Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lục Thanh Uyển thấy cảnh tượng đó, phút chốc hoảng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u.

 

"Lục Vân Nương, ngươi đừng làm ta sợ, ngươi mau dậy đi !"

 

Tỷ ấy dùng sức đẩy mạnh ta một cái, thấy ta chẳng hề có phản ứng gì, liền bắt đầu luống cuống.

 

Tỷ ấy theo bản năng ngó nghiêng xung quanh, phát hiện không có ai, liền hoảng loạn bỏ chạy mất hút.

 

Lúc này , Bùi Như Tuyên vừa bàn xong công việc, phát hiện ta không thấy đâu nên đã ra ngoài tìm kiếm.

 

Vừa hay chàng bắt gặp tỷ tỷ với vẻ mặt hoảng loạn, thất thần từ phía sau hậu hoa viên chạy ra .

 

Trái tim chàng bỗng chốc thắt lại , một dự cảm chẳng lành ập đến tức thì.

 

Chàng vội vàng chạy về phía hậu hoa viên, vừa liếc mắt đã trông thấy ta đang nằm giữa vũng m.á.u.

 

"Vân Nương, Lục Vân Nương!"

 

Chàng lao tới, một tay ôm lấy ngang lưng ta bế bổng lên, vừa chạy vừa hét lớn: "Người đâu , gọi thái y mau!"

 

Rất nhanh, tin tức ta gặp chuyện đã truyền tới tận yến tiệc trong cung.

 

Mọi người thi nhau chạy đến xem, cả Thái hậu và Tiêu Cảnh Thần cũng tới nơi.

 

Khi thái y đến, Bùi Như Tuyên vẫn ôm c.h.ặ.t lấy ta , nhất quyết không chịu buông tay.

 

Mãi đến khi Tiêu Cảnh Thần phải ra lệnh, chàng mới miễn cưỡng nới lỏng vòng tay.

 

Sau khi thái y bắt mạch và chẩn trị, cơ thể ta vốn không có vấn đề gì đáng ngại, chỉ có điều...

 

"Chỉ có điều gì?"

 

Bùi Như Tuyên chưa đợi thái y nói hết câu đã lao tới, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo ông ta .

 

"Cửu thiên tuế tha mạng, phu... phu nhân bị va đập vào trán, sau khi tỉnh lại có thể sẽ..."

 

"Sẽ thế nào?"

 

Chàng gằn giọng truy hỏi.

 

"Sẽ có biểu hiện choáng váng, buồn nôn, nôn mửa, thậm chí là... mất trí nhớ..."

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Thái y càng nói , sắc mặt Bùi Như Tuyên càng trở nên khó coi.

 

"Cửu thiên tuế bớt giận, đây chỉ là khả năng thôi, có lẽ..."

 

Bùi Như Tuyên mất kiên nhẫn ngắt lời ông ta :

 

"Ta nói cho các người biết , nếu phu nhân của ta có bất kỳ sơ suất gì, ta sẽ bắt cả Thái y viện các người chôn cùng..."

 

Khụ khụ khụ.

 

Bùi Như Tuyên vừa dứt lời đe dọa thì ta đã tỉnh lại .

 

Vừa mở mắt, ta đã chạm ngay vào ánh nhìn đầy quan tâm của chàng .

 

Chàng vội vã cất tiếng hỏi:

 

"Vân... Thanh Uyển, nàng không sao chứ? Có chỗ nào thấy không khỏe không ?"

 

Không khỏe sao ?

 

Ta lắc lắc đầu, lên tiếng đầy yếu ớt:

 

"Thiếp cảm thấy không sao ạ, chỉ là đầu hơi đau, hơn nữa..."

 

Những lời còn lại ta không thốt thành lời, bởi chính bản thân cũng không chắc liệu mình có còn ngốc nghếch như trước hay không .

 

Ta chỉ cảm thấy trong đầu dường như có thứ gì đó đã thay đổi.

 

Bùi Như Tuyên nghe ta nói không sao , sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

 

Nhưng vì ta đã bình an vô sự, giờ cũng là lúc chàng bắt đầu tính sổ nợ cũ.

 

18

 

Yến tiệc buộc phải gián đoạn, tất cả mọi người đều bị giữ lại trong cung, bao gồm cả mẫu thân và tỷ tỷ.

 

Bùi Như Tuyên không hề hỏi ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Chàng từng bước, từng bước áp sát tỷ tỷ, vung tay giáng cho nàng ta một cái tát trời giáng.

 

"Ngươi!"

 

Tỷ tỷ bị đ.á.n.h đến mức choáng váng, trong khoảnh khắc đứng chôn chân tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cuu-thien-tue-khong-con-gia-vo-nua/9.html.]

 

Mẫu thân thấy vậy , vội vàng lao ra chắn trước người tỷ tỷ, lớn tiếng chất vấn:

 

"Bùi Như Tuyên, ngươi điên rồi sao ! Ngươi.

.. ngươi tại sao lại đ.á.n.h người ?"

 

Bùi Như Tuyên nghe vậy , đột nhiên cười lạnh một tiếng.

 

"Tại sao đ.á.n.h người ư? Đương nhiên phải hỏi đứa con gái cưng của bà rồi . Nói, vừa rồi ngươi đã làm những gì với phu nhân của ta ?"

 

Lời này vừa thốt ra , ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tỷ tỷ.

 

Bùi Như Tuyên trừng trừng nhìn tỷ tỷ, tựa như một con dã thú hung dữ, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng nàng ta vào bụng.

 

Tỷ tỷ vừa định mở miệng giảo biện, liền bị ánh mắt hung thần ác sát của Bùi Như Tuyên cảnh cáo.

 

Nàng ta biết bản thân đã không còn đường thoát.

 

"Bộp."

 

Nàng ta sợ đến mức quỳ sụp xuống đất, trán đập mạnh xuống nền đá lát.

 

"Cửu thiên tuế tha mạng, ta ... ta thực sự không cố ý, ta với nó chỉ là đùa giỡn mà thôi, ai ngờ ta chỉ đẩy nhẹ một cái là nó đã ngã xuống rồi ."

 

"Vân... Thanh Uyển, muội mau giúp tỷ giải thích với Cửu thiên tuế đi , chúng ta là chị em ruột thịt, sao tỷ có thể hại muội được chứ?"

 

Tỷ tỷ sợ rồi , nàng ta nhìn ta với vẻ mặt đầy khẩn thiết, cầu xin sự giúp đỡ.

 

Nàng ta tưởng rằng ta vẫn là đứa ngốc nghếch trước kia , mặc cho nàng ta ức h.i.ế.p.

 

Nào ngờ cú ngã vừa rồi đã khiến khối m.á.u bầm trong đầu ta bao năm qua tan biến.

 

Giúp nàng ta ư?

 

Nàng ta nằm mơ giữa ban ngày đi !

 

Ta không nhịn được mà cười lạnh một tiếng.

 

"Phu quân, chàng đoán không sai đâu , vừa rồi chính là nàng ta đẩy thiếp ngã."

 

"Không chỉ có vậy , nàng ta còn ghen tuông vô cớ, vu khống thiếp quyến rũ đương kim Thánh thượng, lại còn tự cao tự đại nói rằng các tiểu thư thế gia hôm nay không ai bằng nàng ta , cái ngôi vị Quý phi này nhất định phải là của nàng ta ..."

 

Lời này vừa dứt, cả đại điện lập tức bùng nổ.

 

Mọi người thi nhau bàn tán xôn xao.

 

"Cái gì! Lục Vân Nương này thật thú vị thật đấy, nàng ta tưởng mình là ai chứ?"

 

"Còn nói không ai bằng nàng ta , ngôi vị Quý phi nhất định phải là của nàng ta , nàng ta đang nằm mơ giữa ban ngày à , phi!"

 

"Quả nhiên là con bé nhà quê chưa từng biết sự đời, so với Lục Thanh Uyển thì đúng là kém xa một trời một vực."

 

Tỷ tỷ thấy mọi người đều đang cười nhạo mình , bắt đầu hoảng loạn.

 

Nàng ta nhìn ta đầy oán độc: "Hồ ngôn loạn ngữ, tất cả đều là nó nói bậy!"

 

"Các người đừng nghe nó, những lời này ta hoàn toàn chưa từng nói , Lục Thanh Uyển (Vân Nương), ngươi chán sống rồi phải không ?"

 

"Rầm."

 

Nàng ta vừa định đứng dậy áp sát về phía ta , liền bị Bùi Như Tuyên một cước đá văng xuống đất.

 

Nàng ta như một con ch.ó nhà có tang, bò rạp trên mặt đất.

 

Cuối cùng, nàng ta bị cấm vệ quân kéo đi , tống giam vào đại lao.

 

Mẫu thân nắm lấy tay ta , muốn cầu xin cho tỷ tỷ.

 

"Vân... Thanh Uyển, Vân Nương nó từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài, không hiểu quy tắc, coi như mẹ cầu xin con, có thể tha thứ cho nó lần này không ?"

 

Ta dựa vào cái gì mà phải tha thứ cho nàng ta ?

 

Ta lạnh lùng rút bàn tay đang bị mẫu thân nắm lấy ra .

 

"Mẹ, vương t.ử phạm pháp cũng tội như thứ dân, huống hồ tỷ ấy thực sự đã làm sai. Xin lỗi , lần này con không có ý định tha thứ cho tỷ ấy ."

 

"Ngươi!"

 

Trước mặt bao nhiêu người , mẫu thân không dám trách mắng ta , nhưng ta nhìn thấy rõ sự oán độc trong ánh mắt bà.

 

Ánh mắt ấy tựa như đang nhìn kẻ thù, dường như đang nói : 【Lục Vân Nương, ngươi điên rồi .】

 

Không, ta không điên.

 

Giờ phút này , ta tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào hết.

 

Buổi tiệc thưởng hoa vốn đang vui vẻ cứ thế mà hỏng bét.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...