Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Về đi .”
“Sau này cũng không cần lén gặp riêng cô nữa.”
“Trước đây là cô hành sự không thỏa đáng, khiến nàng phải chịu ấm ức, cũng là cô có lỗi với nàng.”
“Cô sẽ nhờ mẫu hậu lưu tâm một mối hôn sự tốt cho nàng.”
“Cũng sẽ nhờ hoàng tỷ Thái An Công chúa thêm trang cho nàng.”
Hắn dừng lại .
“Sau này mọi sự về nàng sẽ thuận lợi.”
“Điện hạ…”
Nước mắt Chân Vân Yểu lưng tròng.
Vẫn muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng thái độ của Lý Tiện còn kiên quyết hơn cả ta tưởng.
Hắn lớn tiếng gọi:
“Tri khách tăng!”
“Trường Thọ!”
“Đưa Chân Tam nương t.ử xuống lầu!”
Lúc này tri khách tăng và nội thị Trường Thọ mới dám bước vào .
Nửa mời nửa ép đưa Chân Vân Yểu rời đi .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tiếng bước chân dần biến mất dưới lầu.
Ta từ phía sau bình phong bước ra .
Sắc mặt không được dễ nhìn cho lắm.
Lý Tiện cẩn thận nhìn ta .
“Ta không biết nàng ấy sẽ tới.”
“ Nhưng nàng ấy vẫn xông vào được .”
“Ngươi nghĩ là vì sao ?”
Sắc mặt Lý Tiện hơi tái đi .
Còn có thể vì sao nữa?
Đương nhiên là vì tất cả người bên cạnh hắn đều cho rằng Chân Vân Yểu là người đặc biệt.
Nếu đổi thành người khác.
Bọn họ dám để nàng ta xông thẳng vào nơi Thái t.ử đang ở sao ?
“Sau này ta sẽ dặn Trường Thọ…”
“Đó là chuyện của ngươi.”
Ta ngắt lời hắn .
“Ngươi đi trước đi .”
“Ta đợi ngươi đi rồi sẽ đi sau .”
“Tránh người nhiều mắt tạp.”
Lý Tiện không động.
Hắn nhìn ta .
Trong đáy mắt chậm rãi hiện lên một tia hy vọng.
“Cửu nương.”
“Nàng đang không vui sao ?”
“Ta thật sự đã rất lâu không gặp Chân Tam nương rồi .”
“Ta đã nói rồi .”
“Đó là chuyện của ngươi.”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ta chỉ là nhớ tới vài chuyện ghê tởm.”
“Có chút buồn nôn.”
Lý Tiện còn muốn nói gì đó.
Nhưng ta đã không nhìn hắn nữa.
…
Chuyện ta tới chùa Tiến Phúc gặp Lý Tiện.
Ta không giấu Vệ Tễ.
Cho nên khi bước xuống từ Từ Thị các.
Nhìn thấy thiếu niên áo xanh đang khoanh tay đứng dưới gốc cây chờ ta .
Ta không hề bất ngờ.
Thấy ta không chút do dự đi thẳng về phía mình .
Khóe môi đang căng cứng của hắn mới hơi thả lỏng.
“Nói chuyện xong rồi ?”
“Ừ.”
Chuyện sẽ xảy ra trong chuyến tiễu phỉ lần này .
Ta đã nói hết cho hắn nghe .
Đương nhiên, lấy lý do là điềm báo trong mộng.
Vệ Tễ cực kỳ bất mãn với việc ta đi gặp riêng Lý Tiện.
Nhưng hắn cũng biết chuyện này hệ trọng.
Cho nên không ngăn cản.
“Thái t.ử đã có đối sách rồi .”
“ Nhưng đó là chuyện của hắn .”
“Lần này đi về phía đông, chàng cứ làm tốt việc của mình .”
“Đừng đến quá gần hắn .”
“Càng đừng để bản thân bị cuốn vào những cuộc tranh đấu trong hoàng thất.”
“Biết rồi .”
Hắn nhìn ta .
Vẻ mặt vẫn còn chút tủi thân .
Ta nghĩ ngợi một lát rồi dò hỏi:
“Chuyến này ít nhất cũng phải đi hai ba tháng.”
“Lâu như vậy …”
“Hay là ta thêu cho chàng một lá bùa bình an nhé?”
Vệ Tễ ngẩn người .
“… Bây giờ nàng còn biết thêu cả bùa bình an rồi sao ?”
“Ừ.”
“Ta học đấy.”
“Ta học
được
ở Tái Bắc.
”
Ta nói .
“Không phải trong một năm xa cách với hắn này .”
“Mà là kiếp trước .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-8.html.]
“Ở Tái Bắc.”
“Y phục rách rồi chỉ có thể tự mình vá lại .”
“Lại không có việc gì khác để g.i.ế.c thời gian.”
“Dần dần cũng luyện được chút nữ công kha khá.”
“Không cần.”
Vệ Tễ lại đáp.
Ta ngẩn người .
Hắn chắp tay sau lưng, hơi nghiêng người về phía ta .
Đánh giá ta một lúc.
Bỗng nhiên nở nụ cười ranh mãnh.
“Bùa bình an do Tạ Cửu nương làm …”
“Thật sự có thể mang theo sao ?”
“Không biết có phản tác dụng không nhỉ?”
Ta ngẩn ra .
Sau đó không nhịn được đ.ấ.m hắn một cái.
“Vệ Ngũ lang!”
Hai người đùa giỡn một hồi.
Hắn nhặt bông hoa lụa vừa rơi xuống đất.
Cẩn thận cài lại lên tóc ta .
“Ta biết nàng không thích làm nữ công.”
Hắn nói .
“Không cần thêu bùa bình an đâu .”
“Mua cho ta một chiếc kính hộ tâm là được .”
“Chỉ cần là nàng tặng.”
“Tự tay làm hay mua đều như nhau .”
“Ta đều thích.”
“… Được.”
Ta cố nén vị chua xót nơi đáy lòng.
“Ta sẽ mua cho chàng chiếc đắt nhất.”
“Còn phải thật nổi bật, thật khoa trương.”
“Ta sẽ cho người khắc bốn chữ ‘Tạ Cửu nương tặng’ lên đó.”
“Ngày nào cũng đeo trước mặt Thái t.ử mà lắc lư.”
“… Chàng thật không sợ điện hạ gây khó dễ cho mình sao ?”
“Thái t.ử vẫn có chút lòng dạ ấy .”
“Cũng phải .”
Danh tiếng của Lý Tiện quả thật rất tốt .
Cho nên kiếp trước hắn mới tự tin như vậy .
Ba ngày sau .
Ta lên thành lâu tiễn Vệ Tễ xuất chinh về phía đông.
Hắn nhất quyết bắt ta đeo kính hộ tâm* cho mình trước mặt mọi người .
(*)Kính hộ tâm là một miếng giáp kim loại tròn đeo trước n.g.ự.c, dùng để bảo vệ vị trí tim khi ra trận. Nó thường được gắn lên áo giáp, vừa có tác dụng phòng hộ vừa là vật trang sức thể hiện thân phận võ tướng.
Ta mở hộp ra , lấy chiếc kính hộ tâm hình tròn bên trong.
Khóe môi không khỏi giật giật.
Vệ Tễ thật sự cho người khắc bốn chữ:
“Tạ Cửu nương tặng.”
Hơn nữa còn khắc ngay mặt trước .
“Vệ Ngũ lang, chàng đúng là…”
Ta không nhịn được cảm thán.
“Nếu ta là thổ phỉ.”
“Người đầu tiên ta đ.á.n.h chính là chàng .”
Quá đáng đòn rồi .
Vệ Tễ hoàn toàn không cảm thấy vậy .
Hắn đeo kính hộ tâm lên người .
Sau đó xoay người nhảy lên ngựa.
Tinh thần phấn chấn thúc ngựa đến bên cạnh Lý Tiện.
Còn vỗ vỗ lên mặt kính.
“Điện hạ thấy kính hộ tâm của thần thế nào?”
“… Rất tốt .”
Lý Tiện thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía ta .
Liếc nhìn Vệ Tễ một cái.
Rồi quay đầu ngựa.
Đại quân cũng bắt đầu xuất phát theo sau hắn .
Ta cùng Thái An Công chúa đứng trên thành lâu.
Lặng lẽ nhìn đoàn người đi xa.
Ra khỏi thành.
Vệ Tễ quay đầu lại .
Dùng sức vẫy tay về phía ta .
Ta cũng giơ tay đáp lại .
Đi thêm vài dặm.
Lý Tiện cũng quay đầu.
Hắn cũng vẫy tay.
Nhưng lại nhanh ch.óng quay người đi .
Như thể không dám nhìn xem trên thành lâu có ai đang vẫy tay với hắn hay không .
…
Trong hai tháng đại quân tiến về phía Đông.
Ta nhận được rất nhiều thư.
Phần lớn đều là thư của Vệ Tễ.
Hắn gần như đi tới đâu cũng gửi thư cho ta .
Trong thư chủ yếu kể những điều mắt thấy tai nghe trên đường.
Thỉnh thoảng còn gửi kèm đặc sản địa phương.
Nhưng cuối mỗi bức thư.
Đều là cùng một câu.
【Ta nhớ nàng.】
【Nàng cũng nhớ ta một chút, được không ?】
Chaporia
Bình Luận (0)