CỐ HUỲNH/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn nổi giận, xoay người tát mạnh vào mặt Thu Đường.

 

Đánh nàng ngã lăn xuống đất, một chiếc răng cửa cũng văng ra ngoài.

 

 

Thu Đường nằm sấp trên mặt đất, miệng đầy m.á.u, ô ô khóc nức nở.

 

Tạ Trường Dực đứng bên cạnh, sắc mặt xanh mét.

 

Tên cướp đầu lĩnh phất tay, mấy tên lâu la lập tức tiến lên bắt người .

 

“Đem về trước , đợi người nhà chúng mang tiền đến chuộc!”

 

Lòng ta chợt trầm xuống.

 

Nếu thật sự bị áp giải về sào huyệt, qua một đêm này , danh tiết bị hủy còn là chuyện nhỏ, chỉ e cả sự trong sạch và tính mạng cũng không giữ nổi.

 

Ta đang tính xem nên thoát thân thế nào, chợt nghe một tiếng xé gió.

 

Một mũi tên lao vụt tới, cắm trúng mu bàn tay của một tên cướp.

 

Tên đó kêu t.h.ả.m một tiếng, thanh đao trong tay rơi xuống đất.

 

Một vị công t.ử xa lạ dẫn theo bảy tám tên thị vệ từ khúc ngoặt trên sơn đạo xông ra .

 

Đám cướp lập tức rối loạn trận cước.

 

Ánh đao và tiếng c.h.é.m g.i.ế.c hòa lẫn vào nhau .

 

“Đại Hàn, mau đi !”

 

Ta kéo Đại Hàn, nhân lúc hỗn loạn mà chạy.

 

Thế nhưng Thu Đường chẳng biết từ đâu xuất hiện, chắn thẳng trước mặt chúng ta .

 

Đại Hàn sốt ruột đến đỏ mắt, đẩy mạnh nàng một cái:

 

“Thu Đường, cút ngay!”

 

Thu Đường loạng choạng lùi một bước, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào ta , mặt đầy m.á.u, thiếu mất một chiếc răng cửa, trông vừa chật vật vừa dữ tợn.

 

“Tiểu thư, xin lỗi ... nhưng nếu người không c.h.ế.t, công t.ử sẽ mãi mãi nhớ tới người .”

 

Nói xong, nàng lại đưa tay muốn đẩy ta .

 

Đại Hàn mắt nhanh tay lẹ, chộp lấy cổ tay nàng, hung hăng hất sang bên cạnh.

 

“Lảm nhảm cái gì vậy ? Đồ ch.ó má, muốn c.h.ế.t thì tự mình đi c.h.ế.t đi !”

 

Thu Đường bị quăng ngã xuống đất, còn chưa kịp bò dậy, một lưỡi đao của tên cướp đã c.h.é.m tới trước mặt.

 

Nàng hoảng sợ hét lên một tiếng, sau lưng trúng một đao.

 

Tạ Trường Dực quay đầu nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi, bỏ mặc người bên cạnh mà lao về phía nàng.

 

Cùng lúc đó, phía trước ta cũng có một tên cướp giơ đao c.h.é.m tới.

 

Hắn do dự trong thoáng chốc, buông Thu Đường ra , lao về phía ta , một tay nắm lấy cổ tay ta , muốn kéo ta ra sau lưng hắn .

 

Ta thuận tay đẩy ngược lại , đẩy cả người hắn về phía lưỡi đao kia .

 

Lưỡi đao xẹt qua vai hắn .

 

Hắn rên lên một tiếng, loạng choạng lùi lại , lúc ngẩng đầu nhìn ta , trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

 

“Cố Huỳnh... nàng...”

 

Trong lòng ta thoáng hiện một tia tiếc nuối.

 

“Xin lỗi , trượt tay.”

 

Tạ Trường Dực ôm lấy bả vai đang chảy m.á.u, dường như đang nghi ngờ điều gì đó.

 

Dưới sự chỉ huy của vị công t.ử kia , đám cướp rất nhanh đã bị chế phục sạch sẽ.

 

Ta chỉ bị kinh sợ đôi chút, ngược lại không có gì đáng ngại.

 

19

 

Cố Cảnh Yến đến rất nhanh.

 

Có lẽ trong phủ đã nhận được tin tức, nên huynh ấy cưỡi ngựa chạy tới.

 

Vừa đến nơi, ánh mắt đã vô thức lệch về phía Tạ Trường Dực và Thu Đường.

 

Trên người Thu Đường đầy vết m.á.u, sắc mặt trắng bệch, đang ô ô khóc nức nở.

 

Vết thương trên vai Tạ Trường Dực vẫn còn rỉ m.á.u, nhưng hắn chẳng buồn để ý đến bản thân , một tay ôm lấy nàng, thấp giọng an ủi.

 

Cố Cảnh Yến nhanh ch.óng bước tới.

 

“Thu Đường, nàng không sao chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-huynh/8.html.]

 

Khóe môi ta khẽ cong lên, cụp mắt xuống, che đi chút lạnh lẽo nơi đáy mắt.

 

“Đại Hàn, chúng ta đi .”

 

“Tiểu thư!”

 

Thu Đường đột nhiên ngẩng đầu lên, khóc lóc:

 

“Đại công t.ử, tiểu thư thật độc ác! Chính nàng cố ý nói với bọn cướp rằng ta ném đồ vào bụi cỏ, hại ta bị đ.á.n.h... Công t.ử muốn cứu tiểu thư, nàng ấy vậy mà lại đẩy người về phía lưỡi đao của bọn cướp!”

 

Cố Cảnh Yến quay đầu nhìn ta , ánh mắt xa lạ.

 

“Muội thật sự...”

 

“Cố Huỳnh, xin lỗi đi .”

 

Ta siết c.h.ặ.t bàn tay trong tay áo.

 

Vừa rồi , rốt cuộc ta còn mong đợi điều gì chứ?

 

Thật ngu ngốc.

 

Ta kéo Đại Hàn, một câu cũng không nói , xoay người lên xe ngựa.

 

Trong phủ.

 

Phụ thân và mẫu thân sớm đã nhận được tin tức, đứng đợi ở ngoài cổng.

 

Thấy ta xuống xe, mẫu thân lập tức ôm chầm lấy ta , nhìn trên nhìn dưới mấy lượt, sợ hãi vô cùng.

 

“Con gái của ta , cuối cùng con cũng về rồi ! Có bị thương chỗ nào không ? Ca ca con đâu ? Chẳng phải nó đi đón con sao ?”

 

“Ở phía sau .”

 

Ta ngắn gọn đáp một câu.

 

Sắc mặt mẫu thân trầm xuống, quay đầu nhìn con phố dài trống vắng bên ngoài cổng phủ, cơn giận dần hiện lên.

 

“Bảo nó đi đón người , sao A Huỳnh lại tự mình trở về?”

 

20

 

Ngày hôm sau , Đại Lý Tự cho người tới truyền lời, nói những món đồ bị cướp đã được kiểm kê xong, bảo ta tới nhận lại .

 

Ta tới Đại Lý Tự.

 

Trong chính đường, một nam t.ử trẻ tuổi đang ngồi sau án thư, lật xem hồ sơ vụ án.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên.

 

Chính là vị công t.ử hôm qua dẫn người xông ra , một mũi tên xuyên thủng bàn tay tên cướp kia .

 

Hôm nay hắn thay một thân quan phục, càng tôn lên vẻ đoan chính nghiêm cẩn.

 

Mặt như ngọc, mày mắt sáng sủa, khác hẳn vẻ sắc bén ngày hôm qua.

 

Là Đại Lý Tự khanh, Từ Khanh Trường.

 

Hắn lấy cây trâm và túi tiền của ta từ trong hộp ra , đưa tới.

 

Ta nhận lấy, hành lễ:

 

“Đa tạ Từ đại nhân đã cứu mạng.”

 

“Chỉ là vừa hay đi ngang qua thôi.”

 

21

 

Cố Cảnh Yến đưa rất nhiều d.ư.ợ.c liệu tới phủ họ Tạ.

 

Huynh ấy nhớ tới vết đao trên lưng Thu Đường, ngày nào cũng hỏi han.

 

Mấy ngày sau , dứt khoát tìm tới tận cửa, nói muốn đưa Thu Đường về phủ họ Cố dưỡng thương.

 

Nhưng Thu Đường không chịu.

 

Nàng nhờ người truyền lời về, nói trong phủ họ Cố có tiểu thư ở đó, nàng sợ.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Sợ ta làm hại nàng, sợ ta lại lạnh nhạt với nàng, càng sợ ta không dung nổi nàng trong phủ họ Cố.

 

Trong lời nói ý tứ, nàng tự biến mình thành một kẻ đáng thương bị ức h.i.ế.p đủ điều, ngược lại khiến ta giống như một chủ t.ử lòng dạ rắn rết.

 

Ta nghe xong chỉ cười nhạt.

 

Tùy nàng muốn nói gì thì nói .

 

Nhưng phía Tạ phu nhân đã nhịn hết nổi rồi .

 

Một nha hoàn làm cho hai phủ không được yên ổn , ngay cả hôn sự của con trai mình cũng tan vỡ, bà còn đem toàn bộ nha hoàn hầu hạ bên cạnh Tạ Trường Dực bán sạch ra ngoài.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...