Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lần này hoàng đế hoàn toàn nổi giận.
Tạ Lâm bị đuổi về đất phong, chật vật vô cùng.
Trước lúc đi , hắn nhìn ta thật sâu.
Môi khẽ lướt qua bên tai ta .
“Ái thê của cô…”
“Quả thật khiến cô phải nhìn bằng con mắt khác.”
Ta cúi đầu.
Rất chậm, rất chậm cong môi cười một cái.
Trở về phải thưởng lớn cho Thẩm Bảo Nhi mới được .
Con bé lúc nào cũng tìm được mấy thứ kỳ kỳ quái quái.
Lúc rời khỏi Quỳnh Hoa cung.
Từ xa có một người đứng đó, dường như đã đợi ta rất lâu.
Quốc sư vén mũ sa lên.
Không ngờ lại là một gương mặt thanh tú như vậy .
Nàng khẽ gật đầu với ta , ánh mắt dừng trên mặt ta một lúc rồi nói :
“Thẩm cô nương.”
“Những chuyện đã được định sẵn, sẽ không thay đổi.”
Ta hiểu ý đáp lễ, xem như cảm tạ.
Quốc sư nói quả thật không sai.
Dẫu rất nhiều chuyện đã thay đổi.
Nhưng quỹ đạo vốn định sẵn vẫn sẽ không đổi.
Vài tháng sau , hoàng hậu vì khó sinh mà mất.
Hoàng đế đau lòng muốn c.h.ế.t, để lại di chiếu vào tháng thứ ba sau khi hoàng hậu qua đời, ông cũng theo bà mà đi .
Ngày quốc tang.
Mưa núi sắp kéo tới, bầu trời âm trầm như sắp sụp xuống.
Ta híp mắt nhìn trời, nói với Giang Yến Chi:
“Sắp thay đổi rồi .”
…
Ta ôm tiểu hoàng đế, yên lặng ngồi trong cung Quỳnh Hoa.
Giang Yến Chi rút kiếm đứng canh ngoài cửa cung.
Tiếng kiếm va chạm dần vang lên.
Máu cũng dần rỉ qua khe cửa.
Tạ Lâm từ đất phong dẫn quân g.i.ế.c trở về.
Sau vài ngày c.h.é.m g.i.ế.c, hắn bại trận.
Kiếp trước ta chưa từng tận mắt nhìn thấy hắn ngã khỏi đỉnh cao quyền lực.
Mà nay cuối cùng cũng có thể nhìn thật rõ.
Trong ngục.
Tóc tai Tạ Lâm hỗn loạn, thần sắc âm trầm.
“Phu thê một đời…”
“Nàng và ta cuối cùng lại đi tới kết cục này sao ?”
Ta không đổi sắc mà cười nhạt.
“Không.”
“Là ngươi đi tới kết cục này .”
Tạ Lâm suy sụp ngồi xuống đất.
Đột nhiên bật cười lớn.
Tiếng cười thê lương đến cực điểm, rồi lại theo giọt nước mắt nơi khóe mắt mà im bặt.
Hắn nói :
“Sau khi nàng c.h.ế.t ở kiếp trước , vốn dĩ ta định đưa nàng vào hoàng lăng.”
“Chỉ tiếc chưa kịp làm .”
“Thi thể nàng đã bị tên loạn thần tặc t.ử Giang Yến Chi đó mang đi rồi .”
Ta rũ mắt xuống.
Chỉ cảm thấy may mắn.
Nếu c.h.ế.t rồi mà còn phải chôn chung với hắn .
Vậy thì quá đau khổ.
“Sao?”
“Nàng rất vui sao ?”
Ta quả thật rất vui.
Đến cả giọng nói cũng lớn hơn vài phần.
“Kiếp trước hay kiếp này , ta chưa từng muốn vào cung.”
“Sau khi c.h.ế.t có thể thuận theo ý mình , rất tốt .”
“Vậy sao …” Tạ Lâm thở dài, híp mắt nhìn ta .
“Thẩm Triều Nhan.”
“Cô muốn biết …”
“Nàng từng yêu cô chưa ?”
Điều đó còn quan trọng sao ?
Kiếp trước lúc chấp nhận số phận vào cung, ta từng có kỳ vọng.
Tám năm làm hoàng hậu, ta chưa từng lơ là nửa phần.
Vậy mà sau khi ta c.h.ế.t, hắn ngay cả một tiếng tốt đẹp cũng không muốn để lại cho ta .
Ta nghĩ một lúc.
Rồi tàn nhẫn bật cười .
“Điện hạ.”
“Người sẽ
không
thích câu trả lời của
ta
đâu
.
”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/diem-mac/chuong-7.html.]
Ta không g.i.ế.c hắn .
Lấy danh nghĩa nhân đức của ấu quân, giam hắn trong thạch tháp.
Sau đó nói cho hắn biết .
Vào một buổi chiều của tám năm sau , ta sẽ tự tay tiễn hắn lên đường.
Dù sao kiếp trước , ta cũng đã bị giam cầm trên ngôi hậu suốt tám năm như thế.
Sau khi đi ra .
Có một bóng người lấp ló phía sau cửa đá, không dám tiến lên.
Ta quay đầu, mệt mỏi nói :
“Dư nhị tiểu thư.”
“Nếu cô muốn gặp hắn lần cuối thì mau đi đi .”
“Muộn rồi sẽ không còn cơ hội nữa đâu .”
Dư Chỉ Nhược lại lắc đầu, nhét vào tay ta một chiếc khăn tay.
“Thẩm cô nương, cái này cho cô.”
Ta kinh ngạc:
“Ý gì?”
Nàng ngượng ngùng đáp:
“Hôm đó chỉ có cô chịu nhảy xuống cứu ta …”
“Cho nên… cho nên ta muốn đổi khăn tay với cô…”
Ta rũ mắt xuống, chỉ nói :
“Hôm nay ra ngoài vội quá, không mang theo khăn tay.”
Là lời từ chối quá rõ ràng.
Dư Chỉ Nhược hiểu ra , vành mắt đỏ lên.
“Thẩm cô nương…”
“Có phải vì thái t.ử điện hạ nên cô mới ghét ta không ?”
“Ta… ta bây giờ đã không còn thích hắn nữa rồi .”
“Với lại ca ca ta nói , chỉ cần không gả cho Tạ Lâm, ta sẽ không phải nữ nhân mang tướng họa quốc gì đó.”
“Cho nên cô có thể đừng ghét bỏ ta được không …”
Kiếp trước nàng c.h.ế.t rất t.h.ả.m.
Nếu thật sự có cơ hội sống lại lần nữa.
Có lẽ nàng cũng sẽ chọn như vậy thôi.
Với nàng.
Không nhớ lại được , cũng tốt .
Nghĩ vậy , ta bình thản đáp:
“Không phải ghét bỏ.”
“Dư nhị tiểu thư, có rất nhiều chuyện ta không thể nói rõ.”
“Mà cô cũng không cần biết .”
Nói xong, ta chắp tay.
“Nguyện đời này , hãy trân trọng.”
Nàng ngơ ngác học theo động tác của ta , cũng đáp:
“Được…”
“Vậy cô cũng… bảo trọng.”
Xử lý xong mọi chuyện.
Ta ngẩng đầu lên.
Thiếu niên quen thuộc đang đứng dưới gốc lê chờ ta .
Ánh mặt trời vừa đẹp .
Ánh vàng nhuộm lên đôi mắt hắn .
Hắn đứng bên cạnh con ngựa nâu, chắp tay sau lưng, chậm rãi quay người nhìn ta .
“Nợ đã đòi xong chưa ?”
Ta mệt mỏi vùi vào lòng hắn .
Nhịp tim tràn đầy sức sống truyền qua l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trong lòng ta chợt động.
“Nợ tình cũng tính là nợ sao ?”
Giang Yến Chi lập tức luống cuống tay chân.
Sắc đỏ từ vành tai lan thẳng xuống cổ.
Thật thú vị.
Ta nghĩ.
…
Theo di chiếu của tiên đế, Giang Yến Chi phò tá ấu đế đăng cơ.
Hắn trong nhất thời quyền khuynh triều dã.
Năm năm sau , ấu đế hiểu chuyện biết lý lẽ, tôn Giang Yến Chi làm tướng phụ, cũng tôn ta như mẫu thân .
Quốc sư bế quan nhiều năm.
Sau khi xuất quan gặp lại ta , nàng mỉm cười nói :
“Không phải tướng hoàng hậu.”
“Mà là tướng quốc mẫu.”
Lời ấy về sau được ghi vào sử sách.
Hiền danh truyền tụng ngàn năm.
Ta nghe xong, lại thấy cũng không tệ.
Giang Yến Chi dạy dỗ xong ấu đế, liền tựa lên vai ta , nhỏ giọng gọi ta xoa n.g.ự.c cho hắn .
Ngoài cửa sổ trời trong nắng đẹp .
Sơn hà thái bình.
Người ta yêu ở ngay bên cạnh.
Nguyện đời này không còn tiếc nuối.
Người cũ rồi sẽ có ngày tương phùng.
Toàn văn hoàn .
Chaporia
Bình Luận (0)