Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vài ngày sau , trong buổi xuân yến du ngoạn, không biết vì tâm tư gì, hoàng hậu lại gọi ta cùng đi .
Ta đau đầu vô cùng, chỉ đành vẽ lại vết bớt kia lên mặt.
Tạ Lâm ngồi trên thượng vị, ánh mắt sâu xa khó dò nhìn ta .
“Vết bớt của Thẩm cô nương, hình như còn đậm hơn mấy ngày trước .”
Ta khẽ c.ắ.n môi.
Ngay cả độ đậm nhạt khi hạ b.út khác nhau hắn cũng nhận ra .
Dù là kiếp trước hay kiếp này , Tạ Lâm đều kín kẽ đến đáng sợ.
Kiếp trước lúc hắn vừa nắm quyền, triều cục chưa ổn định, từng có người nhiều lần ám sát ta để phân tán tâm trí hắn .
Thế nhưng từ đầu đến cuối, không ai biết người hắn thật sự để trong lòng là ai.
“Cô nương ngoan, mau lại đây.”
“Chỗ bản cung có vài loại t.h.u.ố.c mỡ thượng hạng, mau thử xem có thể xóa vết bớt hay không .”
Hoàng hậu vẫy tay gọi ta , lại nháy mắt hạ giọng:
“Đây đều là do thái t.ử tìm tới, nghĩ đến sau đêm đó, nó cũng đã để tâm đến con rồi .”
Ta giễu cợt kéo khóe môi, hoàn toàn không tin.
Nắp bình vừa mở ra , một mùi hăng nồng đã xộc thẳng vào mũi.
Ngửi có chút giống t.h.u.ố.c tẩy son phấn, lại giống mấy thứ đồ giang hồ mà Bảo Nhi từng nghịch qua.
“Thẩm cô nương, hay là mau thử xem có hiệu quả không .”
“Đừng phụ ý tốt của cô.”
Tạ Lâm cong môi đầy ẩn ý.
Rõ ràng hắn không tin đó là vết bớt thật.
Ta siết c.h.ặ.t bình t.h.u.ố.c.
Trong thoáng chốc, lưng đã thấm đầy mồ hôi lạnh.
Nhưng nếu đã sống lại một đời.
Ta tuyệt đối không muốn tiếp tục làm quân cờ của kẻ khác.
…
Ta hít sâu một hơi , đang định mở miệng thì ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng ồn ào.
Thị vệ vào truyền lời:
“Thái t.ử điện hạ, Nhị tiểu thư nhà họ Dư xảy ra chuyện rồi !”
Sắc mặt Tạ Lâm lập tức thay đổi.
Đó là biểu cảm chỉ xuất hiện khi hắn đau lòng.
Kiếp trước ta từng thấy qua vài lần .
Nhưng cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát.
Tạ Lâm vừa định rời đi , trước lúc bước ra lại quay đầu:
“Mẫu hậu, đừng quên chuyện nhi thần đã dặn.”
Nói xong liền xoay người rời khỏi.
“Hồ đồ! Quả thực không ra thể thống gì!”
Hoàng hậu đau đầu đỡ trán, vậy mà lại tâm sự với ta :
“Nếu thật sự phải chọn một trong hai…”
“Thẩm cô nương, bản cung vẫn thiên về con hơn.”
“Ngọc đẹp có chút tì vết, vẫn tốt hơn thứ phẩm chất kém cỏi khó mà mài giũa.”
“Còn vết bớt của con, kiểu gì cũng sẽ có cách xóa đi . Hay cứ theo ý thái t.ử, phong con làm trắc…”
Lời còn chưa dứt.
Ta đã nắm lấy cổ tay bà.
Hoàng hậu kinh ngạc vì sự to gan của ta .
Ta nhíu mày suy nghĩ:
“Nương nương, thần nữ nhìn tướng của người liền biết thân thể người hư nhược, ăn uống kém, e rằng tỳ vị đã xảy ra vấn đề.”
Hoàng hậu sững người , sau đó hơi tức giận trừng mắt nhìn ta .
Ta vội cúi đầu:
“Nếu người không tin, cứ gọi thái y tới xem.”
Bà nghi ngờ nhìn ta một lát, hơi thở không ổn định.
“Nếu là giả, bản cung nhất định trị tội ngươi.
”
Đương nhiên sẽ không giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/diem-mac/chuong-4.html.]
Dù sao kiếp trước , hoàng hậu còn chưa chờ được đến ngày Tạ Lâm đăng cơ đã qua đời.
Trước lúc c.h.ế.t, bà bệnh đến mức ngay cả cháo trắng cũng không nuốt nổi.
Một quý nhân vốn đầy đặn phú quý, lại gầy đến mức chỉ còn như cái xác khô.
Mấy con trùng trắng như sợi mì bò ra từ dưới t.h.i t.h.ể, dọa đám cung nhân khiếp vía.
Đáng lẽ lúc lâm chung phải có con cháu vây quanh tiễn đưa.
Thế nhưng Tạ Lâm lại nói ta là người có phúc khí, chỉ cho phép một mình ta tới hầu bệnh.
…
Ta khép mắt lại .
Dâng lên viên t.h.u.ố.c đã chuẩn bị từ sớm.
“Đây là t.h.u.ố.c do bằng hữu giang hồ của thần nữ tặng.”
“Xuất phẩm từ Phong Lâm Các, bảo đảm t.h.u.ố.c đến bệnh trừ.”
Vừa nghe thấy cái tên vạn kim khó cầu này , sắc mặt hoàng hậu lập tức dịu đi .
“Ngươi hao tâm tổn trí lấy lòng bản cung như vậy , là muốn từ chỗ bản cung cầu điều gì?”
“Chẳng lẽ là nhắm tới vị trí chính phi?”
Ta cung kính quỳ xuống đất, từng chữ rõ ràng:
“Nương nương, thần nữ sớm đã có người trong lòng.”
“Chỉ mong nương nương ban cho thần nữ một phong hôn thư để phòng thân , coi như dính chút hỷ khí song hỷ.”
…
Rời khỏi hành cung, ta như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi .
Nhưng phía xa bên hồ nước bỗng truyền tới tiếng huyên náo.
Một đám quý nữ đang cười cợt vây quanh, nhìn người ở giữa giãy giụa.
Ta trước đó đã nhìn quá nhiều sinh mạng c.h.ế.t đi trước mắt mình .
Tim bất giác thắt lại .
Gần như theo bản năng, ta “ùm” một tiếng nhảy xuống hồ cứu người .
“Cứu ta …”
Khoan đã .
Giọng cô nương này nghe quen quá.
Đến khi phát hiện người mình kéo được là Dư Chỉ Nhược, mày ta nhíu lại , tức tối buông tay ra .
Thấy vậy , không biết ai thất thanh kêu lên:
“Không ổn rồi ! Hai người họ sắp không chịu nổi nữa rồi , mau cứu người đi , đừng để xảy ra chuyện!”
Lại một tiếng “ùm” vang lên.
Một bóng người mặc hoàng phục bơi thẳng về phía ta , vòng tay ôm lấy eo ta .
Ta bơi rất giỏi.
Lập tức tung một cước vào eo Tạ Lâm, đá hắn về phía Dư Chỉ Nhược.
Cứu ta làm gì.
Đi cứu người trong lòng của ngươi đi .
Để tất cả mọi người đều biết .
Người ngươi yêu là nàng ấy .
Tạ Lâm à ngươi đừng che giấu nữa.
Dư Chỉ Nhược và ta lần lượt được kéo lên bờ.
Đám hộ vệ nhanh tay lẹ mắt giải tán những người đang xem náo nhiệt.
Thì ra vừa rồi , những quý nữ kia cố ý dạy dỗ nữ nhân mang tướng họa quốc để lấy lòng Tạ Lâm.
Sau khi Tạ Lâm chạy tới, vì muốn tránh hiềm nghi nên không lập tức xuống cứu nàng.
“Thẩm cô nương, đa tạ ngươi…”
“Trong nhiều quyền quý như vậy , chỉ có ngươi chịu cứu ta …”
Dư Chỉ Nhược nghẹn ngào.
Nàng trắng trẻo đến cực điểm, cằm nhọn như gọt.
Quả thật rất giống dáng vẻ yêu phi họa quốc trong thoại bản.
Nhưng vừa mở miệng, giọng nói lại như sơn yêu tinh quái chưa từng trải sự đời.
Ta im lặng rút tay về.
Ngược lại Tạ Lâm lại vô cùng hài lòng.
“Ngươi vậy mà chủ động cứu Chỉ Nhược.”
Chaporia
Bình Luận (0)