CỐ HUỲNH/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta lẳng lặng nhìn hắn , nỗi đau âm ỉ trong lòng dần tan biến.

 

Kiếp trước không đến Hoàng Hà chưa c.h.ế.t tâm, nếm đủ mọi khổ sở.

 

Bây giờ mây tan thấy trăng, trong lòng chỉ còn lại một mảnh sáng tỏ.

 

“Tạ Trường Dực, chiều nay mẫu thân ta vừa tới phủ ngươi. Xem ra ngươi đã bỏ lỡ rồi .”

 

Hắn không hiểu: “Cố phu nhân tới phủ Tướng quân làm gì?”

 

“Từ hôn.”

 

Sắc mặt Tạ Trường Dực đột nhiên thay đổi, sau đó không biết nghĩ tới điều gì, khóe môi kéo ra một nụ cười bất đắc dĩ.

 

“A Huỳnh, ta chỉ nói nàng mấy câu, nàng liền muốn từ hôn? Trước đây nàng dùng miệng giận dỗi uy h.i.ế.p ta thì thôi đi , bây giờ còn liên lụy cả Cố phu nhân cùng nàng hồ nháo.”

 

Thu Đường vội vàng tiến lên, bộ dạng sốt ruột thay cho ta : “ Đúng vậy , tiểu thư, chẳng phải người thích Tạ đại nhân nhất sao ? Năm đó lúc đại nhân ra chiến trường, người còn dùng m.á.u chép kinh, ngày đêm cầu phúc cho ngài ấy , phù hộ ngài ấy bình an trở về...”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Câm miệng!”

 

Ta quát lạnh một tiếng, nàng sợ đến run rẩy, những lời phía sau đều nuốt ngược trở lại .

 

Thần sắc của Tạ Trường Dực lại vì chuyện cũ ấy mà dịu đi vài phần, dường như bị gợi lên chút mềm lòng.

 

“A Huỳnh, đừng hồ nháo nữa. Sau này đừng để Cố phu nhân cùng nàng làm loạn, mẫu thân ta sẽ tưởng thật đấy.”

 

Ta gằn từng chữ một: “Có phải hồ nháo hay không , sau khi trở về ngươi sẽ biết .”

 

Hắn thấy vẻ mặt ta nghiêm túc, cũng thu lại thần sắc, phất tay áo bỏ đi .

 

Thu Đường quỳ bò đến bên chân ta , không ngừng khuyên nhủ: “Tiểu thư... người đừng tức giận nữa. Tạ đại nhân ngài ấy ... ngài ấy chỉ là miệng cứng lòng mềm thôi.”

 

Ta cúi đầu nhìn nàng: “Thu Đường, ngươi có muốn làm thiếp của Tạ Trường Dực không ?”

 

Nàng mặt đầy hoảng sợ, liên tục lắc đầu: “Tiểu thư! Tạ đại nhân là vị hôn phu của người , nô tỳ không dám si tâm vọng tưởng, tuyệt đối không dám!”

 

Không dám si tâm vọng tưởng.

 

Chứ không phải không muốn .

 

“Ngươi có thể thử si tâm vọng tưởng một chút. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ không còn là vị hôn phu của ta nữa.”

 

06

 

Buổi chiều, mẫu thân trở về.

 

Bà thần sắc như thường ngồi xuống đối diện ta : “Đã từ hôn rồi . A Huỳnh, con yên tâm, sau này mẫu thân sẽ tìm cho con một người tốt hơn.”

 

Ta gật đầu, nép vào lòng bà, sống mũi cay cay, ngàn lời vạn ý nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

 

Mẫu thân ôm lấy ta , chậm rãi vuốt ve lưng ta .

 

“Phụ thân con tuy chỉ là một quan ngũ phẩm, nhưng cũng không phải loại người bán con cầu vinh.”

 

“Năm đó mối hôn sự này , vốn cũng không phải là trèo cao, mà là vì Tạ tướng quân từng bị thương, phụ thân con đã đem cây nhân sâm ngàn năm trong nhà lấy ra cứu người .”

 

“Người ta ghi nhớ phần ân tình này , nên mới kết thành mối giao hảo giữa hai họ.”

 

“Đã là hôn sự kết từ ân tình, nay tan rồi , cũng chỉ là duyên phận đã hết. Không ai nợ ai.

 

Bên phía Tạ Trường Dực, quả nhiên đúng như ta dự liệu.

 

Hắn cho rằng ta chỉ chuyện bé xé ra to, giở chút tính khí trẻ con, nên quyết định lạnh nhạt với ta vài ngày, đợi ta tự hết giận rồi sẽ quay lại tìm hắn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-huynh/3.html.]

Hắn không biết , lần này , ta thật sự đã quyết tâm rồi .

 

07

 

Ba ngày sau , ca ca ta trở về.

 

Ta còn chưa nghĩ xong phải đối mặt với huynh ấy thế nào, thì cổng viện đã bị người ta đạp tung.

 

Cố Cảnh Yến sải bước xông vào , phong trần mệt mỏi, trên mặt đầy vẻ tức giận.

 

“A Huỳnh! Vì sao muội hồ nháo, từ hôn với Trường Dực?”

 

Ta còn chưa mở miệng, huynh ấy đã nói tiếp, giọng điệu càng thêm sắc bén.

 

“Ngày thường muội làm loạn thì thôi đi , bây giờ lại còn dám xúi giục mẫu thân cùng muội hồ nháo!”

 

Thu Đường vội vàng tiến lên, thay ta giảng hòa.

 

“Đại công t.ử bớt giận, tiểu thư... tiểu thư có lẽ là oán chuyện mấy ngày trước cây trâm mình thích, Tạ đại nhân không mang tới...”

 

Cố Cảnh Yến cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Thu Đường lại dịu hơn lúc nhìn ta vài phần, nhưng lời nói vẫn nhằm thẳng vào ta .

 

“Hoang đường! Chỉ vì một cây trâm mà từ hôn? Muội có biết hiện nay Hoàng thượng rất coi trọng Trường Dực, khắp kinh thành, các quý nữ đều xếp hàng muốn gả vào phủ Tướng quân. Muội có thể đính thân với hắn , đó là phúc khí của muội !”

 

Ta nhìn huynh ấy , có chút hoảng hốt.

 

Rõ ràng lúc nhỏ huynh ấy đối xử với ta tốt như vậy .

 

Ta bị ch.ó nhà bên đuổi c.ắ.n, huynh ấy không nói hai lời liền nhào tới, c.ắ.n trả con ch.ó kia một cái, cánh tay bị móng vuốt của nó cào đến rướm m.á.u, vậy mà vẫn cười với ta nói : “Ca ca báo thù cho muội rồi .”

 

Ta sốt cao không ăn nổi cơm, huynh ấy bưng bát cháo, từng muỗng từng muỗng dỗ dành ta , thổi nguội rồi mới đưa tới bên miệng.

 

“A Huỳnh ngoan, ăn thêm một miếng nữa.”

 

Là từ khi nào, lòng huynh ấy cũng nghiêng về phía Thu Đường?

 

Kiếp trước , tin Thu Đường treo cổ truyền về Cố gia, việc đầu tiên huynh ấy làm không phải hỏi ta có ổn hay không , mà là sai người đưa tới một bức thư trách mắng, nói ta lòng dạ hẹp hòi, không chứa nổi một nha hoàn .

 

Trong lòng ta hoang mang.

 

Không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì?

 

Mà khiến ta đồng thời bị phu quân ghét bỏ, bị huynh trưởng trách cứ.

 

Đêm ấy , vì Thu Đường c.h.ế.t, Tạ Trường Dực uống đến say mèm.

 

Ta không yên tâm, nên đi thăm hắn .

 

Hắn vừa nhìn thấy ta liền đỏ mắt, một tay đẩy mạnh ta ngã xuống đất.

 

Sau khi ngã xuống, ta chỉ cảm thấy bụng dưới đau nhói.

 

Máu tươi từ thân dưới tuôn ra như suối, thấm đẫm váy áo.

 

Đau đến mức co quắp trên mặt đất, ngay cả kêu cũng không kêu thành tiếng.

 

Hắn cứ đứng bên cạnh, từ trên cao nhìn xuống ta , ánh mắt trống rỗng như người c.h.ế.t.

 

Về sau đại phu tới, đứa bé không giữ được .

 

Tạ Trường Dực nghe xong, thần sắc khẽ d.a.o động trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh lại trở nên lạnh lùng cứng rắn.

 

“Đứa bé này , coi như nàng bồi mạng cho Thu Đường đi .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...