TÁI ĐỘ/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Lý Tiện cũng đi ra từ phía sau hòn giả sơn.

 

Mắt hắn đã không còn đỏ nữa.

 

Dưới màn đêm che phủ.

 

Không nhìn ra điều gì bất thường.

 

“Vệ khanh.”

 

“Thái t.ử điện hạ.”

 

Vệ Tễ kéo ta ra phía sau mình .

 

Hành lễ một cái.

 

“Không biết điện hạ tìm vị hôn thê của thần có việc gì?”

 

“Ôn lại chuyện cũ.”

 

“Thần lại không biết điện hạ và Cửu nương còn có chuyện cũ để ôn.”

 

“Chuyện Vệ khanh không biết còn nhiều lắm.”

 

Hai người nhìn nhau .

 

Trong nhất thời.

 

Không ai nói thêm câu nào.

 

Cho tới khi đường muội cũng chạy ra tìm ta .

 

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

 

Nàng hít mạnh một hơi .

 

Liên tục nháy mắt với ta .

 

Trên mặt viết rõ mấy chữ:

 

“Đây là tình tiết gì trong thoại bản vậy ?”

 

Ta nhìn đường muội .

 

Rồi nhìn hai nha hoàn đứng sau lưng nàng.

 

Biết nếu còn không lên tiếng.

 

Tin đồn sẽ truyền khắp Thượng Kinh mất.

 

Bèn kéo nhẹ tay áo Vệ Tễ.

 

“Ngũ lang.”

 

“Chúng ta đi thôi.”

 

“Ta vẫn chưa ăn no.”

 

Vệ Tễ lập tức quay đầu lại .

 

Nắm lấy tay ta .

 

“Được.”

 

Chúng ta đã là vị hôn phu, vị hôn thê của nhau .

 

Nắm tay nhau cũng không tính là thất lễ.

 

Cho nên ta mặc hắn dắt tay mình .

 

Cùng đi về phía yến tiệc.

 

Ánh mắt Lý Tiện vẫn luôn dõi theo ta .

 

Nhưng ta không quay đầu lại .

 

 

Hôm sau ta dậy rất sớm.

 

Quả nhiên.

 

Vừa mở cổng phủ.

 

Lý Tiện đã tới.

 

“Lần sau ngươi có thể đến muộn hơn một chút được không ?”

 

Ta phàn nàn.

 

Rồi cho hắn vào cửa nhị môn.

 

Chúng ta ngồi nói chuyện trong một tòa lương đình ba mặt giáp nước.

 

“Cửu nương…”

 

Ta biết hắn muốn hỏi điều gì.

 

“Ta sẽ không gả cho ngươi nữa.”

 

Ta nói .

 

“Chúng ta đã thử rồi .”

 

“Cả hai đều không vui vẻ.”

 

“Thật ra ta biết , mấy năm ta làm Hoàng hậu.”

 

“Ngươi cũng rất khó xử.”

 

Thật ra không phải ta không biết nhẫn nhịn.

 

Không phải không biết tiến lùi, vòng vo.

 

Nhưng những người ấy …

 

Những thiếu nữ bị đầu độc.

 

Khương Quốc công phu nhân bị trượng phu và thiếp thất ép đến mức gần như muốn tìm c.h.ế.t.

 

Người thê t.ử tào khang bị Tân khoa Thám hoa sát hại rồi lại bò ra từ đống x.á.c c.h.ế.t…

 

Bọn họ chờ nổi sự vòng vo của ta sao ?

 

Công bằng đến muộn.

 

Vẫn còn là công bằng sao ?

 

Cả đời trước .

 

Ta cũng không tìm được đáp án cho câu hỏi ấy .

 

“Ta vốn không phải người thích hợp làm Hoàng hậu.”

 

“ Nhưng ngoài việc làm Hoàng đế, ngươi không còn lựa chọn nào khác.”

 

Thiên t.ử đã không còn người con trai nào thích hợp để kế vị.

 

Nếu Lý Tiện không đăng cơ.

 

Điều chờ đợi vương triều sẽ là cuộc tranh đoạt quyền lực khốc liệt nhất giữa hoàng thất.

 

Mà vị cựu Thái t.ử như hắn cũng không thể có kết cục tốt đẹp .

 

Chúng ta đều không còn con đường nào khác.

 

“Chỉ hai tháng nữa thôi.”

 

“Ta sẽ thành thân với Vệ Ngũ lang.”

 

Ta nhìn hắn rồi mỉm cười .

 

“Chàng ấy là một nam nhi tốt , ngươi biết mà.”

 

“Chúng ta sẽ trở về Lương Châu thành thân .”

 

“Sau đó sẽ không quay lại Thượng Kinh nữa.”

 

“Thật ra ta vẫn luôn rất nhớ nơi ấy .”

 

“Chúng ta sẽ giữ vững Lương Châu.”

 

“Còn ngươi làm tốt thiên t.ử của mình .”

 

“Nếu có thể…”

 

“Xin hãy giúp nữ t.ử trong thiên hạ tìm một lối ra .”

 

“Cuốn 《Tĩnh Nữ Huấn》 kia … thật sự không phải thứ dành cho con người đọc .”

 

Lý Tiện không nói gì.

 

Hắn chỉ nhìn ta .

 

Như muốn khắc ghi dáng vẻ của ta vào tận cốt tủy.

 

Rất lâu sau .

 

Hắn khẽ gật đầu.

 

“Được.”

 

Chỉ một chữ.

 

Nhưng ta hiểu.

 

Hắn không phải đang đáp lại lời từ chối của ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-do/chuong-11.html.]

 

Mà đang đáp lại sự gửi gắm của ta .

 

Giúp nữ t.ử trong thiên hạ tìm một lối ra .

 

Hắn sẽ làm được .

 

Thái t.ử Lý Tiện.

 

Tính tình nhân hậu.

 

Xưa nay vẫn mang tiếng tốt .

 

 

Ta và Vệ Tễ thành thân vào mùa thu.

 

Chúng ta ở Thượng Kinh bái biệt phụ mẫu.

 

Sau đó hắn đón ta lên xe hoa.

 

Đoàn người rầm rộ lên đường tới Lương Châu.

 

Vừa ra khỏi địa giới Thượng Kinh.

 

Ta đã thay bộ giá y.

 

Đổi sang mặc Hồ phục tay hẹp.

 

Dọc đường.

 

Chúng ta ngắm cảnh du sơn ngoạn thủy.

 

Câu Vệ Tễ nói nhiều nhất chính là:

 

“Cửu nương, nàng lại cười rồi .”

 

Đúng vậy .

 

Sau khi rời khỏi Thượng Kinh.

 

Ta cảm thấy như có một chiếc gông vô hình được tháo khỏi người .

 

Kiếp trước như một giấc mộng.

 

Dần dần.

 

Thật sự trở thành một giấc mộng.

 

Mơ hồ đến mức không còn rõ ràng nữa.

 

Năm thứ hai sau khi thành thân .

 

Thiên t.ử băng hà.

 

Sớm hơn kiếp trước hai năm.

 

Nghe nói có liên quan tới Duyện Vương.

 

Nhưng đó chỉ là lời đồn.

 

Chúng ta đã rời xa trung tâm quyền lực từ lâu.

 

Tin tức truyền tới Lương Châu cũng chẳng biết đã bị thêm thắt thành mấy phiên bản.

 

Sau quốc tang.

 

Thái t.ử Lý Tiện đăng cơ.

 

Trở thành tân đế.

 

Việc đầu tiên sau khi lên triều của tân đế.

 

Chính là phế bỏ 《Tĩnh Nữ Huấn》.

 

Hắn hạ lệnh in ấn và phổ biến rộng rãi 《Nữ Ngôn》.

 

Triều dã chấn động.

 

Lão Thái phó liên tục chất vấn.

 

Loại tư tưởng kinh thế hãi tục như vậy rốt cuộc là do ai viết ?

 

Tân đế đáp:

 

“Tiên nữ trong mộng truyền dạy.”

 

Lời giải thích vô lý đến thế.

 

Vậy mà lão Thái phó lại chấp nhận.

 

Ta lật xem quyển 《Nữ Ngôn》 mà đám nha hoàn đang tranh nhau truyền tay đọc .

 

Không nhịn được cảm thán:

 

“Đáng sợ như vậy sao ?”

 

“Đây chính là sức mạnh của nam nhân à ?”

 

Ba năm sau đó.

 

Tân đế liên tiếp ban bố nhiều chính lệnh.

 

Thiên hạ ngày càng thái bình.

 

Lại thi hành nhiều ân chính.

 

Đặc biệt ưu ái nữ t.ử.

 

Mở rộng nữ học.

 

Lệnh cho Thái An Trưởng Công chúa thành lập công phường dành cho nữ t.ử.

 

 

Năm Vĩnh Thái thứ tư.

 

Thiên hạ thái bình, biển yên gió lặng.

 

Thiên t.ử băng hà vì bệnh.

 

Ngôi vị được truyền lại cho bào đệ là Tĩnh Vương.

 

Cả nước đau buồn.

 

Đã nói rồi .

 

Lương Châu là nơi khá xa xôi lạc hậu.

 

Khi tin Lý Tiện qua đời truyền tới đây.

 

Đến đầu thất của hắn cũng đã qua từ lâu.

 

Nhưng ta vẫn trầm lặng suốt mấy ngày.

 

Vệ Tễ liền dẫn ta ra khỏi thành giải khuây.

 

Chúng ta chơi đùa hai ngày ở nơi người Hồ và người Hán cùng sinh sống.

 

Đến khi tâm trạng ta khá hơn.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Mới cưỡi ngựa quay về thành Cô Tang.

 

Vừa vào phủ.

 

Quản gia đã tới bẩm báo:

 

“Có khách tới.”

 

“Khách từ đâu ?”

 

“Là cố nhân từ Thượng Kinh.”

 

Thượng Kinh?

 

Nơi đó có quá nhiều cố nhân.

 

Là Thái An Trưởng Công chúa?

 

Hay đường muội ?

 

Hoặc một vị khuê mật nào đó của ta ?

 

Không ngờ khi bước vào phòng.

 

Lại thấy một người đang đứng quay lưng về phía chúng ta .

 

Vệ Tễ lập tức siết c.h.ặ.t t.a.y ta .

 

Người kia quay người lại .

 

Nhìn bàn tay đang đan c.h.ặ.t của chúng ta .

 

Rồi mỉm cười .

 

Nói với Vệ Tễ:

 

“Không cần lo lắng.”

 

“Ta không tới để chia rẽ gia đình này .”

 

Hắn nhìn ta .

 

Nở nụ cười sáng sủa.

 

“Ta tới để gia nhập gia đình này .”

 

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...