Trả Anh Một Mái Ấm/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đến tối, Phó Thức bóc hộp đồ ra . Như cảm nhận được sự tủi thân của tôi , anh dịu dàng đặt một nụ hôn lên khóe môi tôi để dỗ dành.

"Không cần lãng phí đâu , lần sau sẽ không dùng nữa."

"Để tránh lãng phí, hôm nay chúng ta nỗ lực dùng cho hết nhé."

Từ đó về sau , anh cũng thực hiện đúng như lời đã hứa.

Thế nhưng cái bụng của tôi mãi mà chẳng có động tĩnh gì. Phó Thức thì cứ luôn an ủi tôi , bảo chắc là do duyên số chưa đến thôi.

Không lâu sau , ở trường mầm non xảy ra một sự cố ngoài ý muốn . Có một bé bị vấp ngã rách cả khóe mắt, mà sự việc lại đen đủi xảy ra đúng vào góc khuất của camera giám sát.

Trường học ngay lập tức liên hệ với phụ huynh , giải thích rõ ràng đầu đuôi và thành khẩn xin lỗi , nhưng phía gia đình vẫn kích động làm rùm bén lên.

Vị phụ huynh đó liên tục đến trường làm loạn suốt mấy ngày liền, thậm chí còn bôi xấu chuyện này lên trên mạng xã hội.

Tuy không tạo thành làn sóng dư luận quá lớn, nhưng với tư cách là giáo viên chủ nhiệm đứng lớp, tâm lý của tôi không tránh khỏi bị ảnh hưởng nặng nề.

Hiệu trưởng thấy tôi tiều tụy và tinh thần bất ổn nên đã tâm lý cho tôi nghỉ phép vài ngày.

Giai đoạn đó vừa vặn Phó Thức cũng ngập đầu trong công việc, tôi suốt ngày thui thủi một mình ở nhà.

Trong một lần tình cờ dọn dẹp phòng ốc, tôi vô tình tìm thấy một tờ hóa đơn của bệnh viện.

Phó Thức đã giấu tôi âm thầm uống t.h.u.ố.c để làm giảm khả năng sinh sản của bản thân .

Tin tức này chẳng khác nào một tia sét đ.á.n.h ngang tai, khiến đầu óc tôi rối tung rối mù.

Đầu ngón tay tôi siết c.h.ặ.t lấy tờ giấy mỏng manh ấy , siết đến mức tờ hóa đơn hằn lên những vệt nếp gấp rúm ró mà tôi cũng chẳng hề hay biết .

Sau khi hoàn hồn lại , tôi lập tức hạ quyết tâm phải đi hỏi tội Phó Thức cho ra nhẽ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Thế nhưng, ngay khi tôi vừa đứng trước cửa văn phòng của Phó Thức , tôi lại nghe thấy tiếng anh ta đang gọi điện thoại cho ai đó.

Giọng nói của Phó Thức như thể bị phủ một lớp băng dày, ngữ điệu lạnh lùng đến cực điểm, không mang theo một chút hơi ấm tình người nào.

"Tốt nhất là các người nên dẹp ngay cái tư tưởng đó đi , tôi sẽ không bao giờ để Lục Kiểu Kiểu sinh con đâu ."

Ngay sau đó, anh lạnh lùng nói thêm vài câu nữa rồi cúp rụp điện thoại.

Lời nói của Phó Thức khiến toàn thân tôi như rơi xuống hầm băng.

Tôi không đẩy cửa bước vào nữa, mà quay lưng, hồn xiêu phách lạc đi thẳng về nhà.

Tối hôm đó khi Phó Thức vừa bước chân vào nhà, tôi đã lao vào cãi nhau với anh ta một trận long trời lở đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Cái gì mà không cần thiết phải gặp bố mẹ anh ?

Tại sao lại không muốn có con của hai đứa?

Tôi dồn dập ném từng câu hỏi một vào mặt Phó Thức, vậy mà anh tuyệt nhiên không hé răng giải thích lấy một lời.

Anh chỉ trơ mắt nhìn tôi , cuối cùng buông một câu hỏi ngược lại : "Em hối hận vì đã gả cho anh rồi đúng không ?"

Sáng sớm ngày hôm sau , tôi thu dọn quần áo xách vali về thẳng nhà đẻ. Bố mẹ gặng hỏi thế nào tôi cũng nhất quyết c.ắ.n răng không nửa lời oán thán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/6.html.]

Đến bữa trưa, mẹ tôi ngập ngừng hồi lâu mới ngập ngừng mở lời:

"Kiểu Kiểu à , con với tiểu Thức sau khi kết hôn sống có tốt không ?"

"Dạo gần đây mẹ có nghe ngóng được chút chuyện của nhà họ Phó. Mẹ nghe người ta bảo mẹ đẻ của cậu ấy dường như có vấn đề về thần kinh, còn bố cậu ấy hồi trước còn có hành vi bạo lực gia đình với mẹ cậu ấy nữa."

"Cái ông nhà bác Trương của con ấy , hồi trẻ cũng suốt ngày thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bác ấy , giờ lại nghe bảo đứa con dâu nhà bác ấy hai hôm trước cũng vừa bị chồng đ.á.n.h cho một trận."

"Nếu tiểu Thức có chỗ nào không ổn , con phải lập tức nói ngay với bố mẹ đấy nhé."

"Nếu con có hối hận, đã có bố mẹ ở đây chống lưng cho con!"

Mẹ tôi vừa dứt lời, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì đã có tiếng gõ cửa vang lên.

Là Phó Thức đến đón tôi về nhà.

Đối diện với ánh mắt lo lắng, đầy xót xa của bố mẹ , tôi lẳng lặng theo Phó Thức ra xe.

Nhưng rõ ràng là anh đã nghe thấy toàn bộ những lời mẹ tôi vừa nói lúc nãy.

Quãng thời gian sau đó, anh cứ liên tục hỏi tôi : "Có phải em bắt đầu ghét bỏ anh rồi không ?"

"Có phải em đang hối hận vì đã kết hôn với anh không ?"

Nhật Nguyệt

Tôi đã rất muốn ngồi lại để bình tâm nói chuyện một cách rõ ràng với Phó Thức, thế nhưng cứ hễ chạm đến vấn đề con cái là thái độ của anh lại cực kỳ cứng rắn, tuyệt đối không nhượng bộ.

Tôi hỏi: "Anh ghét trẻ con đến thế à ?"

Anh bảo: "Không phải anh không thích, mà là bây giờ vẫn chưa thích hợp."

"Vậy thì bao giờ mới thích hợp?"

"Kiểu Kiểu, đừng vội, sắp rồi ."

Sự nghi ngờ và ấm ức trong lòng tôi ngày một tích tụ, mà thái độ né tránh của Phó Thức lại càng khiến tôi không ngừng suy diễn lung tung.

Công việc của anh ngày một bận rộn hơn.

Tôi lặp đi lặp lại câu hỏi liệu anh có còn yêu tôi không hết lần này đến lần khác.

Lần nào anh cũng dịu dàng ôm tôi vào lòng mà thủ thỉ.

Thế nhưng cảm giác an toàn trong tôi lại cứ thế vơi dần đi .

Tôi chủ động đề xuất ly hôn, nhưng Phó Thức nhất quyết không chịu ký vào đơn.

Tôi liền nói dối: " Tôi có người khác ở bên ngoài rồi , tôi không muốn sống với anh nữa."

Đến nước này , Phó Thức mới chịu gật đầu đồng ý.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi cứ thế mà tan vỡ.

Tôi chặn mọi phương thức liên lạc của anh , triệt để cắt đứt mọi mối quan hệ với anh .

Cho đến tận lần này , khi tình cờ chạm mặt một Phó Thức còn say khướt hơn cả tôi ở trong quán bar đêm đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...