Trả Anh Một Mái Ấm/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngay khi tôi đang định vơ đại mấy món đồ để chuồn đi lánh nạn thì tiếng chuông cửa bỗng vang lên dồn dập.

Xin hỏi mọi người , bây giờ giả vờ không có nhà thì liệu có còn kịp không ?

À, vô phương cứu chữa rồi , nằm im chờ c.h.ế.t thôi.

Tôi cam chịu số phận đi ra mở cửa. Mẹ tôi tay trái xách một con gà mái tơ, tay phải xách một dải sườn non, đang đứng lù lù ngoài cửa.

Vừa bước vào nhà, bà đã đưa mắt đảo quanh một lượt từ trên xuống dưới .

"Ngoại trừ con ra , trong nhà không còn ai khác chứ?"

Nửa tiếng sau , tôi và mẹ ngồi đối diện trừng mắt nhìn nhau .

Tôi đã thành khẩn khai báo toàn bộ "tội trạng" của mình với mẹ .

Mẹ tôi giữ im lặng, ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, một lúc lâu sau mới buông một tiếng thở dài đầy bất lực.

"Con nói đứa trẻ này ... là của tiểu Thức à ?"

Tôi gật đầu, không dám ho he lời nào.

"Thực ra năm đó, mẹ cũng rất hối hận vì đã nói ra những lời ấy ."

"Mấy năm nay mẹ vẫn luôn suy nghĩ, nếu ngày đó mẹ không nói năng lung tung, thì con và tiểu Thức liệu có đi đến bước đường này không ?"

" Nhưng lúc đó, mẹ cũng chỉ vì quá lo lắng cho con thôi mà."

Mẹ nói đến đây thì giọng đã nghẹn ngào, bà đưa tay quệt ngang khóe mắt.

Bàn tay mẹ giờ đây đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian. Sống mũi tôi chợt cay xè, tôi vội nhào tới nắm lấy bàn tay còn lại của bà.

"Không phải đâu mẹ ..." Tôi nghe thấy giọng mình cũng đã run lên nức nở, "Chuyện này không liên quan gì đến mẹ cả, là do giữa chúng con vốn đã có khoảng cách rồi ."

Cuộc hôn nhân của tôi và Phó Thức đi đến hồi kết một cách nhanh ch.óng như vậy , thực ra không phải chỉ vì một nguyên nhân duy nhất ấy .

Năm đó, tình cảm của tôi và Phó Thức đi từ chỗ không một ai lạc quan chúc phúc, cho đến khi dần trở thành cặp đôi kiểu mẫu khiến người người phải đỏ mắt ghen tị.

Bạn bè xung quanh cũng lần lượt rục rịch lập gia đình.

Có một lần , cô bạn cùng phòng đại học của tôi kết hôn và mời tôi đến làm phù dâu.

Trong buổi tụ tập hội chị em vào đêm trước ngày cưới, mọi người rôm rả trêu nhau rằng, biết đâu hỷ sự tiếp theo được uống chính là của tôi và Phó Thức.

Lời nói đùa bâng quơ ấy lại chọc đúng vào nỗi lo âu canh cánh sâu nhất trong lòng tôi .

Năm thứ hai yêu nhau , tôi đã dẫn Phó Thức về ra mắt bố mẹ mình . Từ đó về sau , cứ đến dịp lễ tết, Phó Thức đều chu đáo chuẩn bị quà cáp và gửi lời chúc mừng đến bố mẹ tôi .

Thế nhưng, Phó Thức lại chưa từng dẫn tôi đi gặp bất kỳ một người thân nào của anh .

Tôi biết mối quan hệ giữa Phó Thức và bố mẹ dường như không được tốt lắm. So với đấng sinh thành chưa từng được anh nhắc tới, thì vợ chồng giáo sư Hạ lại giống như người bề trên ruột thịt của anh hơn.

Nhưng mỗi lần mẹ ở nhà gặng hỏi tôi xem dịp lễ có gọi điện hay đến hỏi thăm bố mẹ Phó Thức không , tôi đều ngắc ngứ không biết phải trả lời bà thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/5.html.]

Khi đã ở bên nhau lâu, cả bạn bè lẫn người lớn tuổi đều bắt đầu tò mò về ngày cưới của hai đứa, tôi chỉ biết kiếm đại lý do nào đó để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

Sau đám cưới của cô bạn đó, tôi bắt đầu cố ý hoặc vô tình b.ắ.n tín hiệu ẩn ý với Phó Thức.

Phó Thức là người thông minh, anh nhanh ch.óng hiểu ra tâm tư của tôi .

Nhật Nguyệt

Anh đã chuẩn bị một buổi cầu hôn vô cùng hoành tráng trước sự chứng kiến của đông đảo bạn bè để dành tặng tôi .

Đến khi anh tới nhà tôi để cùng mẹ bàn bạc ngày lành tháng tốt , tôi thấy gương mặt mẹ thoáng hiện lên nét khó xử, bà nhìn anh rồi bảo:

"Tiểu Thức này , chuyện cưới xin đại sự thế này , có phải nên bàn bạc một tiếng với bố mẹ con thì tốt hơn không ?"

Tôi nhìn thấy rõ mồn một Phó Thức khựng người lại trong giây lát, nhưng ngay sau đó anh lại hẹn một buổi khác với bố mẹ tôi , bảo rằng lần tới hai bên gia đình sẽ ngồi lại cùng quyết định.

Toàn bộ quá trình anh ứng xử cực kỳ lịch sự, chu toàn , không để ai có thể bắt bẻ được nửa điểm.

Thế nhưng tôi vẫn nhạy cảm bắt được những đợt sóng ngầm cuộn trào dưới vẻ mặt bình lặng như mặt nước mùa thu ấy của anh .

Trên đường về, tôi hỏi anh xem có cần hẹn bố mẹ anh ta đi ăn một bữa trước khi hai nhà chính thức gặp mặt không .

Lúc đó anh chỉ lạnh lùng ném lại ba chữ:

"Không cần thiết."

Vì vậy , lần đầu tiên tôi được gặp bố mẹ anh , trớ trêu thay lại chính là vào ngày bàn chuyện cưới xin của hai đứa.

Mãi đến khi giáp mặt bố mẹ anh , tôi mới ngã ngửa biết được rằng, bố anh là một đại gia khét tiếng, còn gia tộc của anh ta chính là danh gia vọng tộc họ Phó lẫy lừng.

Bầu không khí hôm ấy rõ ràng là vô cùng gượng gạo. Sự giao lưu giữa hai nhà tuy không xảy ra tranh chấp gì, nhưng lại chẳng có lấy một chút nhiệt tình, ấm áp.

Cuối cùng thì đám cưới của chúng tôi vẫn được diễn ra suôn sẻ.

Tôi là người cực kỳ yêu trẻ con. Mỗi lần mấy bé ở trường mầm non sà vào lòng ôm cổ rồi cất giọng ngọt ngào gọi "cô Kiểu Kiểu ơi", tôi lại khao khát có một đứa con chung của hai đứa biết bao.

Thế nhưng, Phó Thức lần nào mây mưa với tôi cũng đều sử dụng biện pháp tránh t.h.a.i rất nghiêm ngặt.

Có một lần hai đứa đi siêu thị mua thức ăn, anh lại tiện tay lấy một hộp "áo mưa".

Trên đường lái xe về, tôi rốt cuộc không nhịn được nữa mà cất tiếng hỏi anh :

"Có phải anh không muốn có con đúng không ?"

Anh cất hộp đồ ra ghế sau , tiện tay mở cửa bên ghế phụ cho tôi bước lên.

"Làm gì có chuyện đó, sao em lại nghĩ như vậy ?"

Tôi ngồi thọt lỏm trong xe, ấm ức nhìn góc nghiêng của anh .

"Lần nào anh cũng dùng cái đó còn gì."

Phó Thức khẽ thở dài: "Anh chỉ cảm thấy bây giờ vẫn còn quá sớm."

Tôi bĩu môi, trong lòng vẫn không thôi hờn dỗi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...