Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thế là ta mặc kệ thân thể suy yếu, ôm hài t.ử đi tới thiên điện tìm Tạ Lâm.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Dư Chỉ Nhược.
Mỹ nhân trước mắt đang được Tạ Lâm ôm trong lòng, nàng ta da trắng như ngọc, nghe hắn dịu giọng nói :
“Chỉ Nhược, hài t.ử của nàng và ta cứ nuôi bên cạnh là được .”
“Ta mong nó giống nàng, làm một tiểu công chúa vô ưu vô lo.”
“Còn Lạc An do thái t.ử phi sinh ra , cứ đưa tới chỗ mẫu hậu nuôi dạy, sau này mang đi hòa thân vì nước là vừa hay .”
Bọn họ muốn trước đó thao túng ta thế nào.
Thì sau này cũng muốn thao túng nữ nhi của ta như vậy .
Ta ôm c.h.ặ.t Lạc An trong tã, tim run dữ dội, một ngụm m.á.u nghẹn nơi cổ họng phun ra .
Đúng vậy .
Ta có thể chịu đựng.
Nhưng hài t.ử của ta thì không .
Ta không muốn con bé trở thành quân cờ để Tạ Lâm tùy ý điều khiển.
Ta sai người mang tới một t.h.a.i c.h.ế.t yểu, muốn đ.á.n.h tráo công chúa ra khỏi cung.
Chiếc còi xương ở cổ rơi xuống trước n.g.ự.c, ta do dự một lúc rồi cầm lên.
Từng tiếng còi trầm thấp, thê lương vang lên giữa đêm tối tĩnh mịch.
Rất nhanh đã có một bóng người lướt qua góc tường.
Nhưng ta không ngờ.
Người tới lại là Thẩm Bảo Nhi.
Nàng che mặt, ôm Lạc An rời đi .
Rồi lại quay trở về khống chế ta , giả dạng thích khách.
Đêm ấy .
Gió nghiêng mưa xiêu.
Tạ Lâm tâm tư kín kẽ, cuối cùng vẫn phát hiện ra .
Hắn cầm kiếm chạy tới, trong mắt đan xen lo lắng cùng hung ác.
“Thả thái t.ử phi ra .”
“Cô sẽ làm con tin cho ngươi.”
…
Thẩm Bảo Nhi nhất quyết muốn đưa ta rời khỏi nơi này .
Trong lòng ta thì chất đầy nghi hoặc chưa kịp hỏi.
Thế nhưng chưa chờ ta mở miệng đã có một mũi tên từ xa xé gió lao tới, sượt qua má ta , xuyên thẳng cổ họng Thẩm Bảo Nhi.
Ta ngây người quay đầu lại , toàn thân lạnh buốt như rơi xuống hầm băng.
Bảo Nhi ngã xuống đất, khăn che mặt trượt xuống.
Nàng nhìn mũi tên nơi cổ họng mình , không thể nói thêm lời nào nữa.
Chỉ có thể giống như khi còn nhỏ, mỉm cười với ta .
Mưa hòa cùng m.á.u, chảy vào đôi môi đang khẽ mở khép của nàng.
Ta nhận ra khẩu hình ấy .
Nàng đang nói :
“Tỷ tỷ, Lạc An đã được giao phó ổn thỏa rồi .”
“Đều là lỗi của Bảo Nhi… xin lỗi tỷ tỷ…”
…
“Tỷ tỷ!”
Thẩm Bảo Nhi thò đầu tới, lời nói mang theo khí phách giang hồ khoái ý ân cừu:
“Tỷ tỷ tốt của muội , tỷ đang nghĩ gì vậy ?”
Nước mắt không hề báo trước mà rơi xuống.
Ta vội vàng nắm lấy tay nàng, đặt lên n.g.ự.c mình , cuối cùng mới có cảm giác chân thật rằng mình đã trọng sinh.
Thẩm Bảo Nhi ngượng ngùng gãi gáy.
“Tỷ tỷ, sao hôm nay tỷ dịu dàng như vậy , muội còn thấy không quen đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/diem-mac/chuong-2.html.]
“Được
rồi
, chúng
ta
mau
vào
thôi. Có cách
này
của
muội
, bảo đảm tỷ sẽ
bị
loại.
Chúng
ta
chắc chắn vẫn
có
thể cùng
nhau
về ăn cơm tối!”
Quốc sư không chỉ phải tận mắt xem mặt những tú nữ còn lại , mà còn phải xem qua tướng mạo người nhà, để chắc chắn tú nữ được chọn không dịch dung.
Ta nắm tay Thẩm Bảo Nhi, lòng vẫn còn sợ hãi đi qua con đường kiếp trước từng đi .
Thì ra cũng không dài.
Nhưng vì sao đêm ấy lại mãi không thể đi ra ?
Khi yến tiệc bắt đầu, ánh mắt quốc sư từng tấc từng tấc quét qua gương mặt các tú nữ.
Trong góc truyền tới tiếng khóc khẽ.
Ta lặng lẽ ngước mắt.
Dư Chỉ Nhược vừa bị ấn lên danh tướng họa quốc, mấy hàng lệ còn vương trên má, mí mắt sưng như quả hạch đào, co ro đứng ở phía cuối.
Tạ Lâm nghiêm trang ngồi đó, thần sắc bình thản.
Nhưng bàn tay giấu trong tay áo lại siết rất c.h.ặ.t.
Thì ra ngay từ lúc này , hắn đã bắt đầu bất bình thay người trong lòng hắn rồi .
“Tháo khăn che mặt, ngẩng đầu lên.”
Cuối cùng quốc sư dừng lại trước mặt ta .
Trước mắt bao người , ta hoàn hồn, vén khăn che mặt xuống.
Xung quanh rất nhanh vang lên từng tiếng kinh hô nối tiếp nhau .
“Trời ạ, vết bớt trên mặt nàng ta đáng sợ quá!”
“Tướng mạo bất tịnh, sao nàng ta được chọn vào đây…”
Quốc sư nhíu c.h.ặ.t mày.
“Lại còn nghiêm trọng hơn trên tranh.”
Ông ta cẩn thận quan sát một lát, lắc đầu thở dài:
“Tướng mạo quả thật cực tốt .”
“Chỉ tiếc vết bớt này che mất thiên đình (giữa trán), đè xuống luồng t.ử khí đang dâng lên giữa hai hàng mày.”
Nghe vậy , ánh sáng vừa dâng lên trong mắt hoàng hậu thoáng chốc ảm đạm.
Bà tiếc nuối phất tay, bảo ta lui xuống.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Không uổng công sáng nay ta cố ý dùng t.h.u.ố.c nhuộm bôi đen nửa gương mặt.
Lúc cúi đầu cáo lui, một giọng nói lạnh nhạt bỗng rơi bên tai.
“Chờ đã .”
Tạ Lâm thờ ơ cong cong ngón tay.
“Lại đây, để cô xem thử.”
…
Lòng ta hơi khựng lại .
Ta thu tay áo, sắc mặt bình tĩnh đứng trước mặt hắn .
Tạ Lâm nâng mí mắt, ánh mắt dừng rất lâu trên mảng đen trên mặt ta .
Hắn chấm chút rượu, miết lên đầu ngón tay.
Sau đó nâng cằm ta lên, dùng sức chà xát gò má ta .
Lực tay hắn không nhẹ, ta đau đến mức lùi về sau nửa bước.
Nhưng Tạ Lâm lại ngay trước mặt mọi người , thuần thục kéo lấy eo ta , nhất quyết muốn lau sạch mảng đen trên mặt ta .
Cho đến khi chà tới mức những chỗ lành lặn đều đỏ lên, gần như sắp tróc ra .
Hắn mới nghiêng đầu tỏ vẻ kỳ quái, có lẽ chỉ đơn thuần nghi hoặc mà hỏi:
“Thật sự không phải vẽ lên sao ?”
Ta đeo khăn che mặt lại , vội vàng cúi đầu hành lễ:
“Điện hạ, vết bớt này của thần nữ là có từ trong bụng mẫu thân . Có thể may mắn được diện kiến điện hạ đã là phúc phận vô thượng, thần nữ sao dám cố ý bôi mực lừa gạt điện hạ?”
Khi nói lời này , mặt ta không đỏ, tim không đập loạn, nhìn vô cùng thẳng thắn.
Tạ Lâm tự biết thất lễ, dời mắt khỏi ta .
“Yên tâm, cô không có hứng thú với ngươi.”
“Chỉ là lo người có tướng hoàng hậu lưu lạc dân gian, sẽ bất lợi cho cô mà thôi.”
Ta cười lạnh trong lòng, ánh mắt lại không hề thay đổi.
Chaporia
Bình Luận (0)