ĐIỂM MẶC/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

“Ta cứ nghĩ… chỉ là hắn đơn phương tình nguyện.”

 

Ta khẽ cong môi, từng chữ rõ ràng:

 

“Là vừa gặp đã yêu.”

 

“Lưỡng tình tương duyệt.”

 

“Sống c.h.ế.t không đổi.”

 

Tạ Lâm vỗ tay hai cái.

 

Trong cổ họng tràn ra mấy tiếng cười quỷ dị.

 

“Tốt.”

 

“Tốt lắm!”

 

Hắn vốn luôn rất giỏi nhẫn nhịn.

 

Dù sao hắn cũng là thái t.ử.

 

Đợi hắn đăng cơ, mọi chuyện đều sẽ do hắn quyết định.

 

Nhưng nếu đã sống lại một đời.

 

Mọi chuyện sao còn có thể giống kiếp trước nữa?

 

 

Lúc Giang Yến Chi đưa ta về phủ, Thẩm Bảo Nhi hét toáng lên chạy đi gọi phụ thân .

 

Ta xấu hổ che mặt.

 

“Để chàng chê cười rồi , muội muội ta tính tình hoạt bát.”

 

Giang Yến Chi kéo tay ta xuống, phủi cánh hoa lê rơi trên tóc ta .

 

“Ta biết mà.”

 

Ta ngơ ngẩn ngẩng đầu, vành mắt lại đỏ thêm vài phần.

 

“Sao chàng trở về nhanh như vậy , có bị thương không ?”

 

Ta xoay hắn một vòng để kiểm tra.

 

Thẩm Bảo Nhi ló đầu từ trong phòng ra , nháy mắt cười trộm.

 

“Nghe nói Giang tiểu tướng quân chạy hỏng tận năm con ngựa mới kịp đó!”

 

“Sợ tỷ tỷ nhà muội đính hôn với người khác rồi không cần huynh ấy nữa!”

 

Tai Giang Yến Chi đỏ lên hết lần này tới lần khác.

 

Bàn tay nắm tay ta cũng siết c.h.ặ.t hơn.

 

“Đã nói sẽ trở về vào mùa hoa lê nở.”

 

“Nếu ta lại thất hứa…”

 

“Ông trời chắc sẽ phạt ta cả đời không được nói chuyện với nàng nữa.”

 

Đúng vậy .

 

Kiếp trước trước lúc hắn xuất chinh, chúng ta từng từ biệt bên bờ sông nơi lần đầu gặp nhau .

 

Cả hai đã hẹn rằng.

 

Khi cơn gió xuân tiếp theo thổi qua đầu cành, chúng ta sẽ gặp lại .

 

Chỉ không ngờ.

 

Đó đã là lần cuối cùng của cả đời ấy .

 

May mắn thay .

 

Còn có kiếp này .

 

Sau bao năm gặp lại , chúng ta vẫn là dáng vẻ năm xưa.

 

 

Buổi tối, phụ thân giữ hắn ở lại dùng cơm.

 

Ta chống cằm ngồi cạnh hắn , luôn cảm thấy nhìn thế nào cũng không đủ.

 

Phụ thân ngồi bên cạnh ta , chậc chậc vài tiếng.

 

Ông nhìn Giang Yến Chi tới lui, tỏ ra hài lòng vô cùng.

 

Ngay tại chỗ định luôn ngày lành tháng tốt .

 

 

Tạ Lâm không ngờ tình cảm giữa chúng ta sâu đậm đến vậy , nên hành động cũng gấp gáp hơn hẳn.

 

Hắn quỳ ngoài đại điện, cầu đến trước mặt hoàng đế.

 

“Giang gia đời đời trung liệt.”

 

“Bao nhiêu người không chọn, ngươi lại cứ nhắm vào thê t.ử của Giang gia!”

 

“Nếu ngươi thật sự dám cướp, sau này cũng không cần ở Đông Cung nữa!”

 

Hoàng đế tức đến c.h.ử.i ầm lên, thậm chí nảy sinh ý định phế thái t.ử.

 

Nhưng người cả đời ông yêu nhất là mẫu thân Tạ Lâm.

 

Cho nên chỉ muốn truyền ngôi cho hài t.ử của nàng.

 

Tạ Lâm biết điều đó.

 

Vì vậy hắn mới không chút kiêng dè.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/diem-mac/chuong-6.html.]

Mà Giang gia đời đời theo quân.

 

Đến đời Giang Yến Chi, cả Giang phủ chỉ còn lại mình hắn .

 

Cho nên ngày nào Giang Yến Chi cũng canh trước cửa nhà, sợ có người tới cướp thê t.ử.

 

Ngay cả lúc ta vào cung đưa t.h.u.ố.c cho hoàng hậu, hắn cũng bám ở ngoài cửa cung chờ.

 

“Nếu có chuyện thì thổi còi xương.”

 

“Ta ở ngay ngoài cửa.”

 

Dự cảm của hắn quả nhiên đúng.

 

Tạ Lâm biết ta vào cung, liền chặn ta trên con đường bắt buộc phải đi qua.

 

“Triều Nhan.”

 

“Nàng thật nhẫn tâm.”

 

“Nàng là người mang tướng hoàng hậu, là thê t.ử định mệnh của cô.”

 

“Sao dám tự ý gả cho người khác?”

 

Ta không động thanh sắc lùi nửa bước, lạnh lùng cười nhạt.

 

“Thái t.ử điện hạ nên đi tìm người định mệnh của mình .”

 

“Dây dưa với thê t.ử của thần t.ử, không hợp thể thống đâu .”

 

“Đợi nàng vào Đông Cung, cô tự khắc sẽ nghĩ cách an trí nàng ấy . Nhưng còn nàng…”

 

Hắn vẫn muốn ta đi lại con đường của kiếp trước .

 

Ta nhíu mày, không nhịn được cắt ngang lời hắn :

 

“Điện hạ, không cần tiếp tục lấy ta làm cái cớ nữa.”

 

“Nếu người thật lòng muốn bảo vệ Dư nhị tiểu thư, thì không nên mặc cho nàng bị gán cái danh họa quốc.”

 

“Càng không nên thờ ơ nhìn nàng bị người khác bắt nạt.”

 

“Đừng lặp lại vết xe đổ của kiếp trước nữa.”

 

Có lẽ vì nhớ tới chuyện kiếp trước , hàng mi Tạ Lâm khẽ run lên.

 

Hắn còn muốn nói gì đó, thì phía sau đã vang lên tiếng quát giận dữ của hoàng hậu.

 

“Nghịch t.ử!”

 

Ta cố ý để quên đồ trong tẩm cung của hoàng hậu.

 

Cung nhân đuổi theo phía sau vội vàng quay lại bẩm báo, Hoàng hậu nghe được những lời đại nghịch kia , ôm n.g.ự.c tức đến ngất xỉu.

 

Lần này chẳng còn ai để ý tới ta nữa.

 

Đám cung nhân cuống cuồng loạn thành một đoàn.

 

Ta nhân lúc hỗn loạn rời khỏi cung.

 

Giang Yến Chi đang trèo tường.

 

Ta đưa tay kéo hắn xuống.

 

Thấy là ta , hắn vui mừng nhướng mày.

 

“Triều Nhan, nàng mãi chưa ra , ta lo muốn c.h.ế.t, nên mới định vào xem thử.”

 

“Thái t.ử có làm khó nàng không ?”

 

Ta nhìn hắn , cong môi cố ý nói có .

 

Giang Yến Chi mím môi, “keng” một tiếng rút kiếm ra .

 

“Triều Nhan, ta không chờ nổi nữa.”

 

Ta ấn thanh kiếm của hắn trở về.

 

“Kiếp trước còn đợi được từng ấy năm.”

 

“Giờ chẳng thiếu chút thời gian này .”

 

“Với lại vừa rồi ta chỉ đùa thôi, ta không chịu thiệt.” - Ta cười kéo tay hắn .

 

Chỉ thấy vành tai hắn đỏ hết lần này tới lần khác.

 

Trong lúc hôn sự của ta và Giang Yến Chi đã gần kề.

 

Trong cung cũng truyền ra một tin vui.

 

Hoàng hậu có t.h.a.i rồi .

 

 

Hoàng hậu đang độ xuân xanh, thân thể lại được dưỡng tốt , thêm việc được hoàng đế độc sủng, có t.h.a.i cũng chẳng phải chuyện lạ.

 

Quốc sư bấm tay tính toán, nói rằng đế tinh sáng rực, t.h.a.i này ắt là hoàng t.ử.

 

Hoàng đế tuổi già có con, vui mừng khôn xiết, liên tục gọi tốt .

 

Tạ Lâm cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn .

 

Hắn bắt đầu dốc lòng vào chính sự, muốn cứu vãn hình tượng của mình .

 

Nhưng trong buổi xuân yến hôm ấy , chuyện hắn xuống nước cứu Dư Chỉ Nhược đã bị tất cả mọi người nhìn thấy.

 

Ai nấy đều biết thái t.ử đem lòng yêu một nữ nhân mang tướng họa quốc.

 

Mà nay chuyện quân đoạt thần thê lại truyền đi ầm ĩ.

 

Trong lúc nhất thời, triều đình lời ra tiếng vào không dứt.

 

Ta chủ động vào cung chăm sóc ăn uống cho hoàng hậu.

 

Không ngờ thật sự phát hiện được chút độc rất khó nhận ra .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...