nữa?”

 

“Lưu đày.”

 

“Tái Bắc.”

 

Hắn nhìn ta .

 

Trong mắt như ánh lên hơi nước.

 

“Ngôi nhà rất rách nát.”

 

“Mùa đông chúng ta phải dựa sát vào nhau mới miễn cưỡng ngủ được .”

 

“Có một năm giữa mùa hạ.”

 

“Nửa đêm mái nhà đột nhiên dột nước.”

 

“Bên ngoài mưa lớn, bên trong mưa nhỏ.”

 

“Nàng rất buồn ngủ.”

 

“Ta ngồi trên giường che ô cho nàng.”

 

“Nàng tựa vào người ta , chẳng bao lâu sau lại ngủ mất.”

 

Ta quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Trước mắt dường như lại hiện lên đêm tối năm ấy .

 

Có người chống ô cho ta .

 

Còn bản thân lại bị mưa làm ướt sũng.

 

“Cửu nương.”

 

Giọng hắn rất khẽ.

 

“Có phải Tái Bắc quá khổ cực không ?”

 

“Cho nên nàng không muốn đi thêm một lần nữa?”

 

Hàng mi ta khẽ run.

 

Không trả lời.

 

“… Là ta hỏi sai rồi .”

 

Hắn gần như cuống quýt nói .

 

“Chuyến đi Tái Bắc vốn là ta liên lụy nàng.”

 

“Nàng vô tội mà gặp nạn.”

 

“Bên Duyện Châu, ta đã có đối sách.”

 

“Vương thúc đã thích dựng bia như vậy .”

 

“Ta sẽ thay ông ấy dựng một tấm.”

 

Hắn dừng lại .

 

Trên môi hiện lên nụ cười còn khó coi hơn cả không cười .

 

“Dù thế nào.”

 

“Đa tạ nàng hôm nay đã đến gặp ta .”

 

 

Câu chuyện tới đây coi như đã nói xong.

 

Ta đứng dậy chuẩn bị rời đi .

 

Bên ngoài lại truyền tới tiếng bước chân vội vã trên cầu thang.

 

Kèm theo giọng nói lo lắng của tri khách tăng và nội thị.

 

“Chân Tam nương t.ử, trong các có khách quý, không thể xông vào .”

 

“Chân Tam nương t.ử…”

 

Ta lập tức bước nhanh ra phía sau bức bình phong sơn thủy.

 

Ngay sau đó.

 

Cánh cửa bị đẩy mạnh ra .

 

Chân Vân Yểu thở hổn hển bước vào tĩnh thất.

 

“Điện hạ…”

 

Vừa nhìn thấy Lý Tiện.

 

Vành mắt nàng lập tức đỏ lên.

 

“Ta nhìn thấy Trường Thọ nên mới biết điện hạ cũng tới chùa Tiến Phúc.”

 

“Điện hạ…”

 

“Vì sao gần đây người không chịu gặp ta ?”

 

“Có phải ta làm gì không tốt hay không ?”

 

Lý Tiện trầm mặc.

 

Nếu hắn đã “mơ thấy” những chuyện ở Tái Bắc.

 

Vậy nhất định cũng đã mơ thấy bộ mặt của Chân Vân Yểu khi hắn thất thế, vội vàng phủi sạch quan hệ với hắn .

 

Nhưng Lý Tiện sẽ không nói lời cay nghiệt với nàng.

 

Hắn chỉ cảm thấy.

 

Nàng là một cô nữ yếu đuối.

 

Nàng còn có thể làm gì được đây?

 

Đó là lòng thương xót của hắn .

 

Cũng là nguồn cơn đau khổ của ta .

 

Ta khẽ nhắm mắt.

 

Quả nhiên nghe thấy giọng nói bình thản của Lý Tiện vang lên ngoài bình phong.

 

“Nàng không làm gì sai cả.”

 

“Chỉ là gần đây cô bận chính vụ, không có thời gian để ý chuyện khác.”

 

Chân Vân Yểu sững người .

 

Một lúc lâu sau mới run giọng nói :

 

“Vậy… vậy khi nào điện hạ có thời gian?”

 

“Ta… ta có thể chờ.”

 

“Không cần chờ nữa.”

 

Lý Tiện ngắt lời nàng.

 

Giọng nói vẫn rất ôn hòa.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...