Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hóa ra anh hận tôi đến vậy .
" Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi ." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh , chậm rãi nói .
Anh thu lại nụ cười , sau đó thong thả ngả người ra sau ghế, khoanh tay trước n.g.ự.c dò xét tôi .
"Câu tiếp theo của cô không phải là muốn nói đứa trẻ này là của tôi đấy chứ?"
"Không có 'chắc là' gì hết, chính là của anh ."
Anh tức đến bật cười , rồi đưa tay đẩy gọng kính, ánh mắt lạnh lùng.
" Tôi không nghĩ gen của tôi và cô lại có thể sinh ra một quái t.h.a.i ba năm còn chưa chịu chào đời."
Được rồi , xem ra anh đã quên sạch sành sanh chuyện xảy ra vào đêm kỷ niệm ngày ly hôn một tháng trước rồi .
Tôi nhấp một ngụm nước, đặt chiếc cốc xuống rồi nhướn mày: "Anh không nhận à ?"
" Tôi không có hứng thú đổ vỏ."
Anh nhíu mày nhìn đồng hồ: "Đến giờ rồi , tôi còn một tiết dạy, xin phép đi trước ."
Trước khi đi , anh liếc nhìn tôi một cái.
"Lục Kiểu Kiểu, tôi không có thời gian chơi trò đùa vô bổ này với cô."
"Nếu cô nghĩ tôi là một gã khờ thích hợp để đổ vỏ thì cô nhầm to rồi ."
Ánh mắt anh rất lạnh lùng, mang theo sự tàn nhẫn tổn thương người khác.
Cơn giận của tôi lập tức bốc lên ngùn ngụt, anh coi tôi là loại phụ nữ gì cơ chứ?
Tôi xách gói t.h.u.ố.c an t.h.a.i bên cạnh ném thẳng vào lưng Phó Phức.
Phó Phức như không có chuyện gì xảy ra , quay đầu lại nhìn một cái, rồi nhặt gói t.h.u.ố.c của tôi lên.
"Cảm ơn."
Anh giơ tay chào tôi một cái.
Rồi mang luôn gói t.h.u.ố.c của tôi đi mất.
Phó Thức đúng là đồ khốn nạn!
Tôi khẽ đặt tay lên bụng dưới , hít sâu vài hơi để điều hòa lại cảm xúc.
Không sao đâu em bé của mẹ , một mình mẹ kiếm tiền cũng đủ nuôi con rồi .
Về đến nhà, tôi gọi điện cho Lâm Nhiễm. Cô ấy lập tức mang theo mấy chai rượu hỏa tốc phi đến nhà tôi .
"Nên là, cậu bảo đứa trẻ trong bụng cậu có thể là của Phó Thứcá?"
"Không phải có thể, mà chắc chắn là vậy ." Tôi đập bàn phản bác.
Nghe tôi khẳng định, Lâm Nhiễm lại ực liên tiếp mấy ly.
Tôi mếu máo, vừa khóc sướt mướt vừa mắng mỏ Phó Thức: "Cậu không biết anh ta quá đáng thế nào đâu . Anh ta nghĩ tớ là loại phụ nữ đi tìm một người đàn ông thành thật để đổ vỏ đấy."
"Người như anh ta nhìn chỗ nào giống người thành thật cơ chứ? Như thế chẳng phải là đang sỉ nhục gu thẩm mỹ của tớ sao ?"
"Anh ta không nhận tớ và con thì thôi đi , dựa vào cái gì mà sỉ nhục nhân phẩm của tớ hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/2.html.]
Càng nói càng hăng, tôi giơ tay định giật lấy chiếc ly trong tay Lâm Nhiễm để uống vài hớp.
Lâm Nhiễm vội vàng cản lại : "Ơ kìa, cái này không phải thứ bà bầu như cậu có thể uống đâu nha."
"Thế
cậu
biết
tớ
không
uống
được
còn mang rượu đến nhà tớ
làm
gì?"
Tôi
hậm hực tố cáo Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm cười trừ đầy ngượng ngùng.
"Thì tớ nghĩ là tớ uống rượu, còn cậu uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i mà?"
Nhắc đến t.h.u.ố.c an thai, tôi lại càng tức lộn ruột.
Nhật Nguyệt
Cái tên đáng ghét kia còn ôm luôn cả gói t.h.u.ố.c an t.h.a.i của tôi đi rồi .
Tôi ôm chầm lấy Lâm Nhiễm khóc rống lên nức nở.
Lâm Nhiễm nhẹ nhàng vỗ đầu tôi dỗ dành.
"Không sao đâu Kiểu Kiểu, Phó Thức vừa đẹp trai vừa thông minh, gen tốt như vậy thì em bé sinh ra chắc chắn sẽ vừa đáng yêu vừa thông minh."
"Cậu hời to rồi còn gì, Kiểu Kiểu."
Cũng phải , năm đó Phó Thức là nam thần nổi tiếng nhất Đại học Giang Thành, biết bao cô gái chấp nhận đến khoa Lịch sử khô khan, khó hiểu để học ké chỉ vì anh .
Những bài viết về anh trên diễn đàn trường có thể xây được mấy nghìn tầng lầu, và bài viết đó đến nay vẫn được ghim ở vị trí đầu tiên trên diễn đàn Đại học Giang Thành.
Gặp được Phó Thứcthực ra là một sự tình cờ.
Tôi , Lục Kiểu Kiểu, từ nhỏ đến lớn luôn là một học sinh ba tốt thích giúp đỡ người khác. Có một lần giúp đỡ một bà cụ chân tay đi lại không thuận tiện, tôi mới biết bà là vợ của giáo sư Hạ ở Đại học Giang Thành.
Bà nhiệt tình mời tôi đến nhà ăn cơm, qua lại vài lần , tôi và vợ chồng giáo sư Hạ cũng trở nên thân thiết.
Hai bác có con cái đều đi làm giáo viên ở nơi khác, quanh năm chẳng mấy khi gặp mặt. Khi biết tôi cũng là sinh viên khoa Sư phạm của Đại học Giang Thành, hai bác lại càng đối xử với tôi như cháu gái ruột.
Một lần mang cơm đến văn phòng cho giáo sư Hạ thay bác gái, tôi đã gặp Phó Thức - người vốn lừng lẫy tiếng tăm - ngay trong phòng làm việc.
Anh đứng đó, tay cầm mấy cuốn tài liệu.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vương trên những lọn tóc trước trán, tôn lên gương mặt thanh tú, khôi ngô của anh .
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, cúc áo được cài cẩn thận đến tận hai nấc trên cùng, toàn thân toát ra khí chất của một đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, thanh cao không thể mạo phạm.
Ngay lập tức, hình ảnh đó đã đ.á.n.h trúng tim tôi .
Tim tôi đập thình thịch liên hồi, cuối cùng cũng hiểu tại sao trên diễn đàn trường lại có nhiều nữ sinh ngày nào cũng nhỏ dãi thèm thuồng nhan sắc của anh đến vậy .
Giáo sư Hạ cười giới thiệu Phó Thức với tôi : "Đây là học trò tâm đắc nhất của thầy, em có thể gọi là sư huynh ."
Tôi xua tay lia lịa, chúng tôi đâu có cùng khoa, gọi là sư huynh chẳng phải loạn cào cào lên sao ?
Phó Thức ngước mắt lên, ánh nhìn thanh lãnh dội vào người tôi , anh khẽ gật đầu: "Chào sư muội ."
Phó Thức đã chủ động chào hỏi, tôi cũng lắp bắp đáp lại một câu: "Chào... chào sư huynh ạ."
Thấy tôi căng thẳng như vậy , Phó Thức lại là người bật cười trước .
"Sư muội không cần căng thẳng thế đâu , sư huynh không phải người xấu ."
Khi anh cười , khí chất vẫn thanh khiết lạnh lùng, nhưng tôi lại phát hiện ra khi cười , khóe miệng anh có hai lúm đồng tiền nhỏ.
Từ đó về sau , vợ chồng giáo sư Hạ luôn gọi tôi và Phó Thức cùng đến nhà ăn cơm.
Ăn xong, giáo sư Hạ lại bảo Phó Thức đưa tôi về. Cứ thế qua lại , tôi và Phó Thức dần trở nên quen thuộc.
Chaporia
Bình Luận (0)