Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
4.
Sau khi mang Lạc Bân Úc về chung cư, những người khác liền rời đi .
Lạc Bân Úc ôm tôi không buông tay, tôi cũng không có cách nào, vốn định chờ anh ngủ rồi sẽ đi , không nghĩ tới người ngủ trước ngược lại là tôi .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Cũng may trong lòng nhớ thương sự tình nên ngủ không sâu lắm, tôi vẫn tỉnh lại vào lúc rạng sáng.
Lặng lẽ rời đi xong, tôi nhẹ nhàng thở ra , tuy rằng không biết trợ lý đã điều tra như thế nào, nhưng điều đó cũng không có quan hệ gì.
Lạc Bân Úc rất tốt , nhưng anh đã mất trí nhớ rồi .
Ký ức của anh đã xảy ra hỗn loạn, tôi không thể hỗn loạn theo anh được .
Đành…… Đường ai nấy đi , chúc nhau bình an vậy .
Tôi về nhà lấy hành lý và giấy tờ xong liền thẳng tiến ra sân bay.
Lúc vào trạm chờ lên máy bay, tôi đang cúi đầu suy nghĩ sự tình, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng người , tôi theo bản năng ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với đôi mắt có chút ủy khuất của Lạc Bân Úc.
Tôi :?
“Lạc Bân Úc? Sao anh lại ở đây?”
Anh cũng không màng đến xung quanh người đến người đi , trực tiếp ôm chầm lấy tôi : “ Tôi đến để đi cùng cô mà, Vi Vi, cô đừng bỏ rơi tôi .”
Tôi đứng hình luôn rồi .
“Lạc Bân Úc, đừng quậy nữa, chính anh tự một mình đến đây sao ? Mau quay về đi .”
Lạc Bân Úc ôm tôi không buông tay: “Vi Vi, cô đừng đuổi tôi đi , tôi muốn đi cùng cô, tôi sợ hãi.”
Tôi ngây người : “Anh sợ cái gì chứ?”
“ Tôi nghe thư ký nói cô là xuất ngoại du học, nhưng thời gian du học dài như vậy , tôi sợ hãi cô ở nước ngoài sẽ bị người ta bắt nạt, sợ hãi cô lúc cô đơn sẽ thích người khác, Vi Vi, cho tôi đi cùng cô đi .”
Tôi không nghĩ tới Lạc Bân Úc sẽ nói như vậy .
Tôi cùng anh nhận thức cũng đã gần ba năm, ba năm này anh chưa từng bức bách tôi làm những việc tôi không thích, ngày thường tuy rằng ngẫu nhiên cũng sẽ thích dán dán, nhưng đại bộ phận thời điểm đều là nho nhã lễ độ, thập phần thân sĩ, không nghĩ tới sau khi mất trí nhớ anh lại trở nên dính người như vậy .
“ Nhưng mà Lạc Bân Úc, công ty của anh phải làm sao bây giờ?”
“Cái này có là gì chứ, làm việc trực tuyến là được rồi , hơn nữa bây giờ ngành hàng không phát triển như vậy , có chuyện gì thì tôi lại bay về là được mà, sự nghiệp làm sao so được với vợ chứ, tôi mới không thèm giống mấy tên ngốc trong tiểu thuyết cứ ở trong nước ngốc nghếch chờ đợi đâu .”
Nói xong, anh nghiêng đầu hôn lên má tôi một cái: “Vi Vi, đừng bỏ rơi tôi , cô không biết buổi sáng khi thức dậy không nhìn thấy cô, tôi đã sợ hãi biết bao nhiêu đâu , cô đừng không cần tôi mà.”
Cảm nhận
được
những
người
chờ máy bay xung quanh thỉnh thoảng
lại
đưa ánh mắt tò mò
nhìn
sang,
tôi
lại
lần
nữa trầm mặc.
Lời này của anh nói ra làm tôi cứ như là cái loại tra nữ vô tình nào đó vậy .
Tôi có chút muốn mổ đầu óc của Lạc Bân Úc ra xem sau vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ kia , trong đầu anh có phải hay không đã bị nhồi đầy não yêu đương vào rồi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-trum-luyen-ai-nao-nuoi-vo-tu-som/chuong-3.html.]
Sao anh cứ bám lấy tôi mãi thế nhỉ?
Tôi chỉ là một thế thân thôi mà, alo!
Nhưng nhìn bộ dáng hốc mắt đỏ hoe, ủy khuất ba ba của Lạc Bân Úc, tôi lại mạc danh mềm lòng.
C.h.ế.t tiệt thật!
Ai có thể đối với một chú cún con đáng thương mà ngoảnh mặt làm ngơ cho được chứ.
Chủ yếu là anh một người to xác như thế này , nếu cứ nhất quyết đòi đi theo tôi thì tôi cũng chẳng có cách nào đuổi anh về được .
“Vi Vi.”
“……”
“Được rồi được rồi , đừng làm nũng nữa, anh muốn đi theo thì đi theo đi .”
Chân mày đang nhíu c.h.ặ.t của Lạc Bân Úc lúc này mới giãn ra , anh cười rộ lên, đôi mắt cong cong, lại cúi đầu hôn tôi : “ Tôi biết ngay là Vi Vi sẽ đau lòng tôi mà.”
Tôi : “……” (tiếng thét ch.ói tai của rái cá thảo nguyên)
5.
Chuyến bay đã ngồi đầy chỗ, Lạc Bân Úc sau khi nâng hạng khoang thất bại thì chủ động tìm được người ngồi bên cạnh tôi để đổi vé máy bay.
Tôi nhìn Lạc Bân Úc không ngồi ghế VIP mà lại chen chúc ở khoang phổ thông với vẻ mặt vui rạo rực, tâm tình có chút phức tạp.
Không biết nên hình dung như thế nào.
Không thể phủ nhận, tận sâu trong nội tâm tôi khi nhìn thấy anh là có vui mừng, cảm giác vừa vặn vẹo lại vừa vui sướng này rất kỳ quái, tôi không hình dung ra được , nhưng là……
Tôi biết rõ tôi cùng anh là không có khả năng.
Chưa nói đến việc anh mất trí nhớ cái gì cũng không nhớ rõ, đơn thuần nói về chênh lệch gia thế giữa tôi và anh , quá lớn rồi .
Tôi cũng không mơ mộng mộng đẹp Lọ Lem gả cho hoàng t.ử, bởi vì bản thân Lọ Lem người ta vốn cũng là vương công quý tộc, nói đi cũng phải nói lại thì vẫn là môn đăng hộ đối, thế nhưng tôi lại cái gì cũng không có .
Chênh lệch giữa người làm công và tư bản tựa như rãnh trời, tôi biết rõ bản thân không vượt qua nổi, tôi có thể làm sao bây giờ đây.
Tôi chỉ có thể bảo vệ cho điểm mấu chốt của chính mình , liều mạng kìm nén để bản thân không cần động tâm.
Nói đi cũng phải nói lại , tôi là một kẻ nhát gan, tôi sợ thua.
Lạc Bân Úc cười lấy từ trong đống đồ anh chuẩn bị ra một chiếc mặt nạ mắt hơi nước rồi đeo lên cho tôi , để tôi dựa vào trên vai anh , giọng nói của anh ôn nhu.
“Nghĩ cái gì thế? Hôm qua về nhà muộn buổi sáng em lại thức dậy sớm, mười mấy tiếng đồng hồ lận đó, ngủ một lát đi .”
Dựa vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lạc Bân Úc, ngửi mùi hương gỗ thanh đạm trên người anh , tôi hơi hơi thở dài.
Tính rồi , liền tham lam một lần này một lát đi , chờ anh khôi phục ký ức rồi thì hết thảy sẽ trở lại nguyên điểm thôi.
Hẳn là vậy đi .
Chaporia
Bình Luận (0)