Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thế nhưng ở trường, trên bề mặt chúng tôi vẫn là những người xa lạ không hề có bất kỳ mối liên hệ nào.
Cho đến một lần tôi học xong tiết chuyên ngành bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, tôi phát hiện Phó Thức đang đứng ở phía dưới .
Chàng trai thanh tú lạnh lùng đứng dưới cây long não, tự nhiên trở thành một khung cảnh đẹp đẽ trong mắt người khác. Rất nhiều người đi qua đều ngoái lại nhìn anh .
Tôi không muốn biến mình thành tâm điểm chú ý, cũng không có ý định tiến lên chào hỏi, nhưng giây tiếp theo, Phó Thức đã rảo bước đi về phía tôi .
"Giáo sư Hạ bảo tôi đón em đi ăn cơm."
Từ đó trở đi , Phó Thức thường xuyên đứng dưới ký túc xá của tôi , dưới tòa nhà giảng đường.
Lý do cũng ngày một nhiều hơn, ngoài việc đến nhà giáo sư Hạ ăn cơm thì còn có thêm những việc như tiện tay mua hộ tôi phần ăn sáng, hay hôm nay nhà ăn trưa đông người nên có thể cùng ra ngoài ăn, vân vân.
Nhưng lúc nào anh cũng bồi thêm một câu ở phía sau , rằng giáo sư Hạ nhờ anh chăm sóc tôi .
Cuối kỳ năm thứ ba, Phó Thứchẹn tôi cùng ra thư viện ôn tập.
Tuy không biết hai đứa khác ngành thì ôn tập chung kiểu gì, nhưng nếu có một vị học thần như vậy ở bên, chắc cũng cứu vớt được điểm số môn Triết học Mác - Lênin đang mấp mé bờ vực của tôi .
Tôi vui vẻ đồng ý.
Ở thư viện, tôi luôn cảm thấy có một ánh mắt đổ dồn về phía mình .
Đến khi tôi không nhịn được ngẩng đầu lên thì chạm ngay vào ánh mắt của Phó Thức. Thấy tôi ngước nhìn , anh cũng chẳng hề né tránh.
Mặt tôi hơi nóng lên, cúi đầu nhắn tin cho anh .
Tôi : "Đừng nhìn em nữa."
Điện thoại của tôi rất nhanh đã nhận được tin nhắn trả lời.
Phó Thức: "Vợ chồng giáo sư Hạ đang vun vén cho hai đứa mình , em không nhận ra à ?"
Nhìn thấy tin nhắn, tim tôi hụt một nhịp, chiếc b.út trong tay tuột ra rơi xuống đất, rồi lăn đến tận chân Phó Thức.
Tôi cuống cuồng cúi người xuống nhặt.
Phó Thức cũng khom người xuống, nhặt chiếc b.út của tôi lên.
Sau đó anh đứng dậy, mở lòng bàn tay tôi ra , đặt chiếc b.út vào giữa lòng bàn tay tôi .
Sự đụng chạm của anh giống như một chiếc lá khẽ khàng khuấy động mặt hồ phẳng lặng trong lòng tôi .
Tôi rụt tay lại , điện thoại lại có tin nhắn mới.
Tôi vội vàng cúi đầu nhìn .
Phó Phức: "Anh cũng đang theo đuổi em."
Mặt tôi lập tức đỏ bừng như gấc chín, chiếc b.út vừa mới nhặt lên lại rơi bộp xuống đất.
Phó Thức khẽ cười một tiếng.
Sau đó, anh một lần nữa nhặt b.út giúp tôi , tiện tay dọn dẹp sách vở trên bàn bỏ vào cặp cho tôi , rồi nắm lấy cổ tay tôi dắt ra khỏi thư viện.
Sau đó, tôi và Phó Thức cứ thế thuận theo tự nhiên mà ở bên nhau .
Chuyện tình cảm của chúng tôi cũng coi như đã làm huyên náo Đại học Giang Thành một thời gian.
Trên diễn đàn trường, số người lập kèo cá cược xem hai đứa tôi bao lâu thì chia tay nhiều vô kể, lúc đó câu trả lời hot nhất chính là: không quá ba tháng.
Chẳng ai nghĩ nam thần được các nữ sinh săn đón ở Đại học Giang Thành lại có thể ở bên một đứa mờ nhạt, chẳng có gì nổi bật như tôi lâu dài.
Họ cho rằng Phó Thức ăn sơn hào hải vị chán rồi nên muốn đổi vị sang cháo hoa dưa muối.
Nhật Nguyệt
Khi tôi đem lời đồn này kể cho Phó Thức nghe , anh đang tỉ mẩn gọt hết mấy cái dằm gỗ trên đôi đũa dùng một lần cho tôi .
Bởi vì có một lần đi ăn, tay tôi vô tình bị dằm đũa đ.â.m phải , từ đó về sau , trước mỗi bữa ăn anh đều xử lý đũa cẩn thận rồi mới đưa cho tôi .
"Chưa từng ăn sơn hào hải vị nào cả."
Anh đưa đũa cho tôi .
Tôi ngẩn người ra , sau đó mới nhận ra anh đang trả lời câu nói lúc nãy của mình .
Chúng tôi cứ thế cùng nhau trải qua suốt quãng đời sinh viên như những cặp đôi bình thường khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/3.html.
]
Những kẻ năm xưa cá cược hai đứa tôi bên nhau không quá ba tháng đã thua chổng vó.
Sau khi tốt nghiệp, tôi đến dạy ở trường mầm non của nhà cô ruột, còn Phó Thức thì ở lại Đại học Giang Thành tiếp tục học lên thạc sĩ rồi tiến sĩ.
Bước vào lễ đường kết hôn, tôi cứ ngỡ đó sẽ là cả đời của chúng tôi .
Chẳng thể ngờ cuộc hôn nhân của hai đứa lại chỉ duy trì được vỏn vẹn ba năm.
"Reng reng reng, reng reng reng..."
Tôi bực bội ấn tắt tiếng chuông báo thức, tỉnh dậy từ trong giấc mơ.
Từ sau lần gặp Phó Thức hôm trước , dạo gần đây đi ngủ tôi cứ liên tục mơ thấy những chuyện ngày xưa của hai đứa.
Kiểm tra lại lịch trình, hôm nay tôi phải đến bệnh viện để khám t.h.a.i định kỳ.
Nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân rồi thu dọn đồ đạc, tôi rời nhà đến bệnh viện.
Sau khi lấy số xong, tôi định đi về phía phòng khám.
Một trận náo loạn ở hành lang bệnh viện bỗng nhiên thu hút sự chú ý của tôi .
Tôi quay đầu nhìn lại , một người đàn ông trung niên đang lao hùng hục về phía tôi , mấy anh bảo vệ thì đuổi theo bén gót ở phía sau .
Tôi nghiêng người muốn né tránh, nhưng hành lang quá đỗi đông đúc, trong lúc hỗn loạn không biết ai đã đẩy tôi một cái, đẩy thẳng tôi ra chính giữa đường.
Đúng lúc này , trước mặt tôi bỗng xuất hiện mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng định xông lên chặn người đàn ông lại . Người đàn ông thấy không còn đường lui liền làm liều, ngay giây tiếp theo, gã rút từ trong túi áo khoác ra một con d.a.o gấp.
Gã một tay lôi phắt tôi - người đang đứng gần gã nhất - tiện đà kề thẳng d.a.o vào cổ tôi .
"Cấm động đậy, tất cả cấm động đậy!"
Trong một khắc, tôi hận thấu xương cái tính ham hóng hớt của mình vừa rồi .
Lục Kiểu Kiểu ơi là Lục Kiểu Kiểu, sao cái gì mày cũng tò mò thế hả?
Bác sĩ và bảo vệ thấy có con tin bị bắt giữ liền đồng loạt khựng lại , không dám tiến thêm bước nào nữa.
Một bác sĩ trong số đó lên tiếng: "Anh gì ơi, anh bình tĩnh lại đã ."
"Về việc người nhà của anh qua đời, chúng tôi cũng vô cùng lấy làm tiếc và xin lỗi , nhưng cô gái này hoàn toàn vô tội."
"Anh thả cô ấy ra trước đã , rồi chúng ta ngồi xuống nói chuyện t.ử tế có được không ?"
Lời này như thể càng chọc điên người đàn ông trung niên, tôi cảm thấy bàn tay gã đang siết quanh cổ mình lại c.h.ặ.t thêm vài phần.
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Thôi xong, tiêu đời rồi .
Cái số kiểu gì mà lại xui xẻo gặp ngay vụ người nhà bệnh nhân gây rối hành hung thế này ?
"Bảo Lương Chí Binh ra đây gặp tôi ! Chủ nhiệm cái kiểu gì chứ, bảo ông ta đền mạng vợ lại đây cho tôi !"
Người đàn ông kích động gào thét, còn tôi thì chẳng thể thốt ra nổi một chữ nào, trong lòng chỉ biết âm thầm cầu nguyện bệnh viện và bảo vệ có thể cứu mình ra khỏi vũng bùn này .
Đúng lúc này , một người đàn ông chen qua đám đông đi vào . Tôi căng mắt nhìn kỹ, không ngờ lại là Phó Thức.
Anh nhích lên phía trước hai bước.
Thấy có người tiến lại , người đàn ông trung niên càng thêm phần nôn nóng, hoảng loạn.
Phó Thức bước ra vị trí chính giữa, giơ hai tay lên quá đầu, cất lời với vẻ khá nôn nóng:
"Anh cần con tin đúng không , tôi vào thay cô ấy có được không ?"
"Đó là vợ tôi , cô ấy đang mang thai."
Phó Thức tiếp tục nói , không biết có phải do tôi ảo giác hay không , nhưng một Phó Thức vốn luôn bình tĩnh tự chế, lúc này giọng nói lại thoáng có chút run rẩy.
Thấy người đàn ông trung niên vẫn không lay chuyển, Phó Thức lại nói tiếp:
" Tôi tin anh hiểu được tâm trạng của tôi lúc này . Chúng ta tuy không quen biết , nhưng tấm lòng dành cho người mình yêu đều giống nhau , đúng không ?"
Vừa nói , anh vừa dò dẫm bước lên phía trước hai bước. Tôi có thể cảm nhận được lực tay của người đàn ông đang khống chế mình đã bắt đầu nới lỏng ra chút ít.
Trong lòng tôi khẽ thở phào một hơi , đồng thời nháy mắt ra hiệu cho Phó Thức.
Dù đã chia tay ba năm, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ sự ăn ý giữa tôi và Phó Thức vẫn còn đó, anh chắc chắn phải hiểu thông điệp tôi muốn truyền tải.
Chaporia
Bình Luận (0)