Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.
Lạc Bân Úc đến nước ngoài lúc đó là chạng vạng, tôi đứng ở cổng ra để chờ Lạc Bân Úc.
Tôi tính toán thời gian rồi mới qua đây, cũng không phải chờ bao lâu, Lạc Bân Úc đi ra nhìn thấy tôi liền lén lút từ phía sau bịt mắt tôi lại .
Tôi có chút cạn lời, kính nó phản quang mà đồ ngốc ơi!
Lạc Bân Úc vui tươi hớn hở ôm lấy tôi : “Vi Vi, anh rất nhớ em đó nha.”
Tôi ngước mắt nhìn bộ dáng cười đến vui vẻ của anh cũng mỉm cười : “Ân, em cũng nhớ anh .”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nụ cười của anh càng thêm xán lạn, liền…… Thực dễ dỗ dành.
Nhân tâm luôn là sẽ bị đả động, lúc này đây sau khi Lạc Bân Úc đến, cách ở chung của tôi và anh đã hơi chút thay đổi một chút.
Thật sự muốn nói lên thì kỳ thật cũng không có biến hóa lớn bao nhiêu, chỉ là bởi vì tâm cảnh thay đổi cho nên lúc ở chung cũng có chút không quá giống nhau .
Phía trước lúc ở chung với anh , trong lòng tôi càng nhiều hơn giống như là đang đối mặt với cấp trên , đối đãi với một phần công việc, việc công xử theo phép công, còn đến bây giờ, chú cún con dính người này là bạn trai của tôi .
Tôi phải thừa nhận, ở bên cạnh Lạc Bân Úc mỗi một ngày đều thực vui vẻ.
Giữa tình nhân với nhau tổng sẽ có đủ loại mâu thuẫn, thế nhưng tôi và Lạc Bân Úc lại rất hiếm khi xuất hiện vấn đề này , đại khái là bởi vì tôi và Lạc Bân Úc đều thích bày ra sự thật, giảng đạo lý.
Rất nhiều thời điểm tôi cũng sẽ sinh khí với anh , nhưng căn bản là cãi nhau không nổi, bởi vì Lạc Bân Úc thật sự quá biết làm nũng, liền…… Giận không nổi luôn.
Đương nhiên, Lạc Bân Úc cũng sẽ có những lúc không cao hứng, đại bộ phận thời điểm đều là do tôi phác thảo thời gian quá dài mà xem nhẹ anh lâu quá.
Anh sẽ không tùy tiện đến quấy rầy tôi vì lo lắng làm đảo lộn linh cảm của tôi , chỉ là lúc tôi ra khỏi phòng liền nhắm mắt theo đuôi đi theo phía sau tôi , cũng không nói lời nào, trên mặt tuy rằng không có biểu tình gì nhưng cả người liền kém nước dán lên ba chữ to ‘cầu chú ý’.
Thế nhưng anh lại thực dễ dỗ, chỉ cần ôm ấp hôn hít, nói chút lời ngon tiếng ngọt không tốn tiền, mấy câu tỏ tình sến sẩm là trong mắt anh liền dâng lên ý cười , đôi mắt sáng lấp lánh, thực đáng yêu.
Ai, thật là một sự phiền não ngọt ngào.
9.
Nước ngoài du học hai năm, tôi không có về nước qua, cũng không có về qua nhà.
Nói đúng ra thì tôi đã thật lâu đều không có về qua nhà, cẩn thận hồi tưởng lại thì đại khái là sau khi mẹ kế sinh đệ đệ .
Tôi cùng mẹ kế quan hệ không tốt , bà ấy ghét bỏ tôi học nghệ thuật lãng phí tiền, giai đoạn trước khi thi nghệ thuật đã bắt tôi từ bỏ, nói tôi học vẽ tranh vô dụng, nói đệ đệ lớn lên chỗ cần dùng tiền còn có rất nhiều, nói tôi nên tiết kiệm một chút, nói con gái tóm lại là phải gả cho người ta .
Tôi ghê tởm bàn tính của bà ấy gõ đến vang dội, cảm thấy bà ấy khống chế d.ụ.c quá mạnh, quản quá rộng, liền nói thẳng bà ấy không có tư cách bắt tôi từ bỏ thứ mà tôi đã học từ nhỏ đến lớn, đứa con trai vừa mới học tiểu học kia của bà ấy càng không có tư cách.
Bà ấy là vợ mới của ba tôi thì thế nào chứ, tôi vẫn là con gái ruột của ba tôi cơ mà, thật muốn tính lên thì tôi còn nhận thức ba tôi trước cả bà ấy , cũng không biết bà ấy lấy đâu ra tự tin cảm thấy ba tôi sau khi kết hôn với bà ấy thì liền sẽ đoạn tuyệt lui tới với tôi .
Tôi cùng bà ấy nhìn nhau mà sinh ghét, làm không được chung sống hòa bình, mâu thuẫn bùng nổ khi ba tôi duy trì tôi tiếp tục học nghệ thuật.
Bà ấy cho rằng tất cả tài sản trong nhà đều nên thuộc về đứa em trai kia của tôi , cảm thấy ba tôi trước đây đã nuôi nấng tôi mười mấy năm, đối với em trai tôi mà nói thì thực không công bằng.
Ba tôi cho rằng tiêu dùng sau này của em trai và việc tôi học nghệ thuật cũng không có xung đột, hai đứa trẻ nên xử lý sự việc công bằng, trong nhà cũng không phải là không gánh vác nổi.
Ba tôi rất nhiều thời điểm, rất nhiều chuyện đều sẽ theo ý mẹ kế mà làm , duy độc ở chuyện của tôi là sẽ có sự kiên trì, ba tôi mỗi lần cho tôi tiền là bọn họ liền sẽ cãi nhau một trận.
Bà ấy luôn là bắt đầu khóc lóc kể lể ba tôi quên không được người mẹ đã khuất của tôi , nói ba tôi có lỗi với bà ấy , có lỗi với em trai tôi , nói em trai tôi đáng thương không được phụ thân thích…… Mấy loại lời nói lung tung rối loạn như vậy , ba tôi từ lúc bắt đầu sinh khí buồn bực đến mức không thể làm gì khác hơn.
Ba tôi biết rõ tôi cùng mẹ kế mâu thuẫn vô pháp điều hòa, luôn dặn tôi không cần phải chịu ảnh hưởng.
Ba tôi là một người cha tốt , ông rất nỗ lực nếm thử xử lý sự việc công bằng, nhưng là có một số việc luôn vô pháp tránh khỏi.
Sau khi thành tích thi đại học có kết quả, tôi báo danh vào Học viện Nghệ thuật phương Bắc, rời nhà rất xa, trên cơ bản là không mấy khi về nhà.
Năm nhất sau khi quân huấn xong, tôi bắt đầu làm công việc kiêm chức, làm giáo viên mỹ thuật ở cơ cấu đào tạo nghệ thuật, lúc nhàn hạ thì vẽ tranh ký họa gửi bán ở studio của bạn bè, làm gia sư cho mấy đứa nhỏ trung học cơ sở, ngẫu nhiên còn có thời gian rảnh liền nhận một ít đơn vẽ tranh minh họa trên mạng……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/khi-trum-luyen-ai-nao-nuoi-vo-tu-som/chuong-5.html.]
Chương trình học năm nhất không tính là nhiều nhưng cũng không ít, bận đến xoay mòng mòng, thế nhưng số tiền tiết kiệm được lại làm tôi an tâm.
Ba ba đi công tác lúc nào cũng tới thăm tôi , nói làm tôi chịu ủy khuất rồi , bảo tôi không cần chấp nhặt với mẹ kế và em trai, nói vĩnh viễn đều là ba ba của tôi , ông ngẫu nhiên cũng sẽ chuyển tiền cho tôi , chỉ là chúng tôi đều biết , quan hệ cha con tóm lại là không giống như trước kia nữa.
Ông vĩnh viễn đều là ba ba của tôi , nhưng đã không phải là ba ba của một mình tôi nữa rồi .
Sau này bởi vì chi tiêu xuất ngoại lớn, trong lòng vặn vẹo ngượng ngùng không muốn chủ động đòi tiền nhà làm ba tôi khó xử, tôi đã từ bỏ ý định xuất ngoại, thẳng đến khi gặp được Lạc Bân Úc - vị Thần Tài mềm lòng này , tôi mới lại lần nữa nhen nhóm ý niệm.
Ba tôi biết chuyện tôi xuất ngoại là vào nửa năm sau khi tôi ra nước ngoài, ông đến phương Bắc đi công tác muốn tới thăm tôi , mãi đến khi biết tôi đã xuất ngoại liền trách cứ tôi không nói cho ông biết , nhưng tóm lại vẫn là vui mừng nhiều hơn một chút.
“Mẹ con lúc còn sống liền luôn nói con từ nhỏ đã có thiên phú thiết kế, tương lai đưa con ra nước ngoài du học về cũng làm nhà thiết kế lớn, ai…… Bà ấy nếu biết con xuất ngoại du học nhất định sẽ rất vui mừng.”
Tôi biết mẹ tôi vĩnh viễn là vết thương không thể chạm vào ở một nơi nào đó trong lòng ba tôi , ông không có quên mẹ tôi , chỉ là…… Nghe theo lời khuyên bảo của ông nội bà nội mà lựa chọn hướng về phía trước nhìn .
Đây là lựa chọn của ông, tôi là con gái cũng không thể nói cái gì.
Sau khi cắt đứt điện thoại, ba tôi gửi cho tôi một số tiền lớn bảo tôi không cần quá vất vả, đừng một mình gồng gánh.
Ông lo lắng cho an nguy của tôi , biết tôi xuất ngoại xong thì thỉnh thoảng sẽ gọi video cho tôi .
Mỗi lần những lúc này , Lạc Bân Úc luôn là sẽ các loại ‘lơ đãng’ lọt vào ống kính, lễ phép thân sĩ ở trước mặt ba tôi xoáy một đợt hảo cảm, sau đó bại lộ việc tôi và anh đang ở trong trạng thái luyến ái.
Sau đó hai người này ở ngay trước mặt tôi thêm phương thức liên lạc của nhau , một người dám gọi một người khác dám đáp ứng, mấy cái xưng hô ba ba con rể đổi miệng thập phần nhanh ch.óng, hoàn toàn không có tình huống nhạc phụ nhìn con rể càng nhìn càng không vừa mắt như trong truyền thuyết tồn tại.
Tôi : “……”
Sau đó đại khái lại qua hơn một tháng, mẹ kế biết chuyện ba tôi thường xuyên chuyển khoản cho tôi ở nước ngoài, một cuộc điện thoại gọi tới bắt đầu cuồng oanh loạn tạc.
Số điện thoại của bà ấy đã sớm vào danh sách đen rồi , tôi cùng bà ấy từ trước đến nay sẽ không lén lút liên hệ, vài lần trò chuyện ngắn ngủi đều là do bà ấy phát hiện ba tôi không nghe lời bà ấy mà y cựu vẫn đang chuyển tiền cho tôi nên gọi điện qua c.h.ử.i rủa.
Tôi cùng bà ấy luôn luôn không hợp, tự nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe bà ấy giáo huấn, kéo đen ngắt lời là thái độ bình thường, ngẫu nhiên bị ồn ào đến phiền phức liền sẽ ở lúc bà ấy lải nhải mà lấy ra cái chậu sắt đem điện thoại úp ở bên trong rồi một trận cuồng gõ.
Bạn cùng phòng nói chiêu chậu sắt này gọi là dùng ma pháp đ.á.n.h bại ma pháp, bên chỗ tôi nhất định so với bên chỗ bà ấy càng ồn ào hơn.
Nói đi cũng phải nói lại , bà ấy đã thật lâu đều không có ở chỗ tôi tìm kiếm sự không thoải mái rồi , nếu là trước đây thì tôi đại khái ở trong nháy mắt nhận được điện thoại của bà ấy liền cúp máy, để cho một bụng tức giận của bà ấy không phát tiết ra được mà tự mình đi sinh khí, nhưng là lần này , người nghe điện thoại lại là Lạc Bân Úc.
Lạc Bân Úc từ trước đến nay không thể nhìn thấy tôi chịu ủy khuất, càng miễn bàn đến việc tai nghe nghe được những lời ô ngôn uế ngữ gì mà đồ lỗ vốn này nọ rất khó nghe trong điện thoại truyền ra .
Ngày đó thời tiết vừa vặn tốt , tôi cùng Lạc Bân Úc ở trong sân phơi nắng, tôi rúc vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lạc Bân Úc không muốn nhúc nhích, lúc điện thoại vang lên Lạc Bân Úc giúp tôi nghe , anh còn chưa kịp mở miệng đã bị tiếng gào thét c.h.ử.i rủa đối diện làm cho sửng sốt sửng sốt.
Tôi đang mơ màng sắp ngủ, sau khi nghe thấy âm thanh của di động liền trong nháy mắt thanh tỉnh, lúc mở mắt ra tôi nhìn thấy biểu tình của Lạc Bân Úc, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh đen mặt kể từ khi ở bên nhau lâu như vậy .
Sau đó tôi nghe anh không mang theo một chữ thô tục nào, góc độ cực kỳ xảo quyệt, lời nói cực kỳ bén nhọn mà dỗi ngược trở về.
Oa~
Get được một kỹ năng Lạc độc miệng nhanh mồm dẻo miệng rồi !
Ăn ngay nói thật, nghe rất sảng khoái.
Lạc Bân Úc nhìn cuộc điện thoại đã bị ngắt liền cười nhạt một tiếng, sau khi đối diện với tầm mắt của tôi , anh chớp chớp mắt, lại là một bộ dáng thuần lương vô hại.
Anh duỗi tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi , một tay xoa đầu tôi một tay nhẹ nhàng vỗ lưng tôi , có chút ý vị an ủi:
“Vi Vi, còn may không phải em nghe điện thoại, bà ta hung dữ quá đi , đều dọa đến anh rồi , muốn em ôm ấp hôn hít mới có thể an ủi tốt được .”
Tôi : 6
“Tính rồi , anh biết Vi Vi ngượng ngùng, vẫn là tự anh chủ động vậy .”
Tôi : “…… ”
Tôi nhìn bộ dáng của Lạc Bân Úc liền vội vàng nâng mặt anh lên giống như chim gõ kiến loạn mổ, moah, moah, moah……
Có thể làm sao bây giờ đây, bạn trai của chính mình , đương nhiên là phải sủng ái thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)