Ta khắc chec ba đời phu quân, còn bản thân thì sống thọ đến năm tám mươi bảy tuổi mới nhắm mắt xuôi tay.
Vừa xuống đến âm ty, vị phu quân thứ ba là Thẩm Phỉ Nhiên đã đích thân đến đón ta .
Ta cứ ngỡ chàng vẫn còn nặng tình xưa nghĩa cũ. Nào ngờ vừa nhìn thấy ta , chàng đã mở miệng oán trách:
"Đều tại Diêm Vương cứ bắt ta phải đợi vị chính thê là nàng, bằng không ta đã cùng Ôn Ninh qua cầu Nại Hà từ lâu rồi !"
Ôn Ninh là nghĩa muội khi còn sống của Thẩm Phỉ Nhiên, kiếp trước hai người họ vì ta mà lỡ dở duyên tình.
Trong lòng ta chợt dâng lên niềm áy náy khôn nguôi, liền gật đầu đồng ý sẽ tác hợp cho đoạn phu thê duyên phận của họ ở kiếp sau .
Gần đến giờ đầu thai, có hai vị đồng liêu dưới âm gian của Thẩm Phỉ Nhiên đến chúc mừng.
Y đứng ngoài viện gọi ta ra chào khách:
"Hai vị quỷ huynh này xuống đây trước cả ta , cũng đều đang khổ sở chờ đợi chính thê của mình ..."
Ta nhẹ nhàng, thướt tha bước ra khỏi phòng để nghênh đón.
Thế nhưng, vừa nhìn ra cổng viện, ta liền c.h.ế.t trân tại chỗ khi thấy hai vị phu quân tiền nhiệm của mình đang đứng lù lù ở đó.
Cả hai người họ cũng đang ngơ ngác nhìn ta trân trân, mắt không thèm chớp lấy một cái, rồi giây tiếp theo đồng thanh hét lên:
"Nương t.ử, nàng cuối cùng cũng đến rồi !"
Không gian trong sân bỗng chốc im phăng phắc.
Thẩm Phỉ Nhiên "xoạch" một tiếng gập quạt giấy lại , thô bạo chen vào giữa ba người chúng ta , cười lạnh hỏi:
"Chu Lương Ngọc, không phải nàng nói nàng gả cho ta là lần đầu tiên sao ?"
01
Ta vừa đặt chân vào âm ty đã chạm mặt ngay một bóng quỷ quen thuộc.
Bên bờ sông Vong Xuyên, Thẩm Phỉ Nhiên vận một nam y trắng muốt, tay che chiếc ô giấy dầu, dáng người thanh mảnh như nhành trúc.
Năm ba mươi mốt tuổi, chàng mắc bệnh lao phổi rồi qua đời.
Giờ đây, khi đã rũ bỏ được vẻ bệnh tật ốm yếu, gương mặt chàng trở nên khôi ngô, thanh tú, khiến đám nữ quỷ đi qua đi lại không kìm được mà cứ liếc nhìn trộm.
Ta sống thọ hơn chàng tận năm mươi sáu năm, vốn nghĩ chàng đã sớm bỏ lại ta để đi đầu t.h.a.i từ kiếp nào rồi .
Không ngờ chàng vẫn còn nhớ đến tình nghĩa phu thê.
Lòng ta thầm nhẹ nhõm, giơ tay lên gọi lớn:
"Phu quân!"
Thẩm Phỉ Nhiên ngẩn người , ánh mắt đóng đinh trên gương mặt ta .
Ta hơi nghi ngờ đưa tay sờ lên mặt mình , da dẻ vẫn mịn màng.
Vừa rồi ta đã lén nhét chiếc vòng ngọc tùy táng của mình cho Bạch Vô Thường, nên mới khôi phục lại dung mạo thời hoa niên.
Ta cứ ngỡ xa cách nhiều năm nên chàng không nhận ra gương mặt này , đang định bước lại gần hơn chút nữa.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Thế nhưng, Thẩm Phỉ Nhiên đã nhíu c.h.ặ.t mày, lạnh giọng cắt ngang:
"Chu Lương Ngọc, sao bây giờ nàng mới c.h.ế.t?"
Bước chân ta khựng lại .
Y nhìn chằm chằm vào ta , sắc mặt sa sầm:
"Nếu không phải Diêm Vương cứ nhất quyết bắt ta phải đợi chính thê quy vị, thì ta đã cùng Ôn Ninh qua cầu Nại Hà từ lâu rồi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/khac-chec-ba-doi-phu-quan-ta-bi-bao-vay-duoi-dia-phu/chuong-1.html.]
Ôn Ninh mà chàng nhắc tới chính là cô nghĩa muội ở quê nhà.
Năm đó hai người họ suýt chút nữa đã thành hôn, ngày c.h.ế.t cũng chỉ lệch nhau có hai hôm.
Những ai biết chuyện cũ này đều thở dài cảm thán một câu "tình sâu mệnh mỏng".
Trong lòng ta đã tỏ tường, thời thế thay đổi, hai người họ có lẽ đã sớm nối lại tiền duyên ở dưới địa phủ này rồi .
Nhưng vì vướng phải quy củ nghiêm ngặt của địa phủ, ngày nào ta chưa c.h.ế.t thì danh phận của họ vẫn không danh chính ngôn thuận.
Nghĩ đến đây, cái gì mà tình nghĩa phu thê chứ, chẳng qua là do ta tự đa tình mà thôi.
Nén lại nỗi chua xót trong lòng, ta nói giọng hờn dỗi:
"Ta đến quả thực có hơi muộn. Nhưng dẫu sao cũng từng là phu thê một ngày, chàng cần ta phối hợp điều gì cứ việc nói , ta tuyệt đối không thoái thác."
Sắc mặt Thẩm Phỉ Nhiên dịu đi đôi chút, chàng ngắt lời ta :
"Theo ta về phủ trước đã ."
Nói xong, chàng liền xoay người bước đi trước . Cơn mưa bụi lất phất rơi trên má làm ta chợt nhận ra nãy giờ chàng vẫn luôn che ô cho mình .
Thấy ta còn đứng ngốc ra đó, chàng quay đầu lại , mất kiên nhẫn thúc giục:
"Đứng đần ra đó làm gì, mau lại đây."
Ta rảo bước đuổi theo, hai người cùng nép dưới một tán ô.
Bất chợt nhớ lại thuở chàng còn sống, chúng ta vẫn thường cùng nhau ngắm mưa dạo phố như thế này .
Sau đó âm dương cách biệt, ta cũng từng mường tượng ra cảnh tượng ngày chúng ta gặp lại nhau sẽ như thế nào.
Thật không ngờ, chàng đã sớm hẹn ước cùng một nữ t.ử khác để dắt tay nhau đi đầu thai.
02
Đi theo Thẩm Phỉ Nhiên một mạch về đến dinh cơ chàng tự sắm sửa dưới âm gian.
Rèm châu khẽ động, từ trong nội thất một nữ t.ử bước ra .
Ôn Ninh mặc một bộ váy áo màu trắng trăng, bên tóc mai chỉ cài độc một chiếc trâm ngọc lan trắng.
Vừa nhìn thấy ta , nàng ta thoáng ngẩn ra , nhưng ngay sau đó liền cúi đầu khép nép, dịu dàng hành lễ với ta :
"Tỷ tỷ cuối cùng cũng xuống rồi ."
"Muội cứ ngỡ, tỷ tỷ chắc phải sống thêm mười mấy năm nữa cơ."
Ta cảm thấy không tự nhiên chút nào, bèn đáp lời lấy lệ:
"Làm phiền hai người phải mong nhớ."
Ôn Ninh cũng chẳng bận tâm đến thái độ hời hợt của ta , vẫn cười nói :
"Cũng may là viện phía Tây đã được dọn dẹp tươm tất rồi . Đồ đạc bày biện bên trong đều là đồ mới, nếu tỷ tỷ có chỗ nào không thích thì có thể đổi với viện phía Đông của muội ."
Ở dương gian, viện phía Tây thường là nơi để cho khách khứa ở.
Nhưng tình cảnh của ta bây giờ quả thực vô cùng gượng gạo.
Thẩm Phỉ Nhiên lúc này đã thay xong ngoại bào, vừa vặn nghe thấy câu nói ấy , chàng liền cau mày:
"A Ninh đã đến đây trước vài năm, ở chỗ này quen rồi , không cần phải dọn đi đâu cả. Viện phía Tây thanh tịnh, hợp với tâm ý của nàng hơn."
Y vừa nói vừa nhét một tờ văn điệp vào tay ta :
"Cái này nàng cất cho kỹ, ta đã làm xong hộ tịch cho nàng rồi ."
Chaporia
Bình Luận (0)