Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta thu tờ văn điệp vào trong tay áo, mỉm cười :
"Như vậy cũng tốt . Hai người cứ sinh hoạt như cũ đi , không cần phải kiêng dè ta ."
Ôn Ninh nhìn ta , trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Ngược lại , sắc mặt Thẩm Phỉ Nhiên bỗng chốc sa sầm xuống, chàng phất mạnh ống tay áo rồi lẳng lặng bay ra khỏi phủ mà không thèm nói thêm lời nào.
Cái tên này khi còn sống tính tình đâu có thất thường như vậy , sao thành quỷ rồi lại trở nên nắng mưa thất thường thế không biết .
03
Nghĩ lại cuộc đời mình , chỉ riêng cái danh phận "chính thê" này , tính đi tính lại ta đã nhận tới ba lần .
Lần đầu tiên là gả cho Tân khoa Trạng nguyên Hứa Tri Ngôn.
Mẫu thân đích thân chọn hỷ phục cho ta , còn phụ thân thì hiếm khi nở nụ cười hiền hậu nói với ta rằng, Trạng nguyên lang là người thanh cao, nhã nhặn, đây là một mối hôn sự không thể thể diện hơn.
Hứa Tri Ngôn đối xử với ta quả thực vô cùng ôn hòa, chu đáo.
Thế nhưng, ta mới bước qua cửa nhà chàng chưa đầy trăm ngày, chàng trên đường về quê tế tổ thì xe ngựa không may bị lật xuống sườn núi, người cứ thế mà đi đời nhà ma.
Ngày ta mặc áo tang trở về Chu gia, mẫu thân ôm lấy ta khóc nấc lên, thương cho số phận ta khổ cực.
Còn phụ thân thì chỉ thở dài buông một câu: "Thật là xui xẻo!"
Sau này ta mới biết , bên ngoài người ta đồn ầm lên rằng ta có số "khắc phu".
Lần thứ hai là gả cho Tiểu hầu gia Tạ Mục Nhiên của phủ An Bình Hầu.
Mối hôn sự đó đã tốn không ít công sức, dẫu sao trên đầu ta lúc ấy đã gánh một mạng người .
Nhưng đích thân Tiểu hầu gia đã gật đầu, nói chàng không tin vào mấy trò bói toán dị đoan đó.
Tạ Mục Nhiên có tính cách nhiệt tình, hoạt bát hơn Hứa Tri Ngôn rất nhiều.
Ta nói muốn học cưỡi ngựa, chàng liền đích thân đỡ ta lên lưng ngựa, rồi cứ thế dắt ngựa đi chầm chậm từng vòng từng vòng một.
Khi đó ta đã từng mơ hồ nghĩ rằng, có lẽ là do người ngoài quá đa nghi thôi, biết đâu ta và Tạ Mục Nhiên thực sự có thể nắm tay nhau đến đầu bạc răng long.
Ai ngờ đến năm thứ hai, cấp báo từ biên quan truyền về, Tạ Mục Nhiên đã t.ử trận trong đám loạn quân, đến ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không còn nguyên vẹn.
Mẫu thân sai người dắt ta đến ở hẳn bên viện phụ, nhỏ to khuyên bảo ta nên hạn chế ra ngoài, kẻo lại làm ảnh hưởng đến đường nhân duyên của các em trai em gái.
Còn phụ thân thì từ đó về sau không thèm nhìn mặt ta lấy một lần , cứ như thể ta không phải là nữ nhi ruột của ông vậy .
Cũng chính từ lúc đó ta mới thấu hiểu được một điều.
Trên đời này , thứ không chịu nổi sự giày vò nhất hóa ra không phải là mạng sống của nam nhân, mà chính là những định kiến, kiêng kị của người đời.
Kinh thành không một ai chịu cưới ta , mà ta cứ ở lỳ trong nhà thì lại làm lỡ dở việc dựng vợ gả chồng của các đệ muội .
Cho nên đến lần thứ ba, khi gặp được Thẩm Phỉ Nhiên đang lai kinh ứng thí, ta đã khôn ra rồi .
Bà mai hỏi
ta
trước
đây
có
từng vướng bận
vào
mạng
người
hay
chuyện xui xẻo nào
không
.
Ta chỉ một mực lắc đầu lia lịa.
Ngày đại hôn, Thẩm Phỉ Nhiên vén khăn voan của ta lên, tay bưng chén rượu hợp cẩn mà luống cuống không biết làm thế nào.
Ta liền bắt chước theo những gì mẫu thân đã dạy, cúi đầu giả vờ thẹn thùng:
"Thiếp cũng là lần đầu tiên thành hôn, nào có biết mấy chuyện này đâu chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khac-chec-ba-doi-phu-quan-ta-bi-bao-vay-duoi-dia-phu/chuong-2.html.]
...
Ta trở về viện phía Tây để nghỉ ngơi, mở tờ văn điệp mà Thẩm Phỉ Nhiên đưa cho ra xem.
Trên đó viết : Thê t.ử của Thẩm Phỉ Nhiên, Chu Lương Ngọc.
Có lẽ đây là dựa theo mối quan hệ khi còn sống để làm chuẩn thôi, chứ không tính là có hiệu lực thật sự.
Ngày hôm nay khơi gợi lại biết bao chuyện cũ năm xưa, ta lại bất chợt nghĩ đến hai vị phu quân tiền nhiệm của mình .
E là bọn họ đã sớm bước vào luân hồi từ đời nào rồi .
04
Sáng sớm ngày hôm sau , ta một mình đi tìm Phán quan.
Đầu tiên là hỏi về giờ giấc qua cầu, tiếp đến hỏi về văn điệp đầu thai, cuối cùng tiện tay lật xem sổ Nhân duyên.
Và ta đã tìm thấy cái tên Thẩm Phỉ Nhiên.
"Nếu kiếp sau muốn tiếp tục làm phu thê, thì nên viết thêm một nét, hay là gộp chung lại thành một quyển?"
Kiếp trước đã làm lỡ dở hai người họ, trong lòng ta ít nhiều cũng cảm thấy áy náy khôn nguôi.
Phán quan còn chưa kịp mở miệng, phía sau ta đã vang lên một tiếng ho khan.
Ta quay đầu lại , hóa ra là Thẩm Phỉ Nhiên. Ta chỉ biết chàng làm một chức quan văn nhỏ dưới âm gian, không ngờ lại trùng hợp đến thế, chàng lại làm việc ngay tại Luân Hồi Ty này .
"Sao nàng không đợi ta cùng đến?"
Chàng hỏi một cách vô cùng nghiêm túc, làm ta nhất thời cứng họng.
"Chút chuyện nhỏ nhặt này , một mình ta tự đến làm là được rồi ."
"Với lại , chàng đã đợi ta tận năm mươi năm rồi , ta đâu thể tiếp tục làm lỡ dở thời gian của chàng nữa."
Thẩm Phỉ Nhiên nhìn ta trân trân, nửa ngày sau mới thốt ra được một câu:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Xem ra nàng vẫn còn chút lương tâm."
Ở bên cạnh, Phán quan bèn xen vào nói :
"Nếu như phu thê muốn cùng nhau đi đầu thai, thì giờ lành của tháng này đã qua mất rồi , phải đợi đến rằm tháng sau cơ."
"Vậy thì chàng đành phải đợi thêm vài ngày nữa rồi ."
Ta ném cho Thẩm Phỉ Nhiên một ánh mắt đầy bất lực, rồi thuận tay đưa tờ văn điệp của mình cho Phán quan.
"Hay là ta cứ đi trước một bước vậy ."
Không gian trong Luân Hồi Ty bỗng chốc im phăng phắc.
Phán quan nhìn nhìn ta , lại ngước mắt lên nhìn Thẩm Phỉ Nhiên, giống như bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó, chậm rãi lên tiếng:
"Vậy tiệc đoàn viên chiều nay Thẩm đại nhân đặt, có còn tiếp tục tổ chức nữa không ?"
Ta ngẩn người .
Lúc này ta mới nhìn thấy trong tay Phán quan còn đang kẹp một tấm thiệp mời.
Bên trên dùng mực vàng viết nắn nót: Chúc mừng đoàn viên, kính mời các vị đồng liêu đến chung vui.
Chaporia
Bình Luận (0)