Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19
Sau khi trở về phủ, Bùi Như Tuyên vì không yên tâm về ta nên đã mời thêm mấy vị đại phu nữa đến chẩn trị.
Sau khi nhận được câu trả lời giống hệt với thái y lúc trước , chàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn chàng tất bật lo lắng cho ta , ta không đành lòng lừa dối chàng nữa.
"Bùi Như Tuyên, thực ra đầu óc ta đã không sao rồi , chỉ là ta có một chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với chàng ."
"Chàng có biết không , ta từ khi sinh ra đã không khóc cũng chẳng quậy phá, cha nương từng mời đại phu về khám, đại phu nói trong não ta có một khối m.á.u bầm lớn, rất khó tan, sợ rằng cả đời này phải sống trong cảnh ngốc nghếch, nên họ mới đối xử với ta như vậy ."
"Thế nhưng hôm nay, khối m.á.u bầm trong đầu ta dường như đã tan ra rồi . Ta đột nhiên cảm thấy bản thân mình như biến thành một người khác vậy ."
"Chàng nói xem, liệu đây có phải là cái gọi là trong cái rủi có cái may không ? Có phải ta còn nên cảm ơn vì Lục Thanh Uyển đã đẩy ta cú ngã đó không ?"
Nghe thấy câu đùa giỡn cuối cùng ấy , tim Bùi Như Tuyên đau nhói như bị kim châm.
Chàng hít sâu một hơi , ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.
"Vân Nương, những ngày tháng khổ cực đó đã qua rồi . Sau này , bất kể nàng là một người bình thường hay là kẻ ngốc nghếch, ta vẫn sẽ luôn bảo vệ nàng."
Ta nhìn trân trân vào chàng , vành mắt trong phút chốc đỏ hoe.
Bùi Như Tuyên đưa tay ra , nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt cho ta .
Chàng trầm ngâm một lúc, vẻ mặt như đã hạ quyết tâm điều gì đó rất lớn lao.
"Lục Vân Nương, thực ra ta cũng có một chuyện muốn thú nhận với nàng."
Hả?
Ta ngước mắt nhìn chàng , ánh mắt đầy sự nghi hoặc.
"Thực ra ta không phải là Bùi Như Tuyên thật sự, Bùi Như Tuyên thật đã c.h.ế.t từ lâu rồi , còn ta ... ta chỉ là em trai của huynh ấy , Bùi Như An."
"Năm đó, trong quá trình vây bắt Bát hoàng t.ử, huynh ấy bị gian thần hạ độc vào trong đồ ăn, chẳng bao lâu sau thì trúng độc mà c.h.ế.t."
Bùi Như Tuyên đã c.h.ế.t rồi ?
Ta nhìn chàng đầy khó tin, lắp bắp hỏi: "Vậy sau đó thì sao ..."
Chàng tiếp tục bình tĩnh kể lại :
"Trước khi lâm chung, huynh ấy dặn dò ta rằng Hoàng thượng có ân với huynh ấy , không , phải nói là có ơn cứu mạng với cả gia đình chúng ta . Nếu không có ngài ấy , chúng ta sớm đã c.h.ế.t đói ngoài đường rồi ."
"Một khi bè lũ của Bát hoàng t.ử biết huynh ấy sắp c.h.ế.t vì trúng độc, chúng nhất định sẽ vùng lên phản công, vì thế huynh ấy không thể c.h.ế.t."
"Vậy nên, ta đã cứ thế giả dạng làm anh trai mình suốt bao nhiêu năm nay. Giờ đây cơ nghiệp của Hoàng thượng đã vững chắc, cũng là lúc ta nên rời đi rồi ."
"Vân Nương, ta dự định sẽ từ quan Cửu thiên tuế, nàng có nguyện ý cùng ta quy ẩn chốn điền viên không ?"
Quy ẩn chốn điền viên ư?
Ta đương nhiên là cầu còn không được .
Nghe vậy , ta trịnh trọng gật đầu.
Thực ra chàng là ai cũng không quan trọng.
Quan trọng là chàng là người đối xử với ta tốt nhất trên thế gian này , là người sẽ cùng ta gắn bó suốt phần đời còn lại .
Đêm đó, hai chúng ta thực sự đã chạm đến sự thấu hiểu từ tận đáy lòng.
20
Bùi Như An quả nhiên nói là làm .
Ngày hôm sau , chàng vào cung từ quan với Tiêu Cảnh Thần.
Thực ra bao năm qua, Tiêu Cảnh Thần đã sớm nhận ra thân phận thật sự của Bùi Như An.
Chỉ là ngài ấy không muốn vạch trần mà thôi.
Tiêu Cảnh Thần hết lòng níu kéo, khuyên chàng dù không làm Cửu thiên tuế nữa cũng được , cứ ở lại triều đình.
Thế nhưng Bùi Như An đã quyết tâm, chàng không muốn tiếp tục sống những ngày tháng đấu đá, lọc lừa này nữa.
Tiêu Cảnh Thần
không
còn cách nào khác, đành
phải
đồng ý.
Ở một diễn biến khác, trước khi bị đày ra biên cương, tỷ tỷ bất ngờ đưa ra yêu cầu muốn gặp ta một lần .
Ta đã đồng ý.
Bởi vì ta không chắc liệu nàng ta lại đang muốn giở trò quỷ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuu-thien-tue-khong-con-gia-vo-nua/10-het.html.]
Thế là, ta tìm đến nhà lao để gặp tỷ ấy .
Ngay khi cửa lao vừa mở, nàng ta liền lao về phía ta , gào khóc t.h.ả.m thiết:
"Lục Vân Nương, cuối cùng ngươi cũng chịu đến gặp ta rồi , sao , sợ rồi đúng không ? Sợ ta sẽ nói hết chuyện ngươi gả thay cho Hoàng thượng biết sao ?"
"Ha ha ha ha, giờ đây ta chẳng còn gì cả, kẻ đi chân đất thì chẳng sợ kẻ mang giày."
Nàng ta cứ ngỡ ta đến gặp vì sợ hãi, nhưng thực tế giờ đây, nàng ta đối với ta chẳng còn mảy may chút uy h.i.ế.p nào.
Lục Thanh Uyển đôi lúc thật sự ngu xuẩn đến đáng thương.
Ta không kìm được khẽ cười một tiếng.
"Tỷ tỷ, ta có gì phải sợ chứ? Tỷ quên phu quân của ta làm nghề gì rồi sao ? Tỷ có tin ta có thể khiến tỷ từ nay về sau không thốt ra được lấy một chữ không ?"
"Hơn nữa, chuyện gả thay này từ đầu đến cuối chỉ có mình ta là người vô tội, còn tỷ và cha nương mới là kẻ chủ mưu. Tỷ nghĩ Hoàng thượng sẽ bỏ qua cho các người sao ?"
"Ngươi... Lục Vân Nương!"
Nàng ta hận thù trừng mắt nhìn ta .
"Không đúng, sao ngươi lại đột nhiên trở nên thông minh thế này ?"
Nàng ta cuối cùng cũng phản ứng lại rồi , xem ra cũng không đến mức quá ngu đần.
Ta lạnh lùng nhếch môi cười với nàng ta :
"Nói đi cũng phải nói lại , công lao này phải quy cho tỷ đấy. Nếu không nhờ cú đẩy hôm đó của tỷ, khối m.á.u bầm trong đầu ta cũng chẳng tan được , ta cũng chẳng thể trở lại bình thường."
Sau này đại phu có giải thích với ta , cặp song sinh khi còn trong bụng mẹ thường có sự bài xích lẫn nhau .
Đứa mạnh hơn sẽ lấn át đứa yếu hơn.
Vì vậy , sau khi chào đời, đứa yếu hơn ít nhiều sẽ gặp phải chút khiếm khuyết.
Sự ngốc nghếch của ta cũng từ đó mà ra .
Rõ ràng ta mới là đứa chịu nhiều ấm ức, thế mà trong mắt cha nương chỉ luôn có mỗi tỷ tỷ.
Nuông chiều con gái thành thói hư tật xấu , giờ đây cuối cùng nàng ta cũng phải chịu báo ứng rồi .
22
Ngày rời khỏi kinh thành, ta cùng Bùi Như An đến bái tế anh trai của chàng .
Trên đường trở về, thật không ngờ lại đụng mặt cha nương đang đi tiễn tỷ tỷ.
Nghe tin Hoàng thượng đã tước bỏ chức tể tướng của cha, từ nay về sau họ chỉ còn là một đôi thường dân áo vải.
Cả hai người trông già đi trông thấy.
Cha vẫn cố gượng cười với ta .
Còn mẹ thì trừng mắt nhìn ta đầy ác ý, lớn tiếng chất vấn:
"Lục Vân Nương, tất cả là tại ngươi, nếu không phải tại ngươi thì Thanh Uyển sao có thể bị đày ra biên cương?"
"Nó từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phải chịu loại uất ức này , sau này đến nơi đó rồi , thì phải sống sao đây?"
Mẹ lao tới định đ.á.n.h ta , nhưng đã bị Bùi Như An chặn lại .
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Dừng tay! Ta xem kẻ nào dám động vào phu nhân của ta ."
Mẹ tức đến mức toàn thân run rẩy, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
"Lục Vân Nương, đồ vô ơn bạc nghĩa, từ nay về sau ta không có đứa con gái như ngươi nữa, mẹ con ta ân đoạn nghĩa tuyệt."
"Được thôi."
Ta đáp ứng ngay lập tức.
Nói xong, nước mắt ta cứ thế tuôn rơi theo khóe mắt.
Không biết từ lúc nào, Bùi Như An đã choàng tay qua vai ta .
"Không sao cả, Vân Nương, nàng vẫn còn có ta , ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ rời bỏ nàng."
"Phu nhân, trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta nên khởi hành thôi."
Ta lau khô nước mắt, mỉm cười nhẹ nhàng với chàng .
"Được thôi! Chúng ta về nhà nào."
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)