TÁI ĐỘ/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trong lòng lập tức nảy sinh ý khác.

 

Ta không thể sinh con.

 

Nhưng Chân Vân Yểu thì có thể.

 

Lý Tiện không chịu nạp phi.

 

Nhưng Chân Vân Yểu thì sao ?

 

Lấy lý do một mình cô quạnh, cần người bầu bạn.

 

Thái hậu triệu Chân Vân Yểu vào cung ở lại .

 

Lại nhiều lần gọi Lý Tiện tới Hưng Khánh cung vấn an.

 

Lý Tiện quả thật đối với Chân Vân Yểu rộng lượng hơn người khác vài phần.

 

Nhất là khi nhìn thấy nàng tuổi còn trẻ đã góa chồng.

 

Lại không được nhà chồng coi trọng.

 

Bất đắc dĩ phải quay về Thượng Kinh, nương nhờ ở Ngọc Chân quán.

 

Bộ dáng chật vật ấy .

 

Không khỏi khiến hắn nhớ tới thiếu nữ nhút nhát từng nương nhờ Thôi thị năm xưa.

 

Cho dù biết rõ tâm tư của mẫu hậu.

 

Hắn vẫn không mở miệng cự tuyệt triệt để.

 

Bởi nếu không .

 

Điều chờ đợi Chân Vân Yểu chỉ còn là cuộc đời cô quạnh bên thanh đăng cổ Phật.

 

Đó là lòng thương hại của hắn .

 

Cũng là nguồn cơn đau khổ của ta .

 

Dưới sự sắp đặt của Thái hậu.

 

Chân Vân Yểu bắt đầu xuất hiện khắp nơi bên cạnh chúng ta .

 

Lúc ngắm hoa nàng có mặt.

 

Lúc chèo thuyền nàng có mặt.

 

Ngay cả khi ta ôm mèo cùng Lý Tiện chơi đùa.

 

Nàng cũng vừa khéo bưng điểm tâm xuất hiện.

 

Chân Vân Yểu không phải người xấu .

 

Nàng không tranh.

 

Không cướp.

 

Không phải loại người trước mặt Lý Tiện thì dịu dàng yếu đuối, sau lưng lại cay nghiệt độc ác.

 

Nàng chỉ bị Thái hậu và các triều thần đẩy đi từng bước.

 

Chỉ biết quỳ xuống cầu xin ta .

 

Cầu xin ta để nàng được sống.

 

Coi nàng như một cành hoa.

 

Một bức họa.

 

Ta thấy nàng đáng hận.

 

Mà cũng đáng thương.

 

Ngày ta c.h.ế.t.

 

Là sinh thần ba mươi tuổi của Lý Tiện.

 

Chúng ta lại cãi nhau .

 

Nguyên nhân chỉ vì ta và Thái An Trưởng Công chúa thuận miệng nhắc tới chuyện hôn sự của Vệ Tễ.

 

Khi ấy Vệ Tễ cũng đã ba mươi tuổi.

 

Vậy mà vẫn chưa thành thân .

 

Thái An Trưởng Công chúa nhìn ta rồi thở dài.

 

Mà Lý Tiện lúc ba mươi tuổi.

 

Sau khi Vệ Tễ dốc toàn lực giúp hắn trở lại Thượng Kinh, cũng đã biết chuyện chúng ta là thanh mai trúc mã.

 

Vì thế.

 

Hắn vô cùng thiếu phong độ của một bậc đế vương mà nói với ta :

 

“Hôn sự của Vệ khanh thế nào, e rằng vẫn chưa tới lượt Hoàng hậu nương nương phải bận tâm.”

 

“Hoàng hậu nên quan tâm tới nữ quyến thì hơn.”

 

Ta lập tức mỉa mai đáp lại :

 

“Nữ quyến?”

 

“Vậy ta gả Chân Tam nương đi thì thế nào?”

 

Lý Tiện nói :

 

“A Uynh, nàng hà tất phải làm khó nàng ấy .”

 

“Nàng ấy không muốn gả.”

 

“Với thân phận hiện giờ của nàng ấy , mẫu hậu nhìn chằm chằm, triều thần cũng nhìn chằm chằm.”

 

“Không ai dám cưới.”

 

“Cho dù miễn cưỡng gả đi , cũng chỉ là lỡ dở cả đời.”

 

Hắn nói đúng.

 

Nhưng ta không cam lòng!

 

Cuối cùng.

 

Chúng ta tan cuộc trong không vui.

 

 

Trở về điện Lập Chính ngồi một lúc.

 

Nghĩ hôm nay là sinh thần của hắn .

 

Cuối cùng ta vẫn quyết định đi dỗ dành hắn .

 

Ai ngờ vừa tới ngoài tẩm điện.

 

Lại nghe thấy giọng nói của Chân Vân Yểu vọng ra từ bên trong.

 

Lửa giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt.

 

Lập tức xoay người bỏ đi .

 

Nhưng mới đi được chưa đầy mấy chục bước.

 

Ngực bỗng đau nhói dữ dội.

 

Giữa tiếng khóc thét hoảng loạn của đám nha hoàn .

 

Ta phun ra một ngụm m.á.u.

 

Rồi ngã xuống.

 

Ta…

 

Ta bị tức c.h.ế.t sao ?

 

“Là trúng độc.”

 

Khi nhắc tới ba chữ này .

 

Trong mắt Lý Tiện đang ngẩng đầu nhìn ta hiện lên một tia lạnh lẽo.

 

Từ miệng hắn .

 

Ta biết được những chuyện xảy ra sau khi mình c.h.ế.t.

 

Hắn kể từ đêm đó.

 

Đêm ấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-10.html.]

 

Hắn và Chân Vân Yểu đều bị ép uống rượu có t.h.u.ố.c.

 

Nhưng cả hai vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

 

Loại t.h.u.ố.c ấy chỉ phóng đại d.ụ.c vọng của con người .

 

Chứ không có khả năng khống chế thần trí.

 

Lý Tiện lập tức muốn rời đi .

 

Chân Vân Yểu dùng chăn gấm quấn lấy thân thể.

 

Quỳ trên giường gọi hắn lại .

 

“Bệ hạ!”

 

“Đây không phải ý của thần nữ.”

 

“Thần nữ đều bị ép buộc!”

 

Nàng khóc đến mặt đầy nước mắt.

 

Trán chạm xuống đất.

 

“Thần nữ chỉ muốn sống sót.”

 

“Thần nữ không dám chống lại Thái hậu…”

 

“Bệ hạ.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Xin người cứu thần nữ.”

 

“Xin người thả thần nữ đi .”

 

“Thần nữ hiểu rồi .”

 

“Dù thế nào bệ hạ cũng không thể tiếp nhận thần nữ.”

 

“Xin bệ hạ đưa thần nữ ra khỏi cung.”

 

“Rời khỏi Thượng Kinh.”

 

“Đến một nơi không ai quen biết thần nữ…”

 

Hàng mày Lý Tiện dần giãn ra .

 

Đang định trả lời nàng.

 

Bên ngoài điện bỗng truyền tới tiếng kinh hô của cung nữ.

 

Ngay sau đó là giọng nói run rẩy của Trường Thọ.

 

“Bệ hạ…”

 

“Bệ hạ!”

 

“Hoàng hậu nương nương người …”

 

Lý Tiện lập tức lao ra ngoài.

 

Nhưng khi ấy .

 

Ta đã ngã xuống đất.

 

Không còn hơi thở.

 

“Là mẫu hậu.”

 

“Là Thái phó.”

 

“Là Thái sư…”

 

Khi đọc ra những cái tên ấy .

 

Giọng hắn không có quá nhiều d.a.o động.

 

“Thật ra bọn họ cũng biết .”

 

“Ta sẽ không vì một chén rượu có t.h.u.ố.c mà nạp Chân Vân Yểu.”

 

“Cho nên điều bọn họ thật sự muốn làm …là đầu độc nàng.”

 

“Loại độc ấy vốn sẽ không phát tác nhanh như vậy .”

 

“ Nhưng nàng nghe thấy giọng nói của Chân Vân Yểu trong tẩm điện của ta .”

 

“Nóng giận công tâm…”

 

Lý Tiện nhìn ta .

 

Lúc này ta mới phát hiện.

 

Sâu trong đáy mắt hắn như có lửa đang cháy.

 

Chỉ là bị một lớp băng mỏng đè xuống.

 

“Sau khi tra rõ.”

 

“Thái phó và Thái sư bị tru di tam tộc.”

 

“Mẫu hậu…”

 

“Bị giam lỏng trong Ngọc Chân quán.”

 

“Cả đời tu hành khổ hạnh.”

 

“Không được bước ra ngoài nửa bước.”

 

Hắn nhắm mắt lại .

 

Lúc mở mắt ra .

 

Vành mắt vẫn đỏ hoe.

 

“Cho nên, A Uynh.”

 

“Ta chưa từng làm chuyện gì có lỗi với nàng.”

 

“Những chuyện trước đây…”

 

“Ta cũng biết mình sai rồi .”

 

“Ta không nên do dự không quyết.”

 

“Cuối cùng lại khiến nàng đau lòng.”

 

“Nàng có thể…”

 

Hắn còn chưa nói hết.

 

Phía xa đã truyền tới tiếng Vệ Tễ hỏi đám nha hoàn ta đang ở đâu .

 

Lý Tiện lập tức đứng bật dậy khỏi mặt đất.

 

Dùng tay áo lau nước mắt.

 

Lại còn cố sức chớp mắt vài cái.

 

Sau đó hỏi ta :

 

“… Không nhìn ra là ta vừa khóc chứ?”

 

Ta: “…”

 

Ta cúi người đi vòng qua phía sau hòn giả sơn.

 

“Ta ở đây.”

 

Vệ Tễ sải bước đi tới.

 

“Ta không thấy nàng ở chỗ ngồi của Tạ phủ.”

 

“Hỏi mấy vị tiểu thư mới biết nàng ra ngoài tìm ta .”

 

“Cho nên ta cũng đi tìm nàng…”

 

Hắn liếc nhìn về phía hòn giả sơn.

 

“Sao vậy ?”

 

“Là Lý Tiện.”

 

Ta không giấu hắn .

 

“Đang phát điên.”

 

Vệ Tễ: “…”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...