ĐIỂM MẶC/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

“Nếu đã như vậy , thần nữ ở đây xin chúc điện hạ sớm tìm được lương duyên, đời này phúc trạch nương tựa lẫn nhau .”

 

Nói rồi , ta nắm tay Bảo Nhi, xoay người rời đi .

 

Sau lưng có một ánh mắt bám c.h.ặ.t theo.

 

Tạ Lâm đột nhiên bật ra một tiếng cười lạnh, hành lễ về phía hoàng hậu.

 

“Mẫu hậu, nếu đời này mãi chưa xuất hiện nữ t.ử có tướng hoàng hậu, chi bằng phong Thẩm cô nương làm trắc phi.”

 

“Đến lúc đó trong cung có rất nhiều bí d.ư.ợ.c, thế nào cũng có cách xóa vết bớt trên mặt nàng.”

 

Ta đột ngột quay đầu, không dám tin mà mở to mắt.

 

 

Vì muốn đón Dư Chỉ Nhược vào cung, hắn đúng là hao tâm tổn trí.

 

Nhưng đời này , ta không muốn làm tấm chắn cho người khác càng không muốn làm món đồ cát tường nực cười trong Đông Cung nữa.

 

Ta xoay người lại , gần như theo bản năng nắm lấy vạt áo quốc sư.

 

“Quốc sư đại nhân, thần nữ cũng hơi hiểu đôi chút về thuật xem tướng. Ta biết vết bớt này dù có xóa đi , cũng không thể đổi được mệnh lý vốn khắc trong xương. Đại nhân nói có đúng không ?”

 

Giọng ta bình tĩnh, nhưng rốt cuộc vẫn lộ ra một chút run rẩy.

 

Quốc sư ẩn dưới áo choàng, để lộ nửa gương mặt thanh tú gầy gò.

 

Ta nhìn không rõ ông ta , nhưng vô cớ lại cảm thấy trong đó có sự thương xót.

 

Ngón tay đang gieo quẻ của quốc sư khẽ động.

 

“Theo quẻ tượng mà nói , mệnh cách này vốn đã không ổn . Nếu cố xóa đi , trái lại càng có cảm giác che giấu quá thành lộ liễu.”

 

Tạ Lâm sa sầm mặt, quai hàm nghiến c.h.ặ.t.

 

Hoàng hậu khổ sở ôm lấy n.g.ự.c.

 

Tâm tình liên tiếp lên xuống quá mạnh, bà không nhịn được lộ ra vẻ mệt mỏi.

 

“Thôi thôi, bản cung phiền lòng lắm rồi . Mời Thẩm cô nương này , còn cả Dư Chỉ Nhược gì đó mang tướng họa quốc kia cùng lui ra đi .”

 

Ta ngàn ân vạn tạ rồi cáo lui.

 

Ngoài cung Quỳnh Hoa, gió đêm thổi qua, sống lưng bị mồ hôi thấm ướt dần lạnh xuống.

 

Dư Chỉ Nhược đập đập cánh cửa điện đã đóng c.h.ặ.t, khóc đến lê hoa đái vũ.

 

Nàng và Tạ Lâm đã quen biết từ lâu, cũng thật lòng thật dạ muốn vào Đông Cung, nhưng lại thua bởi cái gọi là tướng mạo này .

 

“Thẩm cô nương, ngươi nói xem, ta chỉ là một nữ t.ử, sao lại có điềm họa quốc được chứ!”

 

“Chúng ta đều bị cái thứ tướng mạo vô căn cứ đó hại, có đúng không …”

 

Trong lòng nàng buồn bực, muốn tìm một người cùng cảnh ngộ để trút hết nỗi khổ.

 

Nếu không có ký ức kiếp trước , có lẽ ta sẽ thương xót cảnh ngộ của nàng.

 

Đang yên đang lành lại bị gán cho tướng họa quốc.

 

Không chỉ không thể vào cung, e rằng những nhà quyền quý có mặt mũi ở thành Trung Châu cũng chẳng còn ai dám tới cửa cầu thân .

 

Nhưng kiếp trước , ta chẳng phải cũng vô tội hay sao ?

 

Tạ Lâm không thể công khai thiên vị nàng.

 

Nên khi nàng muốn một bộ trang sức, hắn liền tặng cho ta một bộ trước , lấy danh nghĩa xung hỉ rồi mới đưa cho nàng.

 

Khi hắn muốn có hài t.ử với người trong lòng, hắn lại đại phát từ bi, để ta m.a.n.g t.h.a.i trước .

 

Tất cả những gì ta có , đều là để nghênh đón nàng đến.

 

Ngay cả hài t.

ử của ta cũng như vậy .

 

Cho nên ta không thể không có khúc mắc mà dành cho nàng một sắc mặt tốt .

 

Đời này có thể phân rõ ranh giới với nàng, ta đã phải hao tổn rất nhiều tâm lực.

 

Con đường trong cung dài hun hút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/diem-mac/chuong-3.html.]

Thẩm Bảo Nhi cười hì hì chắp tay sau lưng.

 

“Tỷ tỷ, t.h.u.ố.c nhuộm này của muội dùng tốt chứ? Huynh đệ giang hồ cho đó, bảo đảm ba ngày mới phai!”

 

Ta véo nhẹ mũi nàng.

 

“Đám hồ bằng cẩu hữu của muội cuối cùng cũng có chút tác dụng.”

 

Nàng ngậm một cọng cỏ, vẫn không nhịn được hỏi ta :

 

“ Nhưng mà tỷ tỷ, trở thành hoàng hậu thì có gì không tốt chứ? Đến lúc đó muốn ai quỳ thì người đó phải quỳ, tốt biết bao!”

 

Ta tự giễu cười một tiếng.

 

“Làm hậu, làm hậu, rốt cuộc vẫn là đứng sau người khác. Vinh quang buộc trên thân kẻ khác, sao có thể tùy ý làm theo lòng mình ?”

 

Thẩm Bảo Nhi cái hiểu cái không “ồ” một tiếng.

 

Rồi lại vươn tay chấm chấm vết mực trên mặt ta , như thể giữa tỷ muội có linh cảm với nhau .

 

“Hầy, tỷ tỷ, tỷ hao hết tâm tư để bị loại, có phải vì trong lòng sớm đã có người khác rồi không ?”

 

Ta khựng lại .

 

Trải qua một đời sương gió vùi dập, cuối cùng mới có thể thản nhiên cười lên.

 

“Phải, lòng ta đã thuộc về một người .”

 

“Sống c.h.ế.t không đổi.”

 

Sau rặng trúc, có người mặt không cảm xúc đứng đó.

 

Cành hoa trong tay bị bẻ gãy mạnh bạo.

 

 

Ta như có cảm giác mà quay đầu lại .

 

Bóng trúc lay động, không nhìn rõ là ai.

 

Trở về Thẩm phủ, phụ thân hâm một bình rượu, vô cùng phấn khởi mà chúc mừng:

 

“Rớt tuyển tốt , rớt tuyển tốt lắm!”

 

“Cả nhà ba người chúng ta cuối cùng vẫn có thể nguyên vẹn ngồi cùng ăn bữa cơm tối!”

 

Phụ thân làm một chức quan nhỏ chuyên biên soạn sách ở Hàn Lâm Viện.

 

Tâm nguyện lớn nhất đời này của ông, chỉ là hai nữ nhi do chính thê để lại có thể bình an thuận lợi đến già.

 

Đáng tiếc kiếp trước .

 

Tiểu nữ nhi mà ông thương yêu cả đời bị coi là phản tặc, ném vào bãi tha ma.

 

Phụ thân còn chưa kịp sống tới tuổi năm mươi, thì quan tài của ta cũng đã bị đưa ra khỏi cung.

 

Nhìn người nhà hiện giờ vẫn khỏe mạnh bình an, ta hít hít mũi, lòng chua xót.

 

Hiếm khi ta chủ động rót rượu, bồi phụ thân uống hết chén này đến chén khác.

 

Uống đến cuối cùng, phụ thân cũng phải líu lưỡi, vội vàng bảo Bảo Nhi đưa ta ra ngoài hóng gió giải rượu.

 

“Tỷ tỷ! Mau về nghỉ đi , tỷ còn định đi đâu nữa!”

 

Mơ mơ màng màng, ta chạy tới bên một hồ nước.

 

Đây là dòng nước sống dẫn từ bên ngoài vào , nghe phụ thân nói , đầu nguồn của nó kéo dài mãi tới tận quan ngoại.

 

Ta thả không biết bao nhiêu ngọn đèn bình an.

 

Cuối cùng mới có thể thoải mái bật cười thành tiếng.

 

Đời này .

 

Mong ta , mong người nhà, mong cả hắn .

 

Đều được bình an thuận lợi.

 

Chỉ tiếc số mệnh vô thường.

 

Những kẻ không thể g.i.ế.c c.h.ế.t ta , lại luôn muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...