20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

“Chuyện năm đó đều có nỗi khổ riêng.”

 

“Người không cố ý làm ngươi khóc , cũng không biết ngươi không thích nữ nhân.”

 

“ Nhưng đã sinh cho ngươi một nhi t.ử rồi , chuyện năm đó hẳn cũng coi như xóa bỏ được .”

 

“Mẫu thân bảo ngươi đừng trách người .”

 

Tiêu Dục lại hít sâu thêm một hơi .

 

Khuôn mặt lạnh như băng ngàn năm không đổi cuối cùng cũng co giật đôi chút.

 

Tranh Nhi như một tiểu đại nhân, tiếp tục lên giọng dạy dỗ:

 

“Được rồi được rồi , lão Tiêu, ngươi đừng nghĩ nhiều nữa.”

 

“Ta cũng không ghét bỏ ngươi.”

 

“Việc quan trọng nhất hiện giờ là phụ t.ử chúng ta liên thủ ngồi vững giang sơn.”

 

“Cũng nhanh ch.óng để mẫu thân danh chính ngôn thuận trở về bên cạnh chúng ta .”

 

“À đúng rồi …”

 

“Thái t.ử phi và tiểu thái tôn đang trốn ở Tống gia.”

 

“ Nhưng Lão Tiêu ngươi cứ yên tâm.”

 

“Mẫu thân đã dạy ta phải làm thế nào rồi .”

 

“Tiếp theo cứ làm theo kế hoạch là được .”

 

“Ta sẽ sớm giúp ngươi nhổ cỏ tận gốc.”

 

“Có ta ở đây, nỗi uất ức năm đó của ngươi, còn cả án oan vu cổ của tổ mẫu, sớm muộn cũng sẽ được làm sáng tỏ.”

 

Mấy vị phó tướng nhìn Tranh Nhi, ánh mắt gần như phát sáng.

 

“Thiếu chủ anh minh!”

 

“Vương gia cuối cùng cũng có người kế thừa rồi !”

 

Tiêu Dục: “…”

 

Hắn còn chưa c.h.ế.t đâu !

 

 

Tống phủ, thiên viện.

 

Khi Tống Trì Yến tới, ta đang tự chơi cờ với chính mình .

 

Quân trắng trong tay vừa hạ xuống, quân đen đã bị dồn vào tuyệt lộ.

 

Tống Trì Yến đầy mặt xuân phong đắc ý:

 

“Tần Vương đại xá thiên hạ, tiếp tục dùng cựu thần, ngay cả thống lĩnh cấm quân Vệ Ngưỡng Chỉ cũng được tha.”

 

Ngày Tiêu Dục ép cung, Vệ Ngưỡng Chỉ chính là phòng tuyến cuối cùng.

 

Hai bên c.h.é.m g.i.ế.c suốt một ngày.

 

Tiêu Dục thắng.

 

Ai cũng cho rằng Vệ Ngưỡng Chỉ chắc chắn phải c.h.ế.t.

 

Nhưng Tiêu Dục lại thay đổi danh tiếng tàn bạo trước kia , không tạo thêm sát nghiệt.

 

Mà Vệ Ngưỡng Chỉ kia cũng không phải ai xa lạ.

 

Hắn chính là vị hôn phu năm xưa của ta .

 

Tống Trì Yến quan sát thần sắc ta rồi cười khan hai tiếng:

 

“Hôm nay trong cung mở yến tiệc.”

 

“Quan viên từ ngũ phẩm trở lên ở kinh thành đều có thể mang gia quyến vào cung.”

 

“Tranh Nhi giờ đã là tân đế, chuyện này liên quan tới tiền đồ của Tống gia.”

 

“Sau khi vào cung cùng ta , nàng tuyệt đối không được ăn nói linh tinh.”

 

“Sau này đợi Tranh Nhi lớn lên, nàng là mẫu thân ruột của nó, nó nhất định sẽ hiếu kính nàng.”

 

Ta nhàn nhạt cười :

 

“Được thôi.”

 

“Ta sẽ cùng ngươi vào cung.”

 

Tống Trì Yến sai người đưa tới gấm vóc y phục cùng son phấn trang sức.

 

Ta cởi bỏ bộ váy vải đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần , nhìn người trong gương thật lâu.

 

Trước kia …

 

Ta từng mơ được người thân yêu thương, được ý trung nhân dịu dàng che chở.

 

Ta cũng từng muốn gả cho người mình thích, an ổn giúp phu quân dạy con, mãn nguyện cả đời.

 

Nhưng sau khi một mình chịu đựng suốt sáu năm dài đằng đẵng…

 

Ta chỉ còn một ý nghĩ.

 

Ta muốn quyền thế.

 

Muốn phú quý.

 

Duy chỉ không cần chân tâm.

 

Mà ta …

 

Cũng không muốn biết đủ nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuu-trung-xuan-phu/chuong-6.html.]

Vào cung, ta gặp lại cố nhân.

 

Vệ Ngưỡng Chỉ cau mày nhìn ta , trong mắt vẫn đầy oán hận.

 

Nhưng hắn đã sớm cưới thê t.ử rồi sinh con.

 

Hắn cố ý ôm eo ái thê, như muốn nói với ta rằng…

 

Những thứ này vốn dĩ đều thuộc về nàng.

 

Đáng tiếc nàng không giữ phụ đạo, tất cả đều là tự nàng gieo gió gặt bão.

 

Ta làm như không thấy, trực tiếp đi thẳng qua.

 

Vệ Ngưỡng Chỉ hừ lạnh phía sau :

 

“Sáu năm rồi , chắc hẳn nàng hối hận tới cực điểm nhỉ?”

 

“Theo ta biết , những năm này nàng sống ở Tống gia cũng chẳng tốt đẹp gì.”

 

Ta không thèm để ý.

 

Hắn lại tiếp tục lớn tiếng phía sau :

 

“Ôn Hành, Tần Vương dự định trọng dụng ta .”

 

“Nhi t.ử ta sắp vào cung làm thư đồng cho tân đế.”

 

“Phu nhân của ta lấy ta làm vinh.”

 

“Còn nàng thì sao ?”

 

“Nàng chẳng có gì cả!”

 

Nhi t.ử của hắn …

 

Làm thư đồng cho Tranh Nhi?

 

Tiêu Dục bị mù rồi sao ?

 

Không được .

 

Ta phải chọn lại người khác.

 

Ta vẫn mặc kệ hắn , trực tiếp đi về phía ngự hoa viên.

 

Ta từng thật lòng thích Vệ Ngưỡng Chỉ.

 

Nhưng sau khi xảy ra chuyện, hắn không chịu nghe ta giải thích lấy một lời, còn dùng đủ lời cay nghiệt với ta .

 

Cho nên bỏ lỡ đoạn nhân duyên ấy …

 

Ta cũng chẳng thấy tiếc nuối.

 

Sống tới ngày hôm nay, ta đã sớm nhìn thấu lòng người , cũng hiểu rõ lòng mình lạnh nhạt tới nhường nào.

 

Lúc này , Tống Trì Yến bên cạnh lại hiếm thấy kiên nhẫn với ta .

 

Cuối cùng hắn cũng hỏi ra điều giấu trong lòng:

 

“A Hành, nàng và Vệ thiếu tướng quân vốn là một đôi từ thuở nhỏ.”

 

“Năm đó vì sao nàng lại cố ý tiếp cận ta ?”

 

Ta liếc hắn một cái, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu mà nhìn hắn , khóe môi nhếch lên vẻ khinh miệt.

 

“Tống Trì Yến, Tống gia các ngươi quả thật sắp tận số rồi .”

 

“Với cái đầu óc của ngươi mà cũng được làm gia chủ đời kế tiếp?”

 

“Ngươi tự suy nghĩ cho kỹ đi .”

 

“Chuyện năm đó, rốt cuộc ai là kẻ được lợi nhiều nhất?”

 

“Mà ta … đã từng thật sự có được thứ gì chưa ?”

 

Đương nhiên là Phó Tâm Nguyệt được lợi nhất.

 

Nàng ta thuận lợi từ hôn, còn lấy được danh tiếng và sự thương hại, cuối cùng gả cho thái t.ử.

 

Còn ta …

 

Mất hôn sự.

 

Mang tiếng xấu .

 

Lại phải gả vào Tống phủ trong tình cảnh nhục nhã vô cùng.

 

Sắc mặt Tống Trì Yến xanh mét.

 

Cuối cùng đầu óc hắn cũng chịu hoạt động rồi .

 

Nhưng người này cũng thật biết tự an ủi bản thân .

 

“Họa phúc khó lường.”

 

“Hiện giờ Tranh Nhi của chúng ta tiền đồ vô lượng.”

 

“Về phần mẫu t.ử Phó Tâm Nguyệt, ta sẽ không để hai người họ bước ra khỏi Tống phủ nửa bước.”

 

“Sẽ không ai biết tới sự tồn tại của họ.”

 

Xem ra …

 

Cái gọi là chân tình khi đứng trước quyền thế ngập trời, cũng chẳng đáng một xu.

 

Tới nơi mở yến tiệc, ta nhìn về phía nhi t.ử ngồi trên cao.

 

Tiểu gia hỏa ấy quả thật sinh ra đã có khí chất đế vương.

 

Ngồi ngay ngắn, ánh mắt cao ngạo nhìn xuống chúng sinh.

 

Tống Trì Yến cũng cảm thấy vẻ vang lây, như thể bản thân đã là thái thượng hoàng.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo…

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...