Tôi xin nghỉ phép để đưa cô bạn thân đi khám thầy t.h.u.ố.c.
Ông thầy bảo bạn tôi chỉ là ăn nhiều quá nên đầy bụng, bảo cô ấy ăn bớt lại .
Tôi đứng bên cạnh cười đến mức không thở nổi.
Chẳng ngờ giây tiếp theo, ông thầy t.h.u.ố.c quay sang bảo tôi : Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i muốn an t.h.a.i thì phải điều hòa tốt cảm xúc của mình .
Bước ra khỏi phòng khám, gương mặt mếu máo từ lúc chưa vào cửa của Lâm Nhiễm – cô bạn thân của tôi – đã biến mất tăm, thay vào đó là một thang t.h.u.ố.c bắc trên tay.
Là t.h.u.ố.c an t.h.a.i cô ấy mua cho tôi .
Tôi nhận lấy gói t.h.u.ố.c, rồi đuổi ngay Lâm Nhiễm – người đang hừng hực khí thế muốn hóng một mẻ phốt lớn từ tôi xuống xe, rồi một mạch lái xe đến Đại học Giang Thành.
Tôi biết Lâm Nhiễm đang rất sốt ruột, nhưng bảo cô ấy cứ bình tĩnh đã , vì chính bản thân tôi lúc này cũng đang rối bời trước tình huống vượt xa tầm kiểm soát.
Tôi là Lục Kiểu Kiểu, một giáo viên mầm non vinh quang.
Bao nhiêu năm nay, những người khác giới xuất hiện quanh tôi ngoài mấy cậu nhóc trong lớp thì chỉ có chú mèo đực nhà Lâm Nhiễm.
Người đàn ông duy nhất tôi tiếp xúc ở cự ly gần trong mấy tháng qua chính là chồng cũ đã ly hôn ba năm của tôi , Phó Thức.
Một tháng trước , vào đúng ngày kỷ niệm ly hôn, tất cả là tại Lâm Nhiễm thất tình cứ lanh chanh kéo tôi ra quán bar uống rượu giải sầu.
Cô ấy kể lể về câu chuyện tình yêu với gã bạn trai quen chưa đầy nửa tháng, nói đến đoạn sướt mướt làm tôi cũng không cầm được nước mắt.
Rượu cứ hết ly này đến ly khác. Qua ánh đèn mờ ảo, tôi thoáng thấy một bóng người ở đằng xa trông giống hệt Phó Thức, thế là tôi loạng choạng bước về phía đó.
Chẳng biết đêm ấy tôi và Phó Thức ai say khướt hơn ai.
Tóm lại là, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn...
Xong việc, tôi chuồn lẹ hơn bất kỳ ai, cũng may là chuyện này không một ai biết .
Cơn bực bội trong lòng càng nghĩ càng tăng lên, ngay khi sắp không nhịn nổi nữa thì tôi cũng đến Đại học Giang Thành.
Sau khi đỗ xe gọn gàng, tôi xách gói t.h.u.ố.c an thai, đùng đùng sát khí đi vào trong.
Nhưng vừa đến cổng thì bị bác bảo vệ chặn lại .
"Ơ này cháu ơi, Đại học Giang Thành đang trong thời gian phong tỏa trường."
"Bác ơi, cháu đến tìm giáo sư Phó Thức ạ."
Bác bảo vệ rướn nửa người ra khỏi cửa sổ, tay vẫn đang vê vê hai quả óc ch.ó, cười híp mắt nhìn tôi .
"Tìm giáo sư Phó à , thế thì cháu phải gọi điện bảo cậu ấy ra đón mới vào được ."
Nghe câu này , nhuệ khí của tôi bỗng chốc xẹp lép.
Tôi lấy điện thoại ra , tìm thấy tên Phó Thức trong danh bạ, nhưng chần chừ mãi không ấn nổi nút gọi.
"Alo, thầy Phó à , có người tìm cậu ở cổng trường này . Một cô bé khá xinh xắn, cậu ra ngay đi nhé."
Giọng bác bảo vệ theo gió lọt vào tai tôi .
Tôi cứng đờ người quay lại nhìn ông.
Bác cười hớn hở: "Cô bé hết tiền điện thoại à ? Không sao , bác gọi thầy Phó ra giúp cháu rồi nhé."
Môi tôi mấp máy, nửa ngày mới nặn ra được ba chữ.
"Cháu cảm ơn bác."
Phó Thức ra rất nhanh, chẳng mấy chốc tôi đã thấy bóng dáng anh .
Anh mặc một chiếc măng tô màu bọc đô, một làn gió thổi qua, những chiếc lá ngô đồng phía sau khuôn viên Đại học Giang Thành khẽ khàng rơi rụng.
Anh bước đi trên con đường rợp lá ngô đồng ấy mà tiến về phía tôi .
"Lục Kiểu Kiểu, cô tìm tôi à ?"
Phó Thức
đứng
khựng
lại
trước
mặt
tôi
, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/1.html.]
Khoảnh khắc nhìn thấy bằng xương bằng thịt anh , tôi lập tức tắt đài.
Tôi phải nói thế nào với anh là tôi đã m.a.n.g t.h.a.i đây? Hồi còn ở bên nhau , tôi đã biết anh không thích trẻ con.
Nhưng anh đã đứng ngay trước mặt rồi , dù là để cho đứa trẻ trong bụng một lời giải thích, tôi cũng nghĩ mình cần phải nói cho anh biết .
" Tôi mang th..."
Mới thốt ra được ba chữ, khóe mắt tôi đã liếc thấy bác bảo vệ cứ lượn qua lượn lại quanh hai đứa.
Phó Thức vẫn đang đợi tôi nói tiếp.
Tôi kéo kéo tay áo anh : "Nói ở đây không tiện lắm, chúng ta tìm chỗ nào ngồi nói chuyện đi ."
Tôi kéo Phó Thức chạy trốn khỏi đó, trước khi đi còn nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của bác bảo vệ.
Tiếng thở dài đầy vẻ tiếc nuối vì không hóng được phốt.
Mười phút sau , tôi và Phó Thức đã ngồi trong một quán cà phê trên con phố bên trong Đại học Giang Thành.
Chúng tôi chọn một góc khuất và yên tĩnh để ngồi .
Nhân viên phục vụ cầm menu đi đến hỏi chúng tôi dùng gì.
"Cho một ly Americano."
"Cô vẫn dùng Cappuccino nhiều sữa chứ?"
Phó Thức cầm menu, gọi món theo thói quen của mình xong liền nghiêng người quay sang hỏi tôi .
Dù sao cũng đã ly hôn ba năm, việc Phó Thức vẫn còn nhớ khẩu vị của mình khiến tôi khá ngạc nhiên.
"Không cần đâu , cho tôi một ly nước lọc là được ."
Phục vụ cất menu rồi đi khai vị.
Phó Thức nhìn tôi : "Cứ tưởng cô vẫn thích khẩu vị ngày trước , hóa ra đã thay đổi rồi à ?"
Giọng anh đều đều, không nghe ra cảm xúc gì, nhưng tôi cứ thấy lời này của Phó Thức có gì đó sai sai.
Giống như đang mượn vật nói người .
Tôi vô thức phản bác, tay phải không tự chủ được mà sờ lên bụng dưới .
"Khẩu vị không đổi, tôi vẫn thích, nhưng có chút chuyện ngoài ý muốn ."
Phó Thức gật đầu, không hỏi gì thêm.
Tiếp theo cuộc đối thoại nên vào thẳng chủ đề chính, tôi chuẩn bị tâm lý rồi mở lời hỏi anh ta .
"Hiện tại anh vẫn độc thân chứ?"
Phó Thức dường như không ngờ tôi lại hỏi câu này .
Anh nhếch môi cười , lời nói mang theo chút mỉa mai.
"Lục tiểu thư không phải là sau ba năm vẫn còn vương vấn tôi đấy chứ? Tôi không nghĩ mình có sức hút lớn đến vậy đâu ."
Tôi rất muốn biết câu trả lời từ anh , vì chuyện này liên quan đến việc tôi có cần thiết phải nói cho anh biết sự tồn tại của đứa trẻ này hay không .
Nhật Nguyệt
Tôi đã nghĩ kỹ rồi .
Nếu anh có bạn gái, tôi sẽ không nói chuyện mình mang thai, tôi sẽ tự mình sinh và nuôi đứa trẻ này .
Nếu anh chưa có , thì nhất định phải cho anh biết sự thật.
" Đúng vậy , tôi vẫn luôn vương vấn anh , cho nên rốt cuộc anh có bạn gái chưa ?" Tôi vội vã hỏi gặng.
Anh chăm chú nhìn biểu cảm của tôi một lúc, rồi nụ cười càng mở rộng hơn.
"Ba năm trước cô nói với tôi là cô đã thay lòng đổi dạ , rồi chặn mọi phương thức liên lạc với tôi . Bây giờ lại chạy đến đây bảo với tôi là vẫn luôn vương vấn. Cô nghĩ tôi sẽ tin à ?"
"Cho dù hiện tại tôi không có bạn gái, cô nghĩ tôi sẽ chịu ăn lại cỏ cũ sao ?"
Đằng sau cặp kính gọng vàng, đôi mắt anh thoáng hiện lên một tia đỏ hoe khó nhận ra .
Chaporia
Bình Luận (0)