Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thế nhưng nét mặt Phó Thức chẳng có lấy một tia thay đổi, cứ như thể hoàn toàn không nhìn thấy cái nháy mắt ám hiệu của tôi vậy .
Giây kế tiếp, Phó Thức một tay tóm lấy tay người đàn ông trung niên bẻ ngược ra sau , tay kia kịp thời kéo phắt tôi vào lòng anh ta .
Đám bảo vệ bên cạnh lập tức ùa lên khống chế người đàn ông rồi giải đi .
Mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi.
Vậy mà Phó Thức vẫn siết c.h.ặ.t tôi trong lòng, chẳng chịu buông ra .
Cảm giác như vừa từ cõi c.h.ế.t trở về, những cảm xúc sợ hãi dồn nén vừa rồi bỗng chốc vỡ òa, tràn ra như thác lũ.
Sợ hãi, kinh hoàng, đủ thứ cảm xúc đan xen vào nhau khiến n.g.ự.c tôi nghẹn ứ lại .
Lúc này , Phó Thức giơ một tay lên khẽ xoa đầu tôi : "Đừng sợ, anh đến rồi , có anh ở đây rồi ."
Rõ ràng giọng nói của Phó Thức vẫn còn run lên thấy rõ, vậy mà không hiểu sao nó lại khiến tôi thấy an lòng đến thế.
Sống mũi cay cay, nước mắt tôi cứ thế tuôn ra không tài nào kìm lại được .
Hai đứa tôi phớt lờ dòng người qua lại trong bệnh viện, tôi cứ thế rúc vào lòng Phó Thức mà khóc một trận đã đời.
Lúc cảm xúc dâng trào thì không tự chủ được , chứ khóc xong rồi thì đứa nào ngượng đứa đấy tự biết .
Tôi đang ngồi trong phòng khám, sau khi làm xong các bước kiểm tra, bác sĩ cẩn thận dặn dò tôi vài câu.
Rời khỏi bệnh viện, Phó Thức chủ động đề nghị đưa tôi về nhà.
Tôi vừa kéo cửa ghế sau ra , Phó Thức đã một tay đẩy cửa đóng phăng lại .
"Anh không phải tài xế của em, lên phía trước ngồi đi ."
Tôi có chút ngượng ngùng đành đi vòng lên ngồi vào ghế phụ.
Trên đường về nhà, hai đứa không ai nói với ai câu nào.
Thật là ngột ngạt quá đi mất, vừa rồi sao mình lại ma xui quỷ khiến đồng ý để Phó Thức đưa về nhà cơ chứ?
Cứ hễ căng thẳng là tôi lại vô thức lặp lại một vài thói quen nhỏ của bản thân .
Thế là tay tôi tự động kéo hộc để đồ nhỏ trên xe của Phó Thức ra , liền nhìn thấy bên trong có đặt loại kẹo thuộc thương hiệu mà tôi thích nhất.
Đầu óc còn chưa kịp nảy số thì tay đã bóc xong vỏ kẹo rồi .
Đến tận lúc định bỏ viên kẹo vào miệng, tôi mới sực tỉnh hồn lại .
Hồi còn ở bên Phó Thức, tôi luôn thích nhét loại kẹo và mấy món ăn vặt yêu thích của mình vào chiếc hộc nhỏ trên xe anh ta .
Lâu dần thành thói quen, chỉ cần Phó Thức thấy đồ ăn vặt trong hộc hết là sẽ tự động mua đầy lại .
"Kẹo này ..."
Giọng tôi mang theo sự hoài nghi lộ rõ.
Phó Thức không nói gì, nhưng yết hầu của anh vì căng thẳng mà khẽ trượt lên trượt xuống một cái.
"Kẹo này không phải hết hạn sử dụng rồi chứ?"
Tôi cầm viên kẹo trên tay, tiến thoái lưỡng nan không biết nên xử lý thế nào.
Áp suất xung quanh Phó Thức bỗng chốc giảm xuống cực thấp.
"Chưa hết hạn." Ba chữ này giống như được anh nghiến răng nặn ra từ kẽ miệng vậy .
Bàn tay đang nắm vô lăng cũng siết c.h.ặ.t lại .
Tôi yên tâm bỏ viên kẹo vào miệng.
Những lời định nói cứ quanh quẩn trong đầu vài lượt, còn chưa kịp thốt ra thì xe đã đỗ vững vàng dưới chung cư nhà tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/4.html.
]
Chuyện ngày hôm nay dù sao cũng phải nói một lời cảm ơn anh . Tôi vừa định mở lời thì thấy có người gõ gõ vào cửa kính xe. Kính xe hạ xuống, người đứng bên ngoài quen thuộc không thể quen thuộc hơn.
Chính là cô bạn thân Lâm Nhiễm của tôi .
Cô ấy nhìn hai đứa tôi ngồi trong xe, cười đến mức híp tịt cả mắt vào .
Nhìn điệu bộ là biết cô ấy đang chuẩn bị mở miệng tra khảo, sợ cô ấy hỏi ra mấy câu giật gân, tôi liền nhanh như cắt mở cửa xe bước xuống, lôi tuột cô ấy lên lầu.
Toàn bộ quá trình diễn ra trơn tru, dứt khoát như một cái máy.
Nhật Nguyệt
Sau khi ăn với Lâm Nhiễm một bữa cơm, tôi liền vội vã tiễn cô nàng đang đầy một bụng câu hỏi ra khỏi nhà.
Trước khi đi ngủ, nghĩ lại chuyện ngày hôm nay, tôi thấy mình vẫn cần phải nói một tiếng cảm ơn với Phó Thức.
Tôi nằm trên giường đắn đo hồi lâu, cuối cùng cũng kéo Phó Thứcra khỏi danh sách chặn của WeChat.
Tôi : "Chuyện hôm nay cảm ơn anh nhé."
Bên kia hỏa tốc phản hồi một tin.
Phó Phức: "?"
Ngay sau đó, Phó Thức lại gỡ bỏ tin nhắn này .
Phó Phức: "Không có gì, vô tình đi ngang qua thôi."
Tiếp theo đó, tôi chẳng biết phải nói gì với Phó Thức nữa.
Tôi vắt óc suy nghĩ chủ đề để tiếp tục cuộc trò chuyện.
Bỗng nhiên, tôi nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng.
Tôi : "Em mới chuyển nhà năm ngoái mà, sao anh biết địa chỉ nhà em?"
Bên kia hiển thị trạng thái "đang nhập..." rất lâu, nhưng hộp thoại lại chẳng thấy Phó Thứcgửi thêm tin nhắn nào nữa.
Tôi đợi mãi, đợi mãi mới nhận được tin nhắn của anh .
"Gói t.h.u.ố.c hôm trước anh cầm đi , ngày mai anh mang qua cho em. Ngủ ngon."
Rốt cuộc là Phó Thức có ý gì đây chứ? Tôi cố gắng suy đoán tâm tư của anh , rồi mơ màng ngủ thiếp đi lúc nào không hay .
Ngày hôm sau tôi vừa mới tỉnh giấc, điện thoại của Lâm Nhiễm đã gọi đến, gấp gáp như cháy nhà.
Tôi vừa bắt máy, tiếng hét ch.ói tai của Lâm Nhiễm đã từ đầu dây bên kia dội thẳng vào tai.
Nói không ngoa chút nào, tôi cảm giác linh hồn mình cũng đang rung lên bần bật theo tiếng thét của cô ấy .
Cơn cáu gắt lúc mới ngủ dậy bốc lên, tôi xả luôn một tràng: "Cậu mà không đưa ra được một lý do chính đáng thì xác định với tớ nhé."
Lâm Nhiễm ấp úng nói ra lý do của mình . Nghe xong lời cô ấy nói , tôi bật người ngồi phắt dậy trên giường.
"Cậu nói cái gì cơ? Mẹ tớ biết rồi á?!"
Từ sau khi biết mình mang thai, tôi đã xin cô ruột – cũng là hiệu trưởng trường mầm non – cho nghỉ phép dài hạn, nhưng mãi vẫn chưa nghĩ ra lý do nào cho hợp lý.
Cô liền qua hỏi mẹ tôi xem có phải tôi bị ốm đau gì không . Mẹ tôi thì chẳng biết chuyện gì, nhưng lại vô cùng lo lắng cho tình trạng của tôi .
Lúc bà gọi điện cho tôi thì chẳng hỏi được lời nào, thế là bà liền quay sang liên lạc với Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm mới nói chuyện với mẹ tôi được vài câu thì đã khai tuồn tuột ra sạch sành sanh.
"Tớ xin lỗi Kiểu Kiểu mà, hu hu hu, tớ không cố ý đâu ."
Có vẻ như cảm nhận được ngọn lửa giận đùng đùng của tôi qua điện thoại, cô ấy mếu máo nói : "Để tớ bày tỏ lòng thành kính lần cuối nhé, mẹ nuôi bảo mẹ đã ra khỏi cửa rồi , tính thời gian thì chắc sắp đến nhà cậu rồi đấy."
"Kiểu Kiểu ơi, cậu mau tìm chỗ nào trốn tạm đi ."
Lâm Nhiễm hại tôi thê t.h.ả.m rồi !
Đối mặt với tình huống bất ngờ này , đầu óc tôi bỗng chốc rối như tơ vò, tay chân luống cuống.
Chaporia
Bình Luận (0)