20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Nhưng đúng ngày nguyên hoàng hậu sinh hắn , bà lại bị vu oan liên quan tới án vu cổ.

 

Tiêu Dục từ lúc mới sinh đã từ mây cao rơi xuống bùn lầy.

 

Hắn mất mẫu thân .

 

Cũng bỏ lỡ ngôi vị trữ quân.

 

Loại người như hắn , thứ khao khát nhất chẳng qua chỉ là được công nhận.

 

Là danh chính ngôn thuận.

 

Là nuốt xuống được cơn giận năm xưa.

 

Mà điều đó…

 

Cũng giống hệt ta .

 

 

Nhi t.ử ta chẳng những không c.h.ế.t, còn trở thành tiểu hoàng đế.

 

Chuyện này khiến tâm trạng của Tống Trì Yến và Phó Tâm Nguyệt đều thay đổi dữ dội.

 

Tống Trì Yến có cảm giác lâng lâng như đang nằm mộng:

 

“Không ngờ Tần Vương lại hạ thủ lưu tình.”

 

“Tân đế… là nhi t.ử ruột của ta .”

 

Hắn lẩm bẩm, khóe mày mang ý cười , như thể vô tận vinh hoa phú quý đang vẫy gọi trước mắt.

 

Huyết mạch của hắn kế thừa đại thống…

 

Chẳng phải đồng nghĩa với việc Tống gia từ nay một bước lên mây sao ?

 

Đây là chuyện mà trước đây Tống Trì Yến nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

 

Nhưng Phó Tâm Nguyệt lại là thái cực hoàn toàn ngược lại .

 

“Sao có thể như vậy ?!”

 

“Ngôi vị hoàng đế vốn nên thuộc về nhi t.ử của ta !”

 

“Nhi t.ử ta mới là tiểu thái tôn thật sự!”

 

“Không được … chuyện này nhất định phải sửa lại !”

 

“Yến ca ca, chàng mau vào cung một chuyến, vạch trần thân phận giả của tên tiểu thái tôn kia !”

 

Lúc này , Tống Trì Yến đã không còn trăm mực chiều theo Phó Tâm Nguyệt như trước .

 

Hắn có chút mất kiên nhẫn, qua loa đáp:

 

“A Nguyệt, hiện giờ thời cuộc chưa rõ, ai biết Tần Vương rốt cuộc đang có ý gì?”

 

“Mọi chuyện không thể nóng vội.”

 

“Cứ chờ xem bước tiếp theo của Tần Vương đã .”

 

Hắn cũng muốn đ.á.n.h cược.

 

Cược rằng nhi t.ử ta thật sự có thiên mệnh.

 

Nếu đúng như vậy , Tống gia sẽ một bước lên trời.

 

Từ ngày ấy , thái độ của Tống Trì Yến với ta thay đổi hẳn.

 

Ăn mặc chi tiêu đều đổi sang quy chế chính thất phu nhân.

 

Nhưng …

 

Hắn cho người giam lỏng ta .

 

Dù sao Tranh Nhi chỉ nhận một mình ta là mẫu thân .

 

Sơ Hạ là nha hoàn hồi môn duy nhất bên cạnh ta .

 

Năm đó sau khi xảy ra chuyện trong cung yến, cho dù Ôn gia đoán được vài phần nguyên do, nhưng cũng vẫn coi ta như quân cờ bỏ đi .

 

Chỉ có Sơ Hạ là chưa từng rời bỏ ta .

 

Nàng ấy vẫn cặm cụi thêu thùa kiếm sống.

 

Cho dù tới tận hôm nay cũng không dám lười biếng, chỉ sợ thiếu bạc sẽ khiến ta và Tranh Nhi bị đói.

 

“Tiểu thư, sáu năm nay chúng ta vẫn luôn âm thầm chú ý động tĩnh của Tần Vương.”

 

“Theo suy đoán của tiểu thư, hắn quả thực không g.i.ế.c tiểu thiếu gia.”

 

“ Nhưng … cho dù hắn nhìn ra tiểu thiếu gia là huyết mạch của mình , hắn thật sự sẽ từ bỏ ngôi vị kia sao ?”

 

“Sau này cũng thật lòng nâng đỡ tiểu thiếu gia ư?”

 

Đối với chuyện ấy , ta cũng không hoàn toàn nắm chắc.

 

Mấy năm nay, ta vẫn luôn âm thầm dạy Tranh Nhi rất nhiều thứ.

 

Ta để nó biết toàn bộ chân tướng, cũng để nó hiểu rõ tính tình Tiêu Dục.

 

Quan trọng hơn…

 

Ta muốn Tranh Nhi hiểu rằng, nếu mẫu t.ử chúng ta muốn xoay người , cách duy nhất chính là nắm được Tiêu Dục.

 

Nếu không …

 

Mẫu t.

ử ta cả đời cũng đừng mong ngẩng đầu.

 

Ván cờ này kéo dài suốt sáu năm, hơn hai nghìn ngày đêm.

 

Ta xem như đã thắng được một nửa rồi .

 

Ta trầm ngâm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuu-trung-xuan-phu/chuong-5.html.]

“Bên ngoài đều đồn Tần Vương là đoạn tụ.”

 

“Bên cạnh hắn cũng quả thật chưa từng xuất hiện nữ nhân.”

 

“Hắn năm nay đã hai mươi bảy tuổi, Tranh Nhi là huyết mạch duy nhất của hắn .”

 

“Ít nhất… ở cạnh hắn , Tranh Nhi sẽ an toàn .”

 

 

Cùng lúc ấy , trong hoàng cung.

 

Tiêu Dục liên tục hắt hơi mấy cái.

 

Hắn từ nhỏ từng chịu không ít t.r.a t.ấ.n phi nhân tính, lúc thiếu niên đã bị ném vào quân doanh tự sinh tự diệt.

 

Thân thể hắn khỏe tới mức đáng sợ, gần như chưa từng nhiễm phong hàn.

 

Tranh Nhi nghiêm mặt:

 

“Lão Tiêu, có người đang mắng ngươi.”

 

Tiêu Dục: “…”

 

Đột nhiên phát hiện mình có một nhi t.ử.

 

Hơn nữa đứa nhỏ này từ tính cách tới thủ đoạn đều giống hắn , thậm chí còn có xu thế vượt mặt phụ thân .

 

Nội tâm Tiêu Dục hiển nhiên vô cùng phức tạp.

 

Hắn sẽ không nói cho bất kỳ ai biết …

 

Suốt sáu năm nay, hắn thường xuyên mơ thấy nữ nhân đã cướp mất trong sạch của mình .

 

Ngày đó hắn bị người ám toán, huyết mạch toàn thân tắc nghẽn, suýt c.h.ế.t trong cung.

 

Nếu không phải …

 

Bị nữ nhân kia mạnh mẽ ép hoan hảo, vô tình đả thông huyết mạch…

 

Chỉ sợ hắn đã không sống nổi tới hôm nay.

 

“Khụ…”

 

“Mẫu thân con những năm nay… vẫn ổn chứ?”

 

Tiêu Dục vừa nhìn Tranh Nhi b.ắ.n tên, vừa thưởng thức cái ót của nhi t.ử mình .

 

Không hổ là giống của hắn .

 

Nhìn chỗ nào cũng thuận mắt.

 

Một mũi tên b.ắ.n ra , vun v.út xé gió.

 

Tiểu gia hỏa vậy mà b.ắ.n trúng hồng tâm.

 

Cung nỏ tuy nhỏ, nhưng cực kỳ chuẩn xác.

 

Tranh Nhi như đang nói chuyện thường ngày:

 

“Mẫu thân vẫn luôn bị nhốt ở thiên viện.”

 

“Ôn gia bỏ rơi người .”

 

“Tống phủ cũng chẳng coi trọng người .”

 

“Người chỉ có thể dựa vào bán đồ thêu mới miễn cưỡng nuôi ta lớn.”

 

“Người đặt tên ta là Tranh, chính là mong ta tự cường không ngừng.”

 

“Những gì ta biết hôm nay đều do mẫu thân dạy.”

 

“Đương nhiên…”

 

“Cũng nhờ ta ngày đêm chăm chỉ.”

 

“Thế nào? Lão Tiêu, ta có lợi hại không ?”

 

Tiêu Dục muốn nói lại thôi.

 

Mấy vị phó tướng bên cạnh đã bắt đầu cảm động tới mức mắt đỏ hoe.

 

“Thiếu chủ thật quá lợi hại!”

 

Tiêu Dục vẫn căng khuôn mặt lạnh lùng:

 

“Hừ.”

 

“Tiểu t.ử ngươi thật sự không sợ ta chút nào sao ?”

 

Tranh Nhi hùng hồn đáp:

 

“Lão Tiêu, ngươi đã là đoạn tụ rồi , có được một nhi t.ử tốt như ta đã là phúc lớn bằng trời.”

 

“Ta vì sao phải sợ ngươi?”

 

Tiêu Dục hít sâu một hơi .

 

Trước đây luôn có người nhét mỹ nhân cho hắn , khiến hắn phiền không chịu nổi.

 

Trong đó còn không thiếu mỹ nhân là thích khách.

 

Lâu dần, bên cạnh hắn chẳng còn nữ nhân nào nữa.

 

Tin đồn đoạn tụ, hắn cũng lười giải thích.

 

Nhưng tới hôm nay…

 

Hắn bỗng cực kỳ muốn thanh minh cho bản thân .

 

Cái miệng nhỏ của Tranh Nhi vẫn nói liên hồi:

 

“Mẫu thân biết sớm muộn gì phụ t.ử chúng ta cũng gặp nhau .”

 

“Người bảo ta chuyển lời cho ngươi.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...