Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
08
“Đại ca, nửa tháng huynh không về nhà, vừa trở về đã trách mắng muội sao ? Muội muốn từ hôn, chưa bao giờ là vì cây trâm gì đó, mà là vì trong lòng muội không còn Tạ Trường Dực nữa.”
Cố Cảnh Yến cười lạnh: “Quan hệ giữa hai nhà, không phải muội nói cắt là cắt được . Mau đi xin lỗi Trường Dực cho ta !”
“Muội không !”
“Huynh muốn bám víu Tạ gia, không có nghĩa là muội và phụ thân mẫu thân cũng muốn bám víu.”
Lời vừa dứt, một cái tát đã hung hăng giáng xuống mặt ta .
Ta nghiêng đầu sang một bên, gò má nóng rát đến tê dại, nước mắt trào lên, lại bị ta cứng rắn ép trở về.
Trong màn lệ mờ mịt, ta nhìn thấy nơi cổng viện có một bóng người đang đứng .
Tạ Trường Dực chẳng biết tới từ lúc nào, đang lặng lẽ nhìn ta .
Hắn muốn nói lại thôi, yết hầu chuyển động mấy lần , cuối cùng vẫn mở miệng:
“A Huỳnh... nàng thật sự không thích ta nữa sao ?”
Rồi từ trong tay áo lấy ra một cây trâm, đưa tới.
Đầu trâm bằng bạch ngọc, chạm khắc hình hoa đào.
“Cây trâm nàng muốn , là ta quên mất, nay ta đã tìm về cho nàng rồi .”
“Nàng đừng giận nữa.”
Ta đến nhìn cũng không nhìn lấy một cái, tiện tay hất xuống đất.
Cây trâm ngọc vỡ tan theo tiếng động.
Cố Cảnh Yến nổi trận lôi đình:
“Cố Huỳnh! Nhặt lên!”
Thu Đường cuống quýt ngồi xổm xuống, gom từng mảnh trâm vỡ lại , nâng trong lòng bàn tay, nhỏ giọng nói :
“Tiểu thư, người đừng tức giận nữa...”
Ánh mắt hắn bỗng rơi xuống tay nàng.
Mấy vết bỏng đỏ ch.ói mắt vô cùng.
Đó là mấy ngày trước , sau khi Thu Đường biết ta đã từ hôn, không có ý định hòa giải nữa, lúc rót nước cho ta đã vô ý bị bỏng.
Khi ấy lòng ta đang phiền muộn nên không để ý.
“Cố Huỳnh!”
Giọng của Cố Cảnh Yến lập tức cao lên.
“Vì sao muội lại trút giận lên Thu Đường?”
Thu Đường vội vàng lắc đầu:
“Không phải tiểu thư, là do nô tỳ tự làm mình bị bỏng...”
Tạ Trường Dực cũng không tán đồng nhìn ta , chân mày nhíu c.h.ặ.t:
“A Huỳnh, Thu Đường không cha không mẹ , một lòng đối đãi với nàng như tỷ tỷ ruột. Nàng hà tất phải đem lửa giận với ta trút lên người nàng ấy ?”
09
Ta bỗng cảm thấy mình giống như một kẻ đáng thương chẳng ai để tâm.
Cũng không biết vì sao , bọn họ như bị mù vậy , trong mắt chỉ nhìn thấy Thu Đường.
Có lẽ vì nàng sinh ra đã yếu đuối mong manh, đầu mày khẽ chau, vừa rơi lệ đã khiến người ta muốn che chở.
Cũng có lẽ vì nàng... quả thật tốt hơn ta .
Thân là một chủ t.ử, lại đi ghen tị với nha hoàn của mình , nói ra đúng là một chuyện nực cười .
Nhưng ai biết được chuyện của kiếp trước ?
Nàng vá áo cho Tạ Trường Dực, đầu ngón tay vô ý bị kim đ.â.m một cái.
Tối hôm đó, một lọ t.h.u.ố.c mỡ thượng hạng đã lặng lẽ xuất hiện trên bàn nàng.
Ta chưa từng thấy Tạ Trường Dực để tâm tới ta như vậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-huynh/4.html.]
Cố Cảnh Yến còn hơn thế nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trước ngày ta xuất giá, huynh ấy săn được một con nhạn, lén mang tới trước mặt Thu Đường, nói muốn cưới nàng làm vợ.
Chỉ là bị nàng từ chối.
Nàng nói , nàng không muốn rời xa tiểu thư, không muốn để tiểu thư cô đơn một mình ở Tạ gia.
Lời nói hay biết bao.
Nhưng từ đó về sau , ánh mắt Cố Cảnh Yến nhìn ta lại nhiều thêm một phần chán ghét, như thể chính ta đã liên lụy Thu Đường, chính ta đã cản trở mối lương duyên tốt đẹp của nàng.
10
“Tạ Trường Dực, ngươi cho rằng mặt mũi mình thật sự lớn đến thế sao ? Dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ vì ngươi mà giận cá c.h.é.m thớt lên người khác?”
Đang nói chuyện, quản gia ngoài cửa vội vàng đi vào , phía sau còn dẫn theo một bà mối.
Bà ta mặc áo đỏ quần xanh, mặt mày hớn hở, vừa bước vào đã đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lập tức dính c.h.ặ.t lên người Thu Đường.
“Ôi chao, đây chính là Thu Đường bên cạnh Nhị tiểu thư sao ? Quả nhiên xinh đẹp , rất xứng với con trai ta !”
Thu Đường sửng sốt, sắc mặt trắng bệch:
“Bà... bà đang nói gì vậy ?”
Sắc mặt Tạ Trường Dực trầm xuống:
“Bà điên ở đâu tới vậy ?”
Ta chậm rãi mở miệng:
“Thu Đường, ta từng nói với ngươi, muốn tìm cho ngươi một mối hôn sự. Ngươi mãi không trả lời ta , ta chỉ đành tự mình tìm giúp ngươi.”
“Con trai của bà mối Thôi tuy chỉ là một chưởng quầy, nhưng xứng với ngươi thì vừa đẹp . Bà ấy cầu đến trước mặt ta , ta liền đồng ý.”
Tạ Trường Dực và Cố Cảnh Yến đồng thời mở miệng, trăm miệng một lời:
“Ta không cho phép!”
Thu Đường bịch một tiếng quỳ xuống bên chân ta , nước mắt lã chã, đưa tay kéo lấy vạt váy ta .
“Tiểu thư, nếu nô tỳ phạm lỗi , người cứ việc phạt nô tỳ, đ.á.n.h cũng được , mắng cũng được , chỉ cầu người ... đừng không cần nô tỳ nữa...”
Nàng khóc đến thở không ra hơi .
Cố Cảnh Yến và Tạ Trường Dực mỗi người một bên, vội vàng đưa tay đỡ nàng.
“Thu Đường, mau đứng lên!”
Cố Cảnh Yến nắm lấy cánh tay nàng, đau lòng không thôi.
“Nàng sẽ không bị gả cho người khác đâu . Ta... ta nguyện ý cưới nàng.”
Thu Đường đột ngột ngẩng đầu, giọt lệ còn đọng trên hàng mi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Không đợi nàng đáp lại , Tạ Trường Dực cũng vội vàng lên tiếng:
“Ta cũng nguyện ý nạp nàng làm thiếp .”
Nàng ngây người trong thoáng chốc, rồi lắc đầu:
“Tạ công t.ử là vị hôn phu của tiểu thư, tiểu thư không muốn ngài nạp thiếp , nô tỳ cũng sẽ không ...”
“Nàng ấy đã từ hôn với ta rồi .”
Tạ Trường Dực ngắt lời nàng, nhìn ta đầy khiêu khích.
“Ta muốn nạp ai, là chuyện của ta .”
11
Cố Cảnh Yến nhíu mày, quay sang Tạ Trường Dực:
“Trường Dực, chưa thành thân đã nạp thiếp , danh tiếng của huynh sẽ không hay .”
Bà mối Thôi đứng bên cạnh từ lâu đã nhìn đến ngây người .
Lúc này hoàn hồn lại , chép miệng hai tiếng, bĩu môi nói :
“Chẳng phải nói khế ước bán thân ở trong tay tiểu thư sao ? Một nha hoàn bị tranh tới tranh lui như thế, chắc chắn không phải loại an phận. Thôi thôi thôi, không cần nữa, nhỡ đâu sau lưng con trai ta lại lén lút tư thông...”
Tiếng khóc của Thu Đường khựng lại , vẻ mặt vô cùng khó xử.
Chaporia
Bình Luận (0)