ĐIỂM MẶC/Chương 1C. 1
20px

 

Văn án:

 

Khi trong cung tới thu tranh tuyển tú nữ.

 

Ta cố ý chấm một giọt mực lên mặt.

 

A muội phát hiện ra , lặng lẽ đổi lại cho ta bức họa bình thường.

 

Thế là một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị chỉ đích danh là người mang tướng hoàng hậu.

 

Rốt cuộc vẫn phải nhập cung, trở thành thái t.ử phi.

 

Cùng lúc đó, một cô nương khác mang tướng họa quốc được sắc phong làm trắc phi.

 

Nghe nói đó là cháu gái của hoàng hậu, thái t.ử chán ghét nàng, không muốn bước vào cung điện của nàng dù chỉ một bước.

 

Trái lại , ta lại được sủng ái vô hạn, đến năm thứ hai sau khi thành thân đã có hài t.ử.

 

Thế nhưng trước lúc c.h.ế.t, hắn lại không muốn để ta nhập hoàng lăng.

 

Chỉ bình thản đề vài chữ lên giấy:

 

“Tuy là thê t.ử đã được định sẵn trong số mệnh, nhưng lại không phải người ta thật lòng muốn cùng sống hết đời.”

 

“Đợi trăm năm sau , người có thể hợp táng cùng trẫm, chỉ có nàng ấy .”

 

Thì ra cả đời này hắn đều oán hận ta chiếm mất vị trí của người trong lòng hắn .

 

Hắn vui vẻ là vì có thể lấy ta làm tấm chắn, che đi ánh sáng họa quốc của nàng ta .

 

Mở mắt lần nữa.

 

Ta trở về ngày nộp tranh tuyển tú.

 

Ta nhanh tay lẹ mắt ngăn vị công công lại , đổi về bức họa đã dính mực kia .

 

Đời này .

 

Hắn có thể theo đuổi người định mệnh của hắn .

 

Ta thì đi tìm ý trung nhân của ta .

 

 

 

“Công công, xin chờ một chút!”

 

Ta lấy ra túi tiền của mình cùng bức họa đưa qua.

 

Thẩm Bảo Nhi chạy chậm tới.

 

“Tỷ tỷ, bức họa kia bẩn rồi , muội đã đổi lại cho tỷ…”

 

Ta bịt miệng nàng, lại cười gượng với công công.

 

“Làm phiền công công rồi .”

 

Công công hiểu sai ý, nhưng cũng chỉ cười nâng nâng túi tiền.

 

“Nếu bức này thích hợp hơn, vậy tạp gia ta mang bức này đi là được .”

 

Ông ta nhìn gương mặt ta , lại cười nịnh nọt.

 

“Chỉ mong ngày sau cô nương phú quý hiển đạt, đừng quên tạp gia là được .”

 

Ta khẽ gật đầu đáp lễ.

 

Đợi người trong cung rời đi .

 

Thẩm Bảo Nhi mới được ta buông tay ra khỏi miệng, hít lấy hít để không khí.

 

“Tỷ tỷ, tỷ làm gì vậy !”

 

“Trên bức họa kia mặt tỷ có dính mực, giống như mọc một nốt ruồi lớn vậy , làm sao có thể được chọn chứ!”

 

Triều ta tuyển phi không xét gia thế.

 

Chỉ cần nữ nhi quan gia tới tuổi dâng tranh lên, để quốc sư chọn ra người có tướng hoàng hậu nhất, thì sẽ trở thành thái t.ử phi của đời này .

 

Ba năm trước , lúc ta tới đạo quán cầu phúc, từng có một vị cao tăng đi ngang qua, nói rằng số mệnh ta có phượng hoàng đậu xuống.

 

Ta vốn không quá tin.

 

Nhưng để chắc ăn, ta vẫn chấm một giọt mực lên tranh.

 

“Tỷ tỷ, tỷ vốn luôn cẩn thận, sao lại dùng bức họa như vậy tham gia tuyển tú chứ?”

 

Nghe vậy , ta ngẩng đầu nhìn nàng, nhất thời sống mũi cay xè.

 

Thẩm Bảo Nhi thấy mắt ta đỏ lên, lập tức cuống quýt xoay quanh ta .

 

“Ái chà, muội đâu có nói bức họa đó không tốt , chỉ là… chỉ là…”

 

À đúng rồi .

 

Nàng suýt nữa đã làm hỏng chuyện của ta .

 

Ta nghiến răng, túm tai nàng kéo về nhà.

 

“Là ta không muốn nhập cung.”

 

Kiếp trước hay kiếp này đều như vậy .

 

Một bức họa xấu xí như thế, chắc hẳn ngay vòng đầu cũng không qua nổi.

 

Ta hài lòng nghĩ rằng đời này sẽ không cần gặp lại Tạ Lâm nữa.

 

Thế nhưng hôm sau .

 

Có một cỗ kiệu từ trong cung lại dừng thẳng trước cửa Thẩm phủ.

 

 

Ngoài cửa cung.

 

Thẩm Bảo Nhi có chút hưng phấn, hạ giọng nói với ta :

 

“Tỷ tỷ, bức tranh của tỷ xấu như vậy mà còn qua được vòng đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/diem-mac/chuong-1.html.]

“Lão đạo sĩ trước kia nói quả nhiên không sai, tỷ đúng là hoàng hậu trong định mệnh!”

 

Ta đeo khăn che mặt, vừa xuống xe ngựa đã bị gió thổi lảo đảo nửa bước.

 

Hoàng hậu trong định mệnh sao ?

 

Chưa chắc.

 

Kiếp trước , sau khi thánh chỉ ban xuống, dù trong lòng không muốn .

 

Nhưng vì không liên lụy Thẩm gia, ta vẫn nhập cung.

 

Tạ Lâm chưa từng xem thường ta vì xuất thân thấp kém.

 

Mũ phượng khăn hồng, đêm động phòng hoa chúc, thể diện nên có thì chẳng thiếu thứ gì.

 

Trái lại vị trắc phi kia , cung điện quạnh quẽ lạnh lẽo, chỉ được một chiếc kiệu nhỏ đưa vào thiên điện là xong chuyện.

 

“Nàng là người mẫu hậu ép nhét cho ta .”

 

“ Nhưng nàng ta có tướng họa quốc, ta không thích.”

 

“Cứ an trí nàng ở thiên điện là được , các ngươi không cần gặp nhau .”

 

Chính Tạ Lâm đã nói như vậy .

 

Suốt một thời gian dài trong Đông Cung chỉ có ta và Dư Chỉ Nhược.

 

Hắn luôn nghỉ lại chỗ ta , chỉ thỉnh thoảng mới đến gặp vị trắc phi kia vài lần .

 

Hắn nói , đó là vì nể mặt mẫu tộc của hoàng hậu.

 

Ta khẽ cong môi, dịu dàng đáp một tiếng “ vâng ”.

 

Không lâu sau ta mang thai.

 

Chưa đầy một tháng, thiên điện của Dư Chỉ Nhược cũng truyền ra tin vui.

 

Hoàng hậu nổi giận đùng đùng kéo tới Đông Cung.

 

Ta tưởng vì bà muốn chống lưng cho cháu gái mình , nên tự chủ động tới chính điện hòa giải.

 

Không ngờ bên trong lại truyền ra tiếng chén tách vỡ nát.

 

Hoàng hậu trách tội Tạ Lâm.

 

“Năm đó con mượn danh nghĩa của ta , nhất quyết nạp trắc phi thì thôi đi .”

 

“Giờ lại còn để một nữ nhân mang tướng họa quốc mang thai!”

 

“Thái t.ử, con hồ đồ rồi sao !”

 

Tạ Lâm quỳ dưới đất, sống lưng thẳng tắp.

 

“Mẫu hậu, là thái t.ử phi có t.h.a.i trước .”

 

“Có phúc khí của nàng ở phía trước , sẽ không xảy ra chuyện.”

 

Lúc ấy ta mới biết .

 

Người không thích cháu gái kia rõ ràng là hoàng hậu.

 

Người thật sự thích nàng, lại là Tạ Lâm.

 

Năm đó hắn cưới ta , chỉ để danh chính ngôn thuận đưa Dư Chỉ Nhược vào cung.

 

Phúc họa triệt tiêu, âm dương cộng sinh.

 

Ta đứng ngoài điện, tim đập thình thịch, trước mắt tối sầm rồi ngất đi .

 

Khi tỉnh lại .

 

Tạ Lâm đang dịu dàng vuốt ve bụng ta .

 

Hắn biết ta đã nghe thấy.

 

Nhưng cũng chẳng mấy để tâm, chỉ vỗ nhẹ lòng bàn tay ta , nở nụ cười sâu xa như thường lệ.

 

“Hài t.ử của nàng và ta , sau này nhất định sẽ là minh quân một đời.”

 

Rốt cuộc hắn vẫn tin lời quốc sư năm đó.

 

Ta là hoàng hậu trong định mệnh.

 

Hài t.ử ta sinh ra là thái t.ử trong định mệnh.

 

Ta trống rỗng nhìn màn giường… nghĩ rằng như vậy cũng tốt .

 

Ta vốn không nên mong đợi điều gì.

 

Trong lòng Tạ Lâm có người khác.

 

Mà trong lòng ta cũng chưa từng có vị trí cho hắn .

 

Chi bằng nắm lấy quyền lực.

 

Đợi Tạ Lâm c.h.ế.t đi , ta trở thành thái hậu.

 

Có lẽ…

 

Còn có thể gặp lại người ấy một lần .

 

 

Chỉ tiếc mọi chuyện không như Tạ Lâm mong muốn .

 

Ta và Dư Chỉ Nhược lần lượt sinh ra công chúa.

 

Tạ Lâm vẫn ban thưởng như thường.

 

Nhưng sau mỗi lần hạ triều, hắn luôn vô thức đi về phía thiên điện.

 

Hắn thích nàng.

 

Đương nhiên cũng thiên vị đứa trẻ nàng sinh ra .

 

Lâu dần, đám người tinh ranh trong Đông Cung đều nhìn ra rốt cuộc ai mới là người được sủng ái.

 

Cho đến một ngày Lạc An của ta sốt cao, nhưng ngay cả thái y ta cũng không mời nổi.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...