Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6.
Bị Lạc Bân Úc bám lấy vài ngày sau , tôi bị thuyết phục dọn đến ở cùng anh .
Căn nhà anh tìm rất gần trường học, ngày thường tôi đi học thì anh ở chung cư xử lý công vụ trực tuyến, lúc nhàn hạ không có việc gì anh sẽ đưa tôi đi du ngoạn xung quanh, làm sẵn một loạt kế hoạch để giới thiệu các cảnh điểm cho tôi , đồng hành cùng tôi làm quen với môi trường xung quanh.
Tôi vừa tới bên này , đối mặt với môi trường xa lạ thì thực không quen, nhưng dưới sự bầu bạn của anh , tôi rất nhanh đã thích ứng được .
Trong trường học cũng có người Trung Quốc, có lẽ là vì nguyên nhân gặp được người đồng hương nơi đất khách quê người , chúng tôi rất nhanh đã quen biết nhau , thỉnh thoảng sẽ cùng nhau ăn cơm.
Đối phương mỗi một lần thấy Lạc Bân Úc tới đón tôi thì luôn trêu ghẹo: “Người mà tôi gặp qua cũng không ít, nhìn thấy không ít tình cảm chia tay vì yêu xa nơi đất khách, nhưng lại rất hiếm khi nhìn thấy bạn trai đi cùng sang nước ngoài bồi đọc , anh ấy nhất định thực yêu cậu .”
Tôi không biết nên trả lời thế nào, mỗi lần chỉ cười trừ cho qua chuyện.
Lạc Bân Úc cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến gì đối với người bạn mới của tôi , chỉ là mỗi lần mọi người cùng nhau ăn cơm xong về nhà, anh lại thích ôm tôi làm nũng:
“Vi Vi, mặc kệ về sau em có bao nhiêu người bạn, anh đều là người đặc biệt nhất có được không .”
“Vi Vi, thiên vị anh một chút có được không .”
“Vi Vi, mỗi ngày thích anh nhiều hơn một chút có được không , anh thật sự rất thích em mà.”
“Vi Vi……”
Không biết từ khi nào bắt đầu, công lực làm nũng của Lạc Bân Úc tăng tiến theo từng ngày, anh tựa hồ nắm thóp được việc tôi sẽ mềm lòng, mỗi lần chỉ cần mong ngóng nhìn tôi là tôi liền không có cách nào với anh .
Tới nước ngoài được tầm ba tháng thì Lạc Bân Úc có yêu cầu phải về nước một chuyến để xử lý chút công việc.
Anh không cho tôi đưa anh ra sân bay, nói không muốn nhìn thấy tôi đứng ở đó nhìn theo anh rời đi , nghĩ đến việc tôi một mình từ sân bay trở về thì trong lòng sẽ luyến tiếc.
Tôi lúc ấy không quá thể lý giải được ý tứ mà anh hình dung, nhưng nghe được lời anh nói thì trong lòng vẫn có chút d.a.o động.
Cái loại cảm giác này …… Giống như là một hạt giống phá tan viên gạch đá cứng nhắc để mọc ra chồi non, liền…… Thực thần kỳ.
Khoảnh khắc trước khi đi , anh ôm tôi không buông tay, tỉ mỉ dặn dò những việc anh không yên tâm, hoàn toàn không có một chút bộ dáng nghiêm túc lại lạnh nhạt đối với cấp dưới và công việc như ngày thường.
“Vi Vi, buổi tối ở nhà nhất định phải đóng kỹ cửa sổ nha, anh xuống máy bay sẽ gọi video cho em.”
“Vi Vi, cái này là số điện thoại của bảo an, lúc anh không ở đây em không cần phải sợ hãi nha.”
“Vi Vi, anh sẽ thực mau trở lại thôi, muộn nhất là một tuần.”
“Vi Vi, em phải nhớ anh đó nha.”
“Vi Vi……”
Tôi nhìn bộ dáng nhíu mày của anh , chung quy vẫn là mềm lòng, nâng mặt anh lên rồi thực nghiêm túc hôn một cái.
Anh an tĩnh trở lại , giữa đôi lông mày giãn ra thì đôi mắt cũng trở nên sáng lấp lánh, trong mắt có kinh hỉ và cả sự ngượng ngùng nhàn nhạt: “Vi Vi……”
Không có biện pháp thôi! Tôi không phải thánh nhân, sự thích chân thành tha thiết lại mãnh liệt như vậy thì ai có thể ngăn cản được chứ.
Trong khoảng thời gian ngắn, tôi không muốn suy nghĩ về tương lai nữa, chỉ muốn hưởng thụ ngay lúc này .
“Lạc Bân Úc, em chờ anh về.”
Lạc Bân Úc cười rộ lên.
Anh cười rộ lên rất đẹp , đôi mắt cong cong, sức cuốn hút mười phần, tôi cũng cười theo anh .
Anh cúi đầu trộm hôn tôi một cái rồi lại bắt đầu ôm tôi ngượng ngùng: “Vi Vi, anh thật sự luyến tiếc em, mấy ngày cũng không chịu nổi.”
Tôi nghĩ đến phía trước lúc ở trong nước, anh thường xuyên đi công tác một hai tháng, liền không mấy tin tưởng lời nói ma quỷ của anh .
Lo lắng anh bỏ lỡ chuyến bay, tôi duỗi tay đẩy anh ra : “Được rồi , mau đi đi mau đi đi .”
Anh rốt cuộc lưu luyến, mỗi bước đi đều ngoảnh đầu lại rồi rời đi .
7.
Lạc Bân Úc về nước ngày đầu tiên, đi học, đi học, đi học.
Lạc Bân Úc về nước ngày hôm sau , phác thảo, phác thảo, phác thảo.
Lạc Bân Úc về nước ngày thứ ba, buổi sáng đi học buổi chiều phác thảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/khi-trum-luyen-ai-nao-nuoi-vo-tu-som/chuong-4.html.]
Lạc Bân Úc khóc chít chít: “Vi Vi, em đều không nhớ anh sao ? Anh rất nhớ em.”
Nhớ sao ? Hình như không quá nhớ.
Không nghĩ sao ? Hình như lại có một chút nhớ.
Mỗi ngày có người vây quanh ở bên người đột nhiên rời đi , khó tránh khỏi sẽ có chút không thói quen, trong lòng vắng vẻ, gián đoạn tính mất mát.
Tôi còn chưa kịp trả lời liền nghe video bên kia truyền đến một đạo giọng nữ:
“Lạc Bân Úc, nhìn cái tiền đồ này của cậu xem, luyến ái não thời kỳ cuối rồi đúng không , đi ra ngoài đừng nói cậu họ Lạc, thật mất mặt.”
Lạc Bân Úc nhíu mày: “Là chị không hiểu.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Xùy, nếu yêu đương đều giống cậu như vậy , thế thì tôi lựa chọn không nói chuyện.”
“Chị không ai thèm, hâm mộ tôi với Vi Vi nhà chúng tôi còn vịt c.h.ế.t cái mỏ vẫn còn cứng.”
“ Tôi hâm mộ cậu ? Cười c.h.ế.t, cậu là một kẻ theo đuổi người ta đều đuổi không kịp chỉ biết dùng……”
“Lạc Thư Nhiên!!! Chị câm miệng.”
“Lạc Bân Úc, cậu lớn tiếng như vậy làm cái gì, chính là cậu cầu lão nương trở về.”
Video trong nháy mắt bị che lại , không biết bên kia lẩm bẩm lầm nhầm cái gì, nghe không rõ lắm.
Một lát sau di động bị cầm lấy, mặt Lạc Bân Úc lại lần nữa xuất hiện ở màn hình, anh cười tủm tỉm nhìn tôi , không biết nghĩ đến cái gì liền vội vàng mở miệng:
“Vi Vi, em nhưng ngàn vạn lần không được hiểu lầm nha, người nói chuyện này là chị của anh , chị ruột, cùng cha cùng mẹ cái loại này .”
Di động bị cướp đi , màn hình xuất hiện một khuôn mặt xinh đẹp , đối phương cười mắng Lạc Bân Úc vài câu lúc sau nhìn màn hình.
“Vi Vi đúng không , chào em nha, chị là chị gái của nó, sớm đã nghe Lạc Bân Úc nhắc tới em rồi , nó đem em giấu rất kỹ không cho chúng chị thấy, hôm nay rốt cuộc gặp được .”
Tôi : “???”
Tôi còn chưa kịp bắt lời thì di động lại lần nữa bị Lạc Bân Úc đoạt trở về: “Vi Vi, không có dọa đến em chứ, em đừng lý chị của anh , chị ấy người này chính là có điểm thần kinh thô, mỗi ngày đều điên điên khùng khùng, em không cần lý chị ấy .”
Tôi : “……”
Đầu bên kia di động không ngoài dự kiến truyền đến tiếng rống giận của chị gái anh : “Lạc Bân Úc, những chuyện ngu xuẩn cậu làm tùy tùy tiện tiện nói một chuyện ra tới đều có thể làm người ta cười đến rụng răng, cũng không biết là ai điên điên khùng khùng……”
“Chị, em sai rồi .”
Phía bên kia di động an tĩnh lại , thực mau xung quanh cũng an tĩnh lại , Lạc Bân Úc tựa hồ đã đi tới nơi khác, anh cười đến đắc ý: “Vi Vi, anh ngày mai có chuyến bay, ngày mai là có thể nhìn thấy em rồi .”
Tôi có chút kinh ngạc: “Nhanh như vậy sao ?”
“Chị của anh hai năm trước vẫn luôn đều ở bên ngoài du lịch, ở bên ngoài chơi mệt mỏi nên trở về quản lý công ty.”
Tôi nhớ tới vừa rồi chị gái anh nói ‘ chính là cậu cầu tôi trở về ’, khóe miệng liền co giật một cái: “Lạc Bân Úc, kỳ thật anh có thể không cần thời thời khắc khắc đều ở bên bồi em đâu , em biết anh rất bận, kỳ thật em một người cũng có thể.”
“Nói cái gì thế, cũng không có rất bận đâu , trong công ty có nhiều người như vậy , nếu sở hữu mọi chuyện đều phải giao cho anh xử lý thì anh còn tuyển bọn họ làm cái gì. Anh một chút đều không vội, em đừng lo lắng, những chuyện đó phân tán xuống dưới thì đến chỗ anh cũng liền không có gì.”
“Nói sau , những cái đó làm sao có thể quan trọng bằng em được chứ.”
Nói xong anh lại mắt trông mong nhìn tôi , nếu phía sau có cái đuôi thì hiện tại hẳn là đã gục xuống dưới rồi :
“Vi Vi, em có phải hay không lại ghét bỏ anh , anh mới trở về ba ngày em có phải hay không lại đổi ý không muốn anh nữa.”
Đáng giận! Ai nhìn thấy một chú cún con ủy khuất mà có thể không mềm lòng cho được chứ!
“Em không có , chỉ là thời gian chuyến bay dài như vậy , em đau lòng anh chạy qua chạy lại , ngày mai anh mấy giờ bay, em đi đón anh .”
Anh cười đến mi mắt cong cong, trông có vẻ rất vui mừng: “Tốt quá, vậy lát nữa anh gửi thông tin chuyến bay cho em.”
Sau khi ngắt video, ngón trỏ của tôi nhẹ nhàng gõ gõ lên di động, trong đầu nghĩ tới vài lần Lạc Bân Úc ngắt lời chị gái mình nói chuyện, cùng với bộ dáng hơi chút chột dạ của anh .
Anh không thích hợp.
Anh có chuyện gạt tôi .
Căn cứ vào những gì nhìn thấy trong video vừa rồi mà phán đoán, chuyện che giấu này tám chín phần mười có liên quan đến tôi .
Rốt cuộc là chuyện gì đây chứ?
Chaporia
Bình Luận (0)