CỐ HUỲNH/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vành mắt Thu Đường đỏ lên, liên tục lắc đầu, giọng nói mang theo tiếng nức nở.

 

“Tiểu thư, ta không có ... ta và công t.ử trong sạch...”

 

“Ồ?”

 

Ta liếc nhìn nàng một cái.

 

“Trong sạch mà cùng nhau tới chùa cầu quẻ nhân duyên sao ?”

 

Tạ Trường Dực ôm lấy nàng, đau lòng lau nước mắt cho nàng.

 

“Cố Huỳnh, nàng đã từ hôn với ta rồi , ta cùng ai cầu quẻ nhân duyên thì liên quan gì đến nàng?”

 

Ta gật đầu:

 

“Ta không quản. Hai người cứ tiếp tục.”

 

Nói xong liền xoay người muốn đi .

 

Thu Đường đột nhiên tiến lên kéo tay áo ta .

 

“Tiểu thư, người và công t.ử cứ cầu quẻ đi , ta ... ta ra ngoài chờ hai người .”

 

Nàng quay đầu nhìn Tạ Trường Dực, vành mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố gượng cười .

 

“Công t.ử, người hãy giải thích rõ với tiểu thư.”

 

Nói xong liền vội vã bỏ đi .

 

“Thu Đường—”

 

16

 

Tạ Trường Dực theo bản năng gọi một tiếng, nhấc chân định đuổi theo, rồi lại khựng lại .

 

Ta cũng muốn rời đi .

 

Hắn chụp lấy cổ tay ta .

 

“Ta nghe nói , Cảnh Yến vì nàng mà bị phạt. Cố Huỳnh, dù có làm loạn thế nào, nàng cũng nên biết chừng mực.”

 

Ta nhịn không nổi nữa.

 

Vung tay tát hắn một cái.

 

Đầu Tạ Trường Dực bị đ.á.n.h lệch sang một bên.

 

“Tạ Trường Dực, ta và ngươi không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Ngươi cứ quấn lấy ta không buông, không thấy mất mặt sao ?”

 

Hắn ngơ ngác nhìn ta , như không ngờ ta sẽ động thủ.

 

“Ngươi ăn trong bát nhìn trong nồi, rõ ràng đã có tư tình với Thu Đường, còn giả vờ thâm tình cái gì?”

 

Ánh mắt Tạ Trường Dực né tránh, không dám nhìn thẳng vào ta .

 

“Nàng... nàng đang nói gì vậy ?”

 

“Ngươi rõ ràng biết ta từng nói , không được nạp thiếp , vậy mà ngươi và nàng ta ...”

 

“Ngươi thích nàng ta , nhưng lại ngại thân phận nàng ta thấp hèn, không muốn cưới nàng ta .”

 

“Tạ Trường Dực, ngươi thật khiến ta khinh thường.”

 

Sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng.

 

“Ta chỉ là uống say, cũng không biết ...”

 

“Nàng và Thu Đường tình như tỷ muội , nàng gả sang, nàng ta cũng chỉ là thiếp duy nhất của ta . Như vậy nàng cũng không chịu sao ?”

 

Ta giơ tay lên, lại tát hắn một cái nữa, lòng bàn tay tê rần.

 

“Không chịu! Tạ Trường Dực, sao ngươi biết Thu Đường nguyện ý làm thiếp ?”

 

“Lỡ như nàng ấy không muốn thì sao ?”

 

“Lỡ như... nàng ấy muốn làm thê t.ử thì sao ?”

 

Lời này vừa dứt, Tạ Trường Dực lập tức phản bác:

 

“Không thể nào! Với thân phận của nàng ấy ... sao có thể làm thê t.ử được ?”

 

Nơi góc hành lang, một vạt áo khẽ run lên.

 

Thu Đường đang trốn ở đó, che miệng, nước mắt lã chã rơi xuống, lại không dám phát ra một tiếng động nào.

 

Ta thu hồi ánh mắt, cười nhạt một tiếng.

 

Vị cao tăng kia quả nhiên linh nghiệm.

 

Trên đời tự có giai ngẫu trời sinh, cũng không thiếu nghiệt duyên oán ngẫu.

 

17

 

Lúc xuống núi, không khéo lại đụng phải bọn họ.

 

Giữa đường có một cỗ xe ngựa bị hỏng chắn ngang, vừa khéo chặn kín lối đi .

 

Ta đang dặn xa phu đi xem có chuyện gì, chợt nghe một tiếng huýt sáo, từ bụi cỏ ven đường nhảy ra bảy tám tên cướp bịt mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/co-huynh/7.html.]

Ta, Tạ Trường Dực, Thu Đường và những người khác đều bị lùa xuống xe.

 

Thu Đường sợ đến hoa dung thất sắc, một đầu lao vào lòng Tạ Trường Dực, run rẩy không ngừng.

 

Tên cướp đầu lĩnh cầm đao, lục soát từng người :

 

“Đồ đáng giá đều lấy ra đây, đừng để gia phải mất công!”

 

Ta tháo trang sức trên người , cùng túi tiền ném vào chiếc bao vải.

 

Thu Đường lại ôm c.h.ặ.t t.a.y áo, sụt sùi nức nở, hồi lâu cũng không moi ra nổi mấy đồng tiền.

 

Tên cướp đầu lĩnh mất kiên nhẫn, tát nàng một cái:

 

“Mau lên!”

 

Khóe miệng nàng lập tức rỉ m.á.u, luống cuống lấy ra vài món trang sức.

 

Gộp chung với đồ của Tạ Trường Dực cũng chỉ được một lớp mỏng.

 

Tên cướp đầu lĩnh cân thử cái bao, sắc mặt trầm xuống:

 

“Có từng này thôi à ? Bày đặt giả giàu?”

 

Thu Đường ôm lấy bên mặt đỏ sưng, đột nhiên mở miệng:

 

“Đại gia, ngài đừng tức giận, tiểu thư nhà ta có ! Trước đó không lâu công t.ử nhà ta vừa đưa cho nàng một vạn lượng bạc, nên chúng ta mới không còn tiền...”

 

“Thu Đường! Câm miệng!”

 

Tạ Trường Dực quát lớn cắt ngang.

 

Ta lập tức trừng mắt nhìn sang.

 

Nàng co rụt cổ lại , nhưng vẫn tủi thân giải thích:

 

“Tiểu thư, nhân mạng quan thiên, người mau lấy tiền ra đi ... Huống hồ số bạc ấy vốn là của bất nghĩa.”

 

Ta cười lạnh một tiếng, của bất nghĩa?

 

Nàng thật biết chụp mũ người khác.

 

Chỉ là không biết nàng thật sự ngu ngốc hay cố ý, ai ra ngoài lại mang theo bên mình một vạn lượng ngân phiếu?

 

Mắt tên cướp đầu lĩnh quả nhiên sáng lên, mũi đao chuyển sang phía ta :

 

“Tiểu nương t.ử, giao tiền ra đây.”

 

“Ta không có .”

 

“ Nhưng trong nhà ta có . Ta có thể bảo nha hoàn của ta quay về lấy.”

 

Đại Hàn lanh lợi, liên tục gật đầu.

 

Thu Đường lại chen vào :

 

“Tiểu thư, nhưng nếu Đại Hàn đi báo quan thì sao ?”

 

Tạ Trường Dực cuối cùng cũng không nghe nổi nữa, thấp giọng quát:

 

“Thu Đường, đừng nói nữa.”

 

Nàng c.ắ.n môi, nước mắt lã chã rơi xuống:

 

“Ta... ta vốn đâu có nói sai...”

 

Tên cướp đầu lĩnh đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới , ánh mắt dần trở nên nhớp nhúa, l.i.ế.m l.i.ế.m môi.

 

“Tiểu nương t.ử dung mạo không tệ, hay là... lấy thân trả nợ?”

 

Sắc mặt Tạ Trường Dực tối sầm.

 

“Nằm mơ đi ! Nàng ấy là vị hôn thê của ta !”

 

Tên cướp đầu lĩnh bật cười .

 

“Vị hôn thê của ngươi?”

 

“Nếu ngươi không nói , ta còn tưởng hai người các ngươi mới là một đôi đấy.”

 

Thu Đường nghe vậy , vội vàng nhích sát lại bên người Tạ Trường Dực, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Công t.ử, tiểu thư đã hủy hôn với ngài rồi ...”

 

18

 

Ta không để ý tới những lời ấy , chỉ nhìn về phía tên cướp đầu lĩnh.

 

“Đại ca, nếu ngài không tin ta , hoàn toàn có thể phái một người đi theo nha hoàn của ta về nhà lấy tiền. Chỉ là...”

 

Ta chỉ về phía Thu Đường.

 

“Vừa rồi ta nhìn thấy nàng ta ném chiếc vòng trên tay và túi tiền vào bụi cỏ bên cạnh.”

 

Ánh mắt tên cướp đầu lĩnh lạnh đi , phất tay sai người đi tìm.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một lát sau , một chiếc vòng ngọc phỉ thúy và một túi tiền thêu hoa bị lôi từ trong bụi cỏ ra .

 

Nặng trĩu, hiển nhiên cất giấu không ít của riêng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...